Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 2316



Phù Bình Phủ, Phù Bình Hồ.

Là linh hồ đệ nhất của Phù Bình Phủ, hồ này vô cùng rộng lớn, có vài con sông lớn đổ vào. Nước hồ cuồn cuộn trong gió, giống như nước biển cuốn lên từng đợt bọt sóng.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, sóng biếc dập dờn, mặt nước lấp lánh, vô cùng xinh đẹp.

Diệp Cảnh Thành cùng Diệp Hải Phi, Diệp Vân Sơn đứng trước linh hồ, đầu tiên là bố trí hết tầng này đến tầng khác trận pháp, sau đó thả không ít linh ngư vào trong hồ.

Lập tức nước hồ chấn động mạnh, vài con linh ngư tứ giai quẫy lên những bọt sóng khổng lồ.

Đợi sau khi thả xuống tốp linh ngư này, Diệp Cảnh Thành lại bay đến chỗ xa, bố trí thêm một đạo trận pháp.

Trận pháp này chỉ thả xuống hai con linh ngư, chính là hai con Cực Hàn Băng Đôn ngũ giai.

Băng đôn này vốn đang thoi thóp, bị thương khá nặng, nhưng dưới ánh bảo quang, nay đã sớm hồi phục.

Nếu như Phục Thủy Tôn Giả nhìn thấy, e rằng sẽ khiếp sợ tột độ.

Mà đợi đến khi băng đôn rơi vào trong nước hồ, từng tảng băng nổi lên, vậy mà lại hình thành nên từng lớp băng kiên cố.

“Băng đôn này quả thực thần kỳ, thảo nào giá trị lại lớn như vậy.” Diệp Hải Phi ở bên cạnh cũng không nhịn được cảm khái.

Sau khi Diệp Gia cùng Hỏa Linh Tộc hoàn thành giao dịch không lâu, Phục Thủy Tôn Giả của Thủy Linh Tộc cũng đến, mang những linh ngư đã hẹn trước giao cho Diệp Cảnh Thành.

Cộng thêm linh ngư vốn có của Diệp Gia, tổng cộng có gần bốn mươi loại.

Bất quá ngoại trừ tám loại tương đối trân quý được thả trong linh hồ thất giai này, hơn ba mươi loại còn lại đều được phân bố ở các linh hồ tại Phù Bình Phủ và Phù Thanh Phủ.

Đối với Diệp Gia mà nói, bởi vì linh ngư có đôi khi sẽ cắn nuốt lẫn nhau, nếu không nuôi nhốt riêng rẽ, có khả năng đến lúc đó chỉ còn lại hai ba loại linh ngư mà thôi.

Đây cũng không phải là chuyện Diệp Gia muốn thấy.

Phiền phức duy nhất chính là phải bố trí không ít truyền tống trận, đảm bảo mỗi lần xuất hiện chuyện ngoài ý muốn thì viện binh của Diệp Gia đều có thể chạy đến trong thời gian nhanh nhất.

“Tiềm lực của chúng không nhỏ, đến lúc đó ở Ngư Vương Hội khẳng định sẽ vang danh thiên hạ, bất quá đợi đến lục giai hậu kỳ thì không thể đưa đến Ngư Vương Hội nữa.” Diệp Cảnh Thành cũng gật đầu.

Hiện tại trong số linh ngư của Diệp Gia, chỉ có hai con Cực Hàn Băng Đôn là tiềm lực lớn một chút.

Trong đó một con có thể tiến giai ba lần, có hi vọng lên bát giai.

Nhưng loại linh ngư này tới thất giai là đã đủ dẫn tới không ít tu sĩ dòm ngó rồi.

Còn về những linh ngư khác mà Phục Thủy Tôn Giả đưa tới, Diệp Cảnh Thành xem xét một chút, vậy mà không có một con nào có thể tiến giai được trên ba lần.

Tiềm lực đương nhiên cũng đều không bằng Cực Hàn Băng Đôn.

Hắn ước chừng những linh ngư này đều là loại kém nhất mà Thủy Linh Tộc chọn ra.

Hơn nữa nhãn quang chọn lựa của đối phương cũng không tồi.

