Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 266



Thời Noãn lấy tờ giấy ăn chậm rãi lau miệng, chậm rãi nói: “Lấy đâu ra trả thù với không trả thù? Ba năm qua vật đổi sao dời rồi, tôi cũng không thể lại có dây dưa gì với anh ta nữa.”

 “Mày bốc phét!”

 “…”

An Nhiên không hề nể nang mà vạch trần cô, hừ nhẹ một tiếng: “Nếu mày thực sự là loại người vô tình vô nghĩa thì tao đã chẳng nói làm gì. Vấn đề then chốt là mày không phải hạng người đó! Ba năm thì đã sao? Nút thắt trong lòng năm xưa chưa được gỡ bỏ thì dù có qua ba mươi năm, mày cũng vẫn không bước qua nổi cái cửa ải đó đâu!”

 Mọi chuyện đều quá đỗi kỳ lạ. Đến tận bây giờ, họ vẫn không biết tại sao ban đầu Trần Gia Hòa lại giam lỏng cô. Những chuyện xảy ra sau đó chỉ là hiệu ứng cánh bướm. Chưa bàn đến chuyện có thể tiếp tục ở bên nhau hay không, nhưng ít nhất cô có quyền được biết sự thật.

 Thời Noãn không nói gì, những tán cây rậm rạp ngoài cửa sổ đổ xuống những bóng râm loang lổ, khiến ngũ quan của cô trông lúc sáng lúc tối. An Nhiên thấy cô không muốn nhắc nhiều nên cũng không tiếp tục chủ đề đó nữa.

 “Dù sao trong thời gian ngắn mày cũng sẽ không đi nữa, có chuyện gì nhớ liên lạc với tao.”

 “Tuân lệnh.”

 “Số điện thoại hay WeChat đều không được đổi nữa đấy.”

 “Tuân lệnh.”

Thời Noãn ánh mắt chứa chan ý cười, ân cần gắp một miếng sườn nướng vào bát cho bạn: “Đừng giận nữa, mau ăn món gì ngon đi, miếng sườn này bên ngoài cháy cạnh bên trong mềm ngọt, xương đã lọc rồi, mau ăn đi.”

 An Nhiên hừ mũi: “Đừng tưởng thế này là mua chuộc được tao.”

Nói thì nói vậy, cô vẫn gắp miếng sườn nhỏ nhẹ ăn. “Thế mày định tính toán tiếp theo thế nào?”

 Tiếp theo ư? Vì đã chào hỏi xong xuôi rồi, thì tất nhiên phải chơi vài trò chơi thú vị rồi.

 Thời Noãn khẽ nhếch môi, giả vờ bất đắc dĩ: “Xem Ôn Nhiên muốn chơi thế nào đã. Mày biết đấy, tao chẳng có ưu điểm gì khác, ngoài việc dễ tính ra.”

 “Đừng có nhắc tên cô ta trước mặt tao được không?”

An Nhiên trợn trắng mắt, khó chịu như vừa nuốt phải ruồi. “Tao chẳng hiểu mấy người đặt tên kiểu gì nữa, bộ không tìm được mấy từ hiếm gặp hay sao? Cứ phải giống hệt nhau mới chịu.”

Cô đã gặp phải rất nhiều lần rồi, nhưng lần này hoàn toàn khác trước, lần này là ghê tởm nhất.

 Thời Noãn vỗ về xoa đầu bạn. “Vậy tao đổi tên cho mày nhé.”

 “Cái gì?”

 “An An?”

 “Được.”

 Hai người ăn cơm xong, lại dạo qua mấy trung tâm thương mại gần đó. Trong lúc dạo phố, họ gọi video với mấy người bạn ở Hải Thành. Đám bạn đó thấy Thời Noãn thì như thấy ma, gào lên đòi phải đến Bắc Thành gặp bằng được “người sống”.

 “Phỉ phui cái mồm!”

An Nhiên lườm Triệu Hi Cách trong màn hình, “Nói bậy bạ gì đấy? Người ta đã bình an trở về rồi, đừng có nói mấy lời xui xẻo!”

 “Đúng thế!”

Trì Y đưa tay véo tai Triệu Hi Cách, “Mau phỉ phui đi!”

 Vừa đi vừa cười đùa với những người bạn thân, khoảnh khắc nhẹ nhõm này Thời Noãn không biết đã bao lâu rồi chưa được tận hưởng. Khóe miệng cô luôn vương ý cười, cả gương mặt đều giãn ra trong sự thư thái.

 Đưa An Nhiên về nhà. Đồ mua hơi nhiều, cô định giúp bạn xách lên lầu. Thế nhưng An Nhiên lại chắn ngay cửa chung cư không cho cô vào: “Cái đó…hôm nay mày cũng đi cả ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Đợi tao dọn dẹp xong xuôi rồi sẽ mời mày đến nhà làm khách, nhé?”

Cuối cùng cô nàng còn dùng cả chiêu nũng nịu lẫn bất đắc dĩ.

 Thời Noãn nhìn thấu tất cả, hai giây sau hỏi: “Trong nhà không phải là đang giấu ai đấy chứ?”

 “Làm gì có!”

Đúng là không có ai thật. Chỉ là trong phòng bừa bộn như bãi chiến trường, quả thực có chút…thứ không tiện trưng ra. Nếu để con nhỏ này thấy được, hình tượng vĩ đại xinh đẹp của cô coi như tan thành mây khói.

