Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 2081: Đại Chiến Lắng Xuống, Cướp Bóc (Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Đặt Mua)



Đại chiến cuối cùng cũng lắng xuống.

Bầu trời đầy khói lửa dần dần tan đi, để lộ ra một mảnh trời xanh thăm thẳm, nhưng mùi máu tanh và khí tức hủy diệt vẫn còn vương vấn trong không khí, không thể tiêu tan trong một thời gian ngắn.

Trên chiến trường, xác chết chất thành núi, máu chảy thành sông, cảnh tượng thê lương khiến người ta rùng mình.

Nhưng đối với những người sống sót mà nói, đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc cướp bóc mới.

“Tìm nhanh! Tìm khắp nơi! Bất kể là đan dược, linh thạch, hay công pháp bí tịch, tất cả đều không được bỏ sót!”

Một vị trưởng lão của một thế lực lớn hét lớn, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường, trong đó tràn đầy tham lam và kích động.

Đại chiến này, mặc dù tổn thất nặng nề, nhưng cũng là một cơ hội kiếm chác khổng lồ.

Những thi thể của các cao thủ các phe, mỗi người đều là một kho báu biết đi.

“Báo cáo trưởng lão, tìm thấy một viên ‘Cửu Chuyển Hồi Xuân Đan’!”

“Trưởng lão, ở đây có một bộ ‘Hỏa Vân Kiếm Quyết’!”

“Trưởng lão…”

Các tin tức tốt liên tiếp truyền đến, khiến khuôn mặt của vị trưởng lão kia càng thêm hưng phấn.

Nhưng ngay lúc này, một thanh âm lạnh lùng vang lên: “Dừng tay.”

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên áo bào trắng chậm rãi bước tới, trên mặt không một chút biểu cảm, ánh mắt như điện, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Ngươi là ai? Dám ngăn cản chúng ta Hắc Vân Tông làm việc?” Vị trưởng lão kia nhíu mày, trong giọng nói mang theo một tia uy hiếp.

Thanh niên áo bào trắng khẽ mỉm cười, nói: “Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, những thứ trên chiến trường này, từ giờ trở đi đều thuộc về ta.”

“Ngươi… ngươi quá ngang ngược!” Vị trưởng lão tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, “Chúng ta Hắc Vân Tông hao tổn vô số tinh lực, cuối cùng mới giành được thắng lợi, ngươi muốn cướp đoạt thành quả của chúng ta sao?”

“Thắng lợi?” Thanh niên áo bào trắng cười lạnh một tiếng, “Nếu không phải ta xuất thủ tiêu diệt đối phương chủ tướng, các ngươi sớm đã bị diệt tộc rồi. Bây giờ, các ngươi còn dám nói với ta về thành quả?”

“Ngươi…” Vị trưởng lão sững sờ, lúc này mới nhớ ra, trong trận chiến trước đó, đúng là có một đạo kiếm quang thần bí xẹt qua, một chiêu liền chém đầu đối phương chủ tướng.

Không lẽ…

“Ngươi chính là vị cao thủ thần bí đó?” Vị trưởng lão kinh hãi thốt lên.

Thanh niên áo bào trắng không trả lời, chỉ lạnh lùng nói: “Cho các ngươi ba hơi thở, biến mất khỏi tầm mắt ta.”

“Ngươi…” Vị trưởng lão muốn nói gì đó, nhưng khi đối mặt với ánh mắt lạnh như băng của thanh niên áo bào trắng, cuối cùng vẫn không dám nói thêm lời nào, chỉ có thể cắn răng nói: “Chúng ta đi!”

Nói xong, dẫn theo đám đệ tử vội vàng rời đi.

Nhìn bóng lưng của đám người Hắc Vân Tông rời đi, thanh niên áo bào trắng khẽ thở dài.

Hắn chính là Lâm Phong, sau khi xuyên việt đến thế giới tu chân này, đã trải qua vô số sinh tử, cuối cùng đạt đến cảnh giới ngày nay.

Trận đại chiến này, thực ra chỉ là một màn nhỏ trong kế hoạch của hắn.

Mục tiêu thực sự của hắn, là những bảo vật trên chiến trường này.

“Bắt đầu đi.” Lâm Phong nhẹ nhàng vung tay, lập tức có vô số bóng đen từ trong hư không hiện ra, bắt đầu nhanh chóng thu thập chiến lợi phẩm trên chiến trường.

Những bóng đen này đều là các loại cơ quan người máy và linh thú do hắn chế tạo, hiệu suất làm việc cực cao, chỉ trong thời gian ngắn đã đem toàn bộ chiến trường quét sạch sẽ.

“Chủ nhân, tất cả chiến lợi phẩm đã thu thập xong.” Một con linh thú hình chim bay đến, báo cáo.

Lâm Phong gật đầu, thu hồi tất cả cơ quan người máy và linh thú, sau đó lặng lẽ rời đi.

Hắn biết rõ, trận đại chiến này chỉ là khởi đầu.

Vu​i l​òng đọ​c tại tr​ang ​chính c​h​ủ​

Phía sau, còn có những thế lực to lớn hơn, những cao thủ mạnh mẽ hơn đang chờ đợi hắn.

Nhưng hắn không sợ.

Bởi vì hắn có một hệ thống – hệ thống cướp bóc vô thượng.

Chỉ cần tiếp tục cướp bóc, hắn liền có thể không ngừng trở nên mạnh hơn.

Cho đến một ngày, hắn sẽ đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới này, nhìn xuống tất cả.

“Tiếp theo, nên đi đâu đây?” Lâm Phong nhìn về phía chân trời, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

Đúng lúc này, một đạo truyền âm phù đột nhiên bay đến.

Lâm Phong tiếp nhận, sau khi nghe xong, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Có việc thú vị rồi.”

Nói xong, thân hình hóa thành một đạo lưu quang, biến mất ở chân trời.

Mà tại nơi hắn vừa rời đi, một đạo thân ảnh thần bí chậm rãi hiện ra.

“Lâm Phong… thật sự là một kẻ thú vị.”

“Không biết, ngươi có thể đi được bao xa đây?”

Thân ảnh thần bí khẽ nói, sau đó cũng biến mất trong hư không.

Đại chiến lắng xuống, nhưng sóng ngầm vẫn còn.

Mà câu chuyện của Lâm Phong, mới chỉ vừa bắt đầu.