Nhưng đứng trước bảo thư, chỉ cần có thể tiến giai một lần, đối với Diệp Gia mà nói cũng sẽ không thiệt thòi.

Điều này đại biểu cho việc linh ngư bọn họ nuôi dưỡng có thể vượt qua linh ngư trên thị trường một cấp bậc huyết mạch.

Sự tăng lên của một cấp huyết mạch này đủ để nâng cao không ít chất lượng mùi vị cùng với hiệu quả linh lực mà linh ngư mang lại, ưu thế của tửu lâu nhà Diệp Gia trong tương lai sẽ tự nhiên hiện ra.

“Vân Sơn, linh ngư ở ba phủ đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi, còn về phần phường thị thì phường thị Phù Bình Phủ vẫn còn kém một chút, kế tiếp giao cho ngươi đó!” Diệp Hải Phi nhìn về phía Diệp Vân Sơn.

Hắn đã biết mình phải xuống phàm giới, ngây ngốc trăm năm, sáng lập ra một cái đạo thống Tề Huyền Cốc.

Hắn đối với chuyện này đương nhiên không có hứng thú lớn, bản thân Diệp Gia còn chưa phát triển lên, làm gì có tâm tư và sức lực đi sáng lập đạo thống Tề Huyền Cốc.

Nhưng hắn biết, bước đi này của hắn thật ra rất quan trọng.

Thứ nhất là có thể che giấu trước một chút, đến lúc tộc nhân Diệp Gia đi xuống thì có thể cung cấp một ít tin tức.

Thứ hai là có thể làm một chút việc vãn hồi, thậm chí nếu bại lộ chuyện Diệp Gia lén lút rời đi, đều có thể tìm cơ hội để bổ cứu.

“Xin Hải Phi lão tổ cùng Thập nhất thúc công yên tâm, ta nhất định sẽ kinh doanh tốt ba phủ.” Diệp Vân Sơn cũng lên tiếng cam kết.

Diệp Vân Sơn là người mới lén lút đi lên gần đây, lúc ở phàm giới Hiên Lô Giới, hắn chính là gia chủ bên đó, cho nên năng lực kinh doanh dù là ở Diệp Gia linh giới cũng có thể xếp vào hàng ngũ tiếng tăm.

Trước mắt Diệp Cảnh Du ở Tiên Nguyên Đại Lục, Diệp Khánh Niên ở Xích Tham Phủ, Diệp Khánh Phủ ở phàm giới cũng được coi là có chút danh khí.

Nhưng Diệp Vân Sơn là người mới bộc lộ tài năng ở Hiên Lô Giới, cho nên ở Phù Bình Phủ hắn thậm chí không cần thi triển thuật phân thân di xác mà vẫn không bị phát hiện.

Dù sao thì ở Hiên Lô Giới, hắn cũng không hay giao thiệp với các Hóa Thần của Hiên Lô Giới.

Về cơ bản không có ai biết đến sự tồn tại của hắn.

Cộng thêm chuyện một thời gian trước, Thanh Tinh Phủ lại có một con Giao Long ngũ giai đột phá lục giai, có lôi kiếp nên cũng có thể giải thích trôi chảy được.

“Pháp môn bồi dưỡng linh ngư kia phải luôn thu mua với giá cao, chỉ cần không vượt quá giá trị của công pháp thất giai thì đều thu vào, nhưng không được trùng lặp.” Diệp Cảnh Thành tiếp tục bổ sung.

Ngành sản nghiệp về phương diện linh ngư, bản thân Diệp Cảnh Thành khẳng định không có thời gian đi trông coi.Bạn ​đa​ng​ đọc tru​yệ​n​ tại ​k​ho​truyen​chu.​fun​

Hắn cùng lắm là luyện chế thêm một chút Tiến Giai Đan, sau đó phân phát xuống.

Bản thân hắn hiện nay lại phải tu luyện, còn muốn nghiên cứu tiên pháp và đan phương.

Tính ra, Diệp Cảnh Thành nếu như bế quan, bế quan mấy trăm năm cũng chưa chắc đã đủ.