 Thời Noãn không ép, khó khăn treo đồ đầy lên từng ngón tay của bạn. “Thôi được rồi, để tao xem bao giờ mày mới chính thức dắt người ta ra mắt.”

 An Nhiên cười hi hi: “Sẽ có ngày đó mà.”

 Chỉ là không ngờ, trước ngày đó, Thời Noãn đã gặp được “Lâu tiên sinh”

trong lời đồn sớm hơn một bước.

 Buổi chiều về công ty họp, Chu Cẩn mang đến một tấm thiệp mời, nói là một buổi tiệc rượu do một doanh nghiệp mới nổi tổ chức, rất nhiều nhân vật có m.á.u mặt sẽ tham dự.

 “Họ đi thì tôi cũng phải đi à?”

Thời Noãn uể oải lật xem tài liệu, “Không đi.”

 Chu Cẩn im lặng hai giây, vẫn muốn khuyên thêm: “Tiểu thư, công ty này cũng chuyển từ nước ngoài về, nhưng họ vừa đến đã thành công chen chân vào đường đua trong nước, năm nay tiền thuế đóng góp ở Bắc Thành đứng trong top 10.”

 Vì vậy ngay cả giới quyền quý chính thống cũng nể họ vài phần mặt mũi. Thời Noãn “à”

lên một tiếng vẻ hiểu biết nửa vời: “Nếu anh thấy quan trọng thì đi.”

 “Vâng, thưa tiểu thư.”

 “Đúng rồi.”

Cô rút một bản kế hoạch đẩy qua. “Anh xem đi, có vấn đề gì cứ nêu ra. Tôi chưa chắc đã nghe đâu, nhưng anh nói ra được thì trong lòng sẽ dễ chịu hơn.”

 “…”

Ánh mắt Chu Cẩn hơi khựng lại, lật bản kế hoạch ra.

 Bên trong ghi rõ phương hướng cải tổ tiếp theo của SW, cốt lõi nghiệp vụ và xu hướng chính đều được điều chỉnh, các bộ phận cũng cần xáo trộn và tái cơ cấu. Chu Cẩn khẽ nhíu mày: “Tiểu thư làm vậy, Chủ tịch có biết không?”

 “Ông ấy cần phải biết sao?”

Người phụ nữ ngước mắt, đôi đồng t.ử trong veo sáng rực dường như mang theo một ma lực nào đó, “Chính ông ấy nói giao toàn quyền cho tôi. Nếu không dám chơi thì đừng bày trò.”

 Chu Cẩn gật đầu: “Tôi đã hiểu.”

 “Ừm.”

Thời Noãn tựa lưng ra sau, nhắm mắt nói khẽ: “Trang cuối cùng còn có một ‘Kế hoạch về nhà’, trích ra lợi nhuận một quý của khu vực Hoa Trung để thành lập quỹ này, tìm hai người đáng tin cậy để quản lý. Đáng tin cậy, anh hiểu chứ?”

Công bằng chính trực, công khai minh bạch. Hiện nay môi trường các quỹ từ thiện trong nước không còn như xưa, nhưng những việc sạch sẽ thì luôn cần có người đứng ra làm.

 Chu Cẩn vẫn cung kính đáp: “Vâng.”

 “Không còn việc gì nữa, anh đi làm việc đi.”

 Thời Noãn chưa bao giờ nghi ngờ hiệu suất làm việc của Chu Cẩn. Chỉ trong vòng hai ngày, trong công ty đã vang lên tiếng than khóc khắp nơi. Không chỉ vị trí công tác bị điều chỉnh, mà ngay cả những tay chân thân tín do Ôn Nhiên để lại cũng bị xử lý sa thải. Rất nhiều người có ý kiến nhưng không ai dám hé răng. Họ nghe ngóng được rằng, Thời Noãn là con gái nhỏ đang rất được Chủ tịch sủng ái, đừng nói là sa thải vài người, dù cô có cho nổ tung cái công ty này thì Chủ tịch e là cũng chẳng trách cứ nửa lời.

 Những chuyện này cuối cùng cũng truyền đến tai Ôn Nhiên. Cô ta đùng đùng nổi giận xông vào văn phòng.

 “Thời Noãn, cô có ý gì hả!”

 Người phụ nữ đang cầm điện thoại chơi xếp hình, ngước mắt liếc cô ta một cái rồi lại cúi đầu xuống. Cái màn này sao mà khó qua thế không biết?

 Ôn Nhiên bị phớt lờ hoàn toàn, càng thêm điên tiết, trực tiếp xông lên giật lấy điện thoại của cô, mạnh tay ném thẳng vào tường. Tiếng “bộp”

vang lên, chiếc điện thoại vỡ tan tành.

 Thời Noãn nhíu mày, ngước mắt lên. Đôi mắt hoàn mỹ kia dường như chứa đầy băng giá, khiến người ta lạnh thấu xương. Cô giơ tay lên, lạnh lùng nói: “Nào, nói đi.”

Dáng vẻ hệt như đang muốn xem kịch hay vậy.

 Hơi thở Ôn Nhiên dồn dập, chằm chằm nhìn cô, gằn từng chữ: “Cô vừa mới đến đã sa thải hết những người tôi đưa về, có ý gì đây?”

 Thời Noãn nhướng mày, bật cười thành tiếng như vừa nghe thấy chuyện gì nực cười nhất trần đời: “Ý gì á? Tất nhiên là vì thấy cô ngứa mắt rồi, còn có thể có ý gì khác sao?”