Vệ Gia Hoa thở gấp, thấy người đàn ông dừng tay mới coi như thở phào nhẹ nhõm. Ông ta bình tĩnh lại, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp khôn tả.
“Tôi thật sự không hiểu nổi, chuyện đã qua lâu như vậy rồi, các người còn túm lấy không buông làm gì? Cho dù tôi có nói ra, anh tưởng có thể thay đổi được gì sao? Anh…”
Lời chưa dứt, người đàn ông đã mất kiên nhẫn mà “xì”
một tiếng.
Vệ Gia Hoa lập tức im bặt, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Mượn bước nói chuyện, tôi sẽ nói cho anh biết.”
Ý tứ này đã quá rõ ràng, ông ta không muốn có người thứ hai biết được, bao gồm cả con gái và cháu gái mình. Người đàn ông liếc nhìn hai người phụ nữ hai bên, cười cười rồi sải bước đi ra chỗ xa hơn.
Vệ Gia Hoa đã nói những gì, Vệ Hân và Thời Noãn quả thực không nghe thấy. Đến khi người đàn ông quay lại, vẻ giễu cợt trên mặt không giảm mà còn tăng thêm. Ánh mắt mang theo ý cười lướt qua hai người phụ nữ, anh ta uể oải nói: “Chuyện hào môn quả nhiên đặc sắc hơn tưởng tượng, một bí mật đổi lấy ba mươi tỷ…chậc, tôi bỗng thấy cũng đáng giá đấy.”
Vệ Gia Hoa: “…”
Đó là đổi chắc! Ba mươi tỷ kia chẳng qua là anh muốn tống tiền tôi mà thôi!
Vệ Gia Hoa vốn dĩ không muốn nói gì, nhưng ông ta nhìn ra được trong mắt người đàn ông này có một sự khát máu, không đơn giản chỉ là kẻ bắt cóc thông thường, khả năng cao là một tên tội phạm liều mạng. Loại người này không sợ c.h.ế.t cũng chẳng sợ đắc tội ai. Báo cảnh sát cũng vô dụng.
Bây giờ chỉ hy vọng…anh ta thực sự sẽ không truyền chuyện đó ra ngoài.
Vệ Gia Hoa còn đang mải mê với suy nghĩ riêng, thì người đàn ông bên kia đã giữ lời hứa, thả Thời Noãn và Vệ Hân ra. Anh ta bày ra vẻ mặt nắm chắc phần thắng, hoàn toàn không sợ ba người này sẽ làm gì mình.
“Vệ tiên sinh, tôi có phải là người đủ giữ chữ tín không?”
“…”
Vệ Gia Hoa ngẩn người, cười gượng: “Phải phải phải…tiên sinh giữ lời không ai bằng.”
Người đàn ông gật đầu, ánh mắt như một con sư t.ử đực đang ẩn mình, nhìn thì có vẻ ôn hòa mang theo ý cười, thực chất lại toát ra hơi thở nguy hiểm khó tả: “Có điều ông nói là tôi sẽ đi điều tra cho rõ, nếu là thật thì thôi, nhưng nếu ông dám lừa tôi…”
Anh ta khẽ cười nhạt một tiếng. “Lần sau cái giá phải trả không chỉ đơn giản là mạng của cháu gái hay con gái ông đâu.”
Vệ Gia Hoa vội vàng cam đoan, vừa nói lời ngon ngọt vừa dẫn Thời Noãn và Vệ Hân lùi lại, mãi đến khi xuống lầu lên xe mới trút được gánh nặng mà thở phào. Ông ta lập tức lái xe đi, thỉnh thoảng lại nhìn vào gương chiếu hậu. Chắc chắn không có ai đuổi theo mới lạnh mặt xuống.
“Sao các con lại dây dưa với loại người này? Nhìn qua đã biết chẳng phải thứ tốt đẹp gì!”
Vệ Hân vốn còn đang chìm trong sợ hãi, nghe thấy thế liền xù lông ngay: “Cái gì mà chúng con dây dưa? Con còn đang muốn hỏi bố đây, rốt cuộc bố đắc tội với ai mà khiến con vừa về nước đã bị nhắm vào!”
“Con…!”
Dù trước đây Vệ Hân cũng thường xuyên không lớn không nhỏ như vậy, nhưng hôm nay có người ngoài ở đây, Vệ Gia Hoa khó tránh khỏi cảm thấy mất mặt. Ông ta tức đến nổ đom đóm mắt, ánh mắt quét qua người Thời Noãn một lượt, cuối cùng vẫn không nói ra lời nào khó nghe hơn.
Ông ta trầm giọng: “Nếu nhắm vào bố thì nó đã ra tay từ sớm rồi, cần gì phải đợi một đứa con gái vắt mũi chưa sạch như con? Không biết gì thì ngậm miệng lại, đừng có suốt ngày gây chuyện cho bố!”
Vệ Hân nghiến răng đảo mắt, không nói thêm lời nào. Bất đồng ý kiến, nói nửa câu cũng là nhiều. Cô cũng chẳng buồn nói!
Không biết có phải do kinh sợ hay không, từ lúc lên xe Thời Noãn vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì. Vệ Gia Hoa lái xe về đến Vệ gia, xe còn chưa dừng hẳn, Vệ Hân đã hậm hực đẩy cửa xuống xe. Ông ta giận đến tím mặt nhưng không tiện phát hỏa. Quay đầu lại nhìn, Thời Noãn vẫn đang thẫn thờ.
Ông ta cười không tự nhiên lắm: “Hoảng sợ rồi phải không Noãn Noãn? Mau vào trong nghỉ ngơi đi, cậu bảo mợ làm món gì ngon cho các con, coi như trấn áp kinh sợ.”
Thời Noãn lúc này mới sực tỉnh, miễn cưỡng cười nói: “Thôi không cần đâu cậu, cháu muốn về nhà.”
“Chuyện này…ăn cơm xong rồi hẵng đi chứ. Cháu xem cháu kìa, về nước cũng không liên lạc với cậu, nếu không phải xem tin tức thì định bao giờ mới tới tìm cậu đây?”
Nhưng mà, cậu cũng đâu có đi tìm cháu.
Thời Noãn mỉm cười, giọng nói vẫn như thường lệ: “Xin lỗi cậu, cháu mới về nước nhiều việc quá, chưa kịp sắp xếp ạ.”
“Vậy hôm nay chẳng phải đúng dịp sao?”
Vệ Gia Hoa lập tức tìm lại uy nghiêm của bậc trưởng bối, nói: “Đi, theo cậu về nhà, mợ cháu thấy cháu chắc là mừng lắm.”
Thời Noãn vẫn kiên trì: “Cậu ơi, công ty cháu thật sự có việc rất quan trọng, hôm khác cháu sẽ tới thăm cậu và mợ sau. Cháu xin phép về trước ạ.”
Nói xong, cô không đợi Vệ Gia Hoa kịp mở lời lần nữa đã xuống xe. Vừa trải qua một trận kinh tâm động phách, bước chân cô đi có chút không vững. Thời Noãn siết chặt điện thoại, nhưng ánh mắt kiên nghị không hề bị ảnh hưởng. Cô bắt một chiếc taxi rời đi.
Một lát sau, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ gửi tới, không một lời thừa thãi, chỉ có một địa chỉ.
“Tài xế, đi tới vườn hoa Thành Giang.”
Bốn mươi phút sau, xe dừng trước cổng công viên. Thời Noãn trả tiền rồi đi vào, không lâu sau đã thấy một bóng lưng quen thuộc trên chiếc ghế dài ven hồ. Người đàn ông vóc dáng vạm vỡ, vẫn mặc bộ đồ leo núi lúc nãy, chiếc mũ lưỡi trai đen che khuất nửa khuôn mặt, nửa còn lại bị khẩu trang che kín mít.
Cô khẽ nhíu mày, đi tới ngồi xuống phía đối diện. “Tôi đã nói với anh rồi, ở đây không giống nước ngoài, phải cẩn thận một chút.”
Người đàn ông nghịch chiếc bật lửa, trên những ngón tay thon dài có hai vết sẹo. Tâm trạng anh ta không chút gợn sóng, giọng nói trầm khàn vang lên: “Cũng đâu có làm gì, không cần sợ.”
“Tôi không có ý quan tâm anh.”
Thời Noãn nói một câu như vậy, rồi cảm thấy hơi thừa thãi, liền chuyển chủ đề: “Ông ta đã nói gì với anh?”
Người đàn ông ngẩng đầu, đôi mắt sắc lẹm chính là gã bắt cóc lúc nãy. Anh ta có vẻ không hiểu: “Tại sao cô lại nghĩ rằng trong tình cảnh đó Vệ Gia Hoa sẽ nói thật?”
“Không nhất định tất cả đều là thật, nhưng cũng không phải tất cả đều là giả.”
Thời Noãn thần sắc bình thản, trong giọng nói mang theo sự khẳng định. “Vệ Gia Hoa che giấu bao nhiêu năm nay, có thể bình an vô sự lăn lộn lâu như thế thì nói ông ta là cáo già cũng không ngoa. Hôm nay anh dùng mạng của Vệ Hân đe dọa ông ta, anh đoán xem…ông ta có nghĩ rằng người đứng sau muốn thử lòng ông ta, hoặc muốn g.i.ế.c người diệt khẩu không?”
Người đàn ông quay đầu, dư quang chuẩn bị khóa chặt lấy Thời Noãn: “Nếu ông ta đoán được điểm này, chẳng phải càng không nên nói sao?”
“Ngay cả con gái mình mà cũng không quan tâm thì còn là con người sao?”
Thời Noãn cười lạnh một tiếng, “Chính vì đoán được nên mới nói một nửa.”
Dù sao vì con gái, đó là bản tính con người. Cô không giải thích thêm: “Nói đi, ai làm?”
Mã Đông Diệu tháo khẩu trang, vết sẹo lâu năm trên mặt vô cùng nổi bật, anh ta trầm giọng: “Ông ta nói vụ hỏa hoạn năm đó quả thực có liên quan đến ông ta, nhưng ông ta không phải hung thủ, chỉ là có người đưa cho ông ta một khoản tiền, bắt ông ta không được cứu nhà họ Thời.”
“Còn người đó rốt cuộc là ai, ông ta chưa từng gặp mặt, bình thường đều liên lạc qua điện thoại.”
Anh ta vừa nói vừa quan sát cảm xúc của Thời Noãn, chắc chắn không có vấn đề gì mới tiếp tục: “Chỉ biết người đó ở Mỹ, là một…người Hoa.”