Dù sao tác dụng của hai đạo tiên pháp này đều không nhỏ, giá trị nghiên cứu cực lớn. Mà phương diện linh đan, ngoại trừ Tiến Giai Đan ra thì còn có Thủy Linh Bổ Thiên Đan, còn có Bát Giai Đạo Thần Đan giúp đột phá Hợp Thể. Đồng thời bản thân công pháp của hắn cũng là tiên kinh, phải chuẩn bị đột phá Luyện Hư trung kỳ rồi.

Đó là còn chưa kể đến những bí pháp thất giai, bát giai thông thường khác.

Dù sao truyền thừa bí pháp mà Diệp Gia đoạt được ở phúc địa là không hề ít.

“Đúng rồi, đi vào Thủy Nguyệt Động Thiên xem thử đi, Thần Nguyên cốc có lẽ không tìm được Thủy Nguyệt Động Thiên.” Diệp Cảnh Thành sau đó đột nhiên nhìn về phía linh hồ lên tiếng.

Lần trước Diệp Gia hỗ trợ tiêu diệt Nguyên Thiềm Tôn Giả, thông qua Thôn Mộng sưu hồn, biết được Nguyên Thiềm Tôn Giả lấy được bảo vật và truyền thừa của Thủy Nguyệt Tông.

Trong đó truyền thừa thì Diệp Gia đoạt được, còn bảo vật thì bị Thần Nguyên cốc lấy đi.

Nhưng động thiên là thứ cực kỳ phức tạp, Ngọc Hồn Tộc vạn năm cũng chưa từng tìm được, Diệp Cảnh Thành ước tính Thần Nguyên cốc cũng sẽ không tìm thấy.

Trước đó hắn còn bị Chu Hạo dò xét.

Nhưng hắn căn bản không chút dao động, cũng chưa từng để người của Diệp Gia tới Phù Bình Phủ này.

Giờ đây đóng quân ở Phù Bình hồ để bố trí truyền tống trận, cũng là mấy ngày nay mới bắt đầu.

Trước đó bọn họ đều mặc kệ không quan tâm.

Dù sao thì Phá Hoang Môn của Nguyên Thiềm Tôn Giả cũng chẳng làm chuyện tốt lành gì, vơ vét một chập rồi lại không thèm kinh doanh.

“Bố trí một đạo trận pháp đi, kẻo đến lúc đó tin tức truyền ra ngoài.” Diệp Hải Phi ở bên cạnh lại mở miệng nói.

Thực ra Diệp Gia ở trên mặt hồ đã giăng sẵn vài đạo trận pháp rồi.

Nhưng cường độ trận pháp không cao, chủ yếu là để ngăn ngừa linh ngư cắn nuốt lẫn nhau.

Thế nhưng mấy trận pháp lục giai này lại rất khó ngăn chặn thần thức rình mò của tu sĩ Hợp Thể hoặc Luyện Hư.

Diệp Cảnh Thành nghe được lời nhắc nhở của Diệp Hải Phi, thế là lấy ra một đạo trận pháp thất giai từ trong động thiên.

Trận pháp thất giai này không phải là đồ vật trong phúc địa của Diệp Gia, mà là do Diệp Cảnh Thành trao đổi được ở hội giao dịch chợ đêm, là một cái Hộ Sơn đại trận cách tuyệt hệ thủy thất giai thông thường.

Có năng lực phòng ngự nhất định, phối hợp với linh thủy là vô cùng thích hợp.

Đương nhiên, đây không phải là phúc địa Diệp Gia không bỏ ra nổi Hộ Sơn đại trận thất giai.

Mà là ở Phù Bình Phủ, tốt nhất là lấy trận pháp mà mọi người đều biết đến.

Như vậy mới sẽ không bị bại lộ.

Đợi đến khi trận pháp và trận kỳ chìm vào trong không trung, nháy mắt hóa thành một cái chén linh lực khổng lồ, úp ngược lên toàn bộ linh hồ.

Trên linh tráo cũng bắt đầu nổi lên vô số sương mù.

Quan trọng nhất là, bên trong còn có ba con thủy kình.

Ba con thủy kình này là do trận pháp hóa thành, uy lực không nhỏ.

“Bây giờ hẳn là không có vấn đề gì rồi.” Diệp Cảnh Thành vô cùng tự tin lên tiếng.C