Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 304



 Thời Noãn nhìn người phụ nữ đột nhiên xuất hiện, cô ta không còn vẻ suy sụp như trước nữa, lớp trang điểm tinh tế khiến cô ta một lần nữa trở nên rạng rỡ, sang trọng.

 “Chị thấy tôi nên hoan nghênh chị sao?”

 Ánh cười trong mắt Ôn Nhiên lạnh đi, cô ta bước đến trước mặt Thời Noãn.

 “Không hoan nghênh cũng chẳng có ích gì, cha đã ban hành văn bản rồi, chị vẫn là người phụ trách dự án này, lúc em không có mặt thì chị sẽ toàn quyền quyết định.”

 Thời Noãn nhướng mày, nắm lấy điểm mấu chốt: “Lúc…tôi không có mặt.”

 “Cô…!”

Sắc mặt Ôn Nhiên thay đổi dữ dội, nhưng nghĩ đến thân phận hiện tại của Thời Noãn, cuối cùng cô ta vẫn nuốt trôi cơn giận đó, trầm giọng nói: “Tóm lại, hiện tại chức vụ của chị và em là ngang nhau, em không có quyền đuổi chị đi nữa!”

 “Tôi vốn dĩ cũng chẳng có ý định đuổi chị đi, là do bản thân chị không có bản sự để ở lại.”

Thời Noãn đưa tài liệu cho quản lý dự án, thản nhiên nói: “Tôi không phiền việc cha giữ chị lại trong dự án này, nhưng chị cũng nên là người biết điều chút chứ, tôi nhìn chị thấy không ưa, thì đừng có cố tình lượn lờ trước mặt tôi.”

 Đúng là cô cần dành tâm trí để làm việc khác, có Ôn Nhiên trông chừng cũng tốt. Dù sao bên trên vẫn còn Ôn Khải Hàng đè xuống, cô ta cũng chẳng gây ra sóng gió gì lớn được.

 “Em tưởng chị thích nhìn thấy em lắm chắc?”

Ôn Nhiên cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

 Cảnh tượng như vậy đối với quản lý dự án mà nói thì có chút khó xử, ông ta ngượng nghịu sờ mũi: “Xin lỗi tiểu thư, lẽ ra tôi nên báo trước cho cô.”

 Thời Noãn lắc đầu: “Không sao, ông có báo hay không cũng chẳng khác biệt gì mấy.”

 Ôn Nhiên chẳng qua là muốn khoe khoang với cô rằng cô ta lại một lần nữa giành được sự tin tưởng của Ôn Khải Hàng. Nhưng mà thế thì đã sao? Tâm tính cô ta không chính, sớm muộn gì cũng bị phản phệ thôi.

 Bên kia Ôn Nhiên không rời đi ngay mà dẫn Vệ Ninh đến văn phòng bộ phận dự án. Thời gian qua đã bỏ lỡ quá nhiều tiến độ, vất vả lắm mới lấy lại được cơ hội, dĩ nhiên phải chăm chỉ làm việc.

 “Đại tiểu thư, cô nhìn đằng kia kìa.”

Vệ Ninh đột ngột kéo cô ta một cái, nhỏ giọng nhắc nhở: “Đó chẳng phải là trợ lý bên cạnh tiểu thư sao?”

 Ôn Nhiên nhìn theo hướng tay ông ta chỉ, đúng là thật. Một lớn một nhỏ đang ở hành lang bộ phận dự án, chơi đùa rất vui vẻ. Cô ta trầm tư giây lát rồi nói: “Tôi nhớ trợ lý đó của cô ta chưa kết hôn mà?”

 “Vâng.”

Chu Cẩn ban đầu là người bên cạnh Ôn Khải Hàng, Vệ Ninh đương nhiên biết rõ: “Chu Cẩn từ lúc tốt nghiệp đã đi theo Chủ tịch rồi, ngay cả yêu đương cũng chưa từng thấy.”

 Ôn Nhiên l.i.ế.m răng: “Thú vị đấy.”

 Nếu cậu ta chưa kết hôn, vậy thì đứa trẻ này…Cô ta khẽ cười: “Xem ra cô em gái này của tôi giấu giếm không ít bí mật đâu. Chúng ta cứ ở đây đợi một lát, xem rốt cuộc là chuyện thế nào.”

Nếu đúng như cô ta nghĩ, thì chuyện này thú vị lắm đây.

 Tuy mới là đầu hạ nhưng ở ngoài trời cũng không chịu nắng được lâu. Ngay lúc Ôn Nhiên sắp mất kiên nhẫn, bóng dