Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 300



Chân mày Thời Noãn khẽ động đậy, cô cười nói: “Anh đang nói mê sảng gì thế? Đó là cha ruột của tôi, anh tưởng ông ấy cũng giống Vệ Gia Hoa sao?”

 Đôi mắt đen thẳm của Cao Tường nhìn chằm chằm vào mắt cô, im lặng.

 “Thôi được rồi ông tướng.”

Thời Noãn dùng khuỷu tay hích anh một cái, “Cho ăn sáng mà lề mề chậm chạp, cơm nguội hết rồi, đúng không Nguyên Bảo?”

 Nhóc tì vốn đang chăm chú nghe họ nói chuyện, tuy nghe không hiểu nhưng cũng ngồi im không ngắt lời. Lúc này đột nhiên bị gọi tên, thân hình nhỏ nhắn lập tức ngồi thẳng tắp: “Mẹ Noãn Noãn cho con ăn cơ!”

 Thời Noãn đắc ý nhướng mày với Cao Tường, rồi lấy bát từ tay anh ta. “Anh không cần phải thăm dò tôi cái gì cả, có gì có thể nói, muốn nói, tôi đều sẽ kể cho anh. Cao Tường, tôi không có mấy người bạn có thể nói thật lòng, anh là một trong số đó.”

 Dù cô đúng là sếp của anh ta, nhưng về mặt tình cảm mà nói, gọi là bạn bè thì xác đáng hơn.

 Cao Tường ngồi ở chỗ khuất sáng, ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào vừa vặn chiếu lên người anh. Chiếc áo ba lỗ trắng và quần dài đen, làn da màu lúa mạch. Anh không phải kiểu đàn ông cơ bắp cuồn cuộn khoa trương, nhưng những đường nét vừa vặn lại tỏa ra sức hút hormone vượt ngoài sức tưởng tượng. Thời Noãn ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy bờ vai được ánh sáng chiếu vào của anh, rộng và mạnh mẽ. Cô không tiền đồ mà nuốt nước miếng một cái, vội vàng dời mắt đi.

 “Cái đó…không phải anh định mở một quán bar ở trong nước sao? Đã có ý tưởng gì chưa?”

 “Ừm.”

Cao Tường thuận theo ý cô, không tiếp tục chủ đề lúc nãy nữa. Anh rút một tờ khăn giấy lau tay, thong thả nói: “Đã chọn được mặt bằng rồi, dạo này có lẽ sẽ hơi bận.”

 “Thế thì tốt, nếu anh có cần giúp đỡ gì cứ việc lên tiếng, tôi…”

 “Có.”

 “…”

Thời Noãn còn chưa nói hết câu đã nghe thấy một từ không chút khách khí, cô còn tưởng mình nghe nhầm: “Anh nói gì cơ?”

 “Tôi nói là có.”

Cao Tường đứng dậy, chiều cao một mét chín mươi hai tạo ra áp lực cực lớn.

 Thời Noãn chớp mắt: “Cái…cái gì?”

 “Tôi bận lên thì không có thời gian chăm sóc Nguyên Bảo, chỉ đành nhờ cô đón thằng bé về chăm sóc một thời gian.”

 Cao Tường nói xong liền thu dọn bát đũa đi vào bếp, để lại một lớn một nhỏ trong phòng ăn nhìn nhau trân trân.

 Thời Noãn: “Câu lúc nãy, con nghe thấy rồi chứ?”

Nhóc tì gật đầu. “Vậy con có tin mẹ không?”

“…”

Lần này thì không.

 Thời Noãn nhìn gương mặt trắng trẻo mềm mại của Nguyên Bảo, thầm nghĩ mình cũng thuộc dạng đáng tin cậy mà nhỉ? Thằng nhóc này không nói gì chắc là do không nghe hiểu. Cô thành công thuyết phục bản thân, sau đó nhéo cái tay nhỏ của Nguyên Bảo nói: “Ừm…mẹ thấy con là một em bé ngoan, mẹ chắc chắn có thể nuôi con tốt hơn là đi theo ba con.”

 Nguyên Bảo chớp đôi mắt to tròn, cũng không biết có hiểu hay không. Cao Tường rửa bát xong bắt đầu thu dọn hành lý cho Nguyên Bảo, ngay cả đồ chơi lúc tắm cũng phải mang theo từng cái một. Thời Noãn thấy anh ta nhét đầy cả một cốp xe sau, khóe môi không nhịn được mà giật giật.

 “Có cần mang nhiều thế không? Cứ như dọn nhà ấy.”

 Cao Tường liếc cô một cái: “Cô đã trông nó được mấy ngày? Cô hiểu hay tôi hiểu?”

 “Ồ…”

Cô lẳng lặng đi sang một bên, không nói nữa. Nguyên Bảo tuy gọi cô là mẹ, nhưng công bằng mà nói, những việc thuộc bổn phận của một người mẹ cô thực sự chưa làm được mấy việc. Hổ thẹn, đúng là hổ thẹn. Nghĩ đến những điều này, ánh mắt Thời Noãn nhìn Nguyên Bảo càng thêm hiền từ.

 Thu dọn đồ xong, cô quay sang bế Nguyên Bảo, hì hục mãi mới bế được nhóc lên. “Vậy thì chúc chúng ta những ngày tới chung sống hòa bình nhé, bạn nhỏ Nguyên Bảo.”

 Nguyên Bảo vòng tay ôm cổ cô, cười khanh khách. Nhóc rất hợp tác ngồi vào ghế an toàn, vì chán quá nên cứ túm lấy con búp bê trên lưng ghế mà chơi.

 “Được rồi.”

Thời Noãn đóng cửa xe, quay đầu nhìn người đàn ông đang đứng dưới nắng, cười nói: “Giao cho tôi thì anh cứ yên tâm đi, tôi thấy mình có thể trông nhóc đến hết năm nay luôn đấy.”

 Cao Tường nhướng mày: “Không bốc phét thì c.h.ế.t à?”

 “…Tôi bốc phét chỗ nào chứ?”

Thời Noãn dở khóc dở cười, lười tranh luận với anh ta, chi bằng dùng thực tế chứng minh cho hùng hồn! Vẫy vẫy tay lên xe, cô thắt dây an toàn, quay về biệt thự Đông Phương.

 Trong nhà có thêm một bạn nhỏ, bỗng chốc trở nên náo nhiệt hẳn lên. Từ lúc xuống xe, Nguyên Bảo đã tò mò nhìn ngó khắp nơi, chỗ này xem một chút, chỗ kia sờ một tẹo, giống như một vạn câu hỏi vì sao vậy, hỏi không dứt lời.

 “Noãn Noãn, đây là nhà của mẹ ạ?”

“Đúng thế.”

“Ồ, vậy sao lúc trước mẹ không có nhà? Có phải vừa mới có không ạ? Trong nhà có chồng không ạ?”

“…”

“Chồng của mẹ đâu rồi ạ?”

 Thời Noãn bị lời nói của nhóc làm cho dở khóc dở cười: “Ai dạy con mấy cái này thế?”

 Nhóc tì hếch mũi, vẻ mặt rất đắc ý: “Cái này mà còn cần người dạy sao? Ai cũng có chồng cả, chẳng lẽ mẹ lại không có?”

 Thời Noãn: “…”

Sao cảm giác như bị thằng nhóc này khinh thường vậy nhỉ?

 Cô khẽ hắng giọng, bảo dì giúp việc ra phụ xách hành lý, sau đó cúi người nói với nhóc tì: “Mồm mép thật đấy, ngoan ngoãn ra một bên chơi đi, đợi mẹ dọn dẹp xong đồ đạc của con rồi mới chơi với con được, rõ chưa?”

 Nguyên Bảo gật đầu: “Vâng thưa mẹ.”

 Dì giúp việc vừa ra tới nơi đúng lúc nghe được câu này, kinh ngạc trợn tròn mắt. Thời tiểu thư…vậy mà lại có một đứa con trai lớn thế này sao? Nhìn cái vóc dáng này…Ánh mắt dì giúp việc đảo qua đảo lại, trong lòng lướt qua một ý nghĩ chấn động — Đây không phải là do đại thiếu gia và Thời tiểu thư sinh ra đấy chứ?

 Dì giúp việc há hốc miệng, lại thấy biểu hiện của mình quá rõ ràng nên vội vàng cúi đầu che giấu cảm xúc trên mặt, nhưng trong lòng dì thầm tính toán…chuyện này phải báo cho phu nhân một tiếng mới được.

 Thời Noãn vẫn chưa biết “tin đồn”

về mình sắp bay đầy trời, cô vừa bê đồ vừa cảm thán, trẻ con thời nay đúng là không phải dạng vừa. Sao mà riêng đồ chơi thôi đã cả một thùng to tướng thế này? Nào là xe, nào là pháo, nếu thực sự mang hết qua đây chắc biệt thự cũng không chứa nổi mất. Khó khăn lắm mới bê xong, Thời Noãn đã thở không ra hơi.

 Cô bảo dì giúp việc dọn dẹp căn phòng cạnh phòng ngủ chính ở tầng hai cho Nguyên Bảo ở. Dì giúp việc vừa mới đồng ý thì Nguyên Bảo đã đưa ra thắc mắc.

 “Con không thể ngủ cùng mẹ sao?”

 Thời Noãn ngẩn ra, hỏi ngược lại: “…Con không thể tự ngủ một mình sao?”

 “Dĩ nhiên là được ạ.”

Nguyên Bảo nói một cách nghiêm túc, có lý có tình: “Nhưng con là trẻ con, buổi tối con sẽ sợ, vả lại con ngủ một mình một phòng, mẹ không lo cho con sao?”

 Cái này…nghe cũng có lý nhỉ?

 Thời Noãn đang phân vân không quyết, Nguyên Bảo chớp đôi mắt to, gọi một tiếng ngọt xớt: “Mẹ ơi~”

 Dì giúp việc đứng cách đó không xa, đưa tay bịt miệng. Xác nhận luôn! Dì vội vàng lặng lẽ rút lui để đi gọi điện thoại.

 Thời Noãn bên này vẫn hoàn toàn không hay biết gì, cô nghĩ ngợi rồi cúi người ngồi xuống trước mặt Nguyên Bảo, nghiêm chỉnh nói: “Con nói có lý, nhưng con là nam t.ử hán, nam t.ử hán nên học cách tự mình ngủ một mình, đúng không nào?”

 Nguyên Bảo gật đầu.

 “Hơn nữa chúng ta ở ngay sát vách, cũng coi như mẹ đang bảo vệ con rồi, không cần phải sợ đâu, nhé?”

 Nguyên Bảo lại một lần nữa tỏ vẻ đã hiểu.

 “Hơn nữa, nếu con thực sự có chuyện gì cũng có thể tìm mẹ ngay lập tức, đúng không?”

 “Nghe có vẻ rất có lý ạ…”

 Thời Noãn cười rạng rỡ như hoa: “Có lý như vậy thì chúng ta cứ thế mà thực hiện nhé!”

 Cùng Nguyên Bảo ngoắc tay đóng dấu, cô cuối cùng cũng thở phào một hơi. Chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu nhỉ? Chỉ là Thời Noãn quên mất, ngoài cái nhóc con này ra, trong nhà còn có một người lớn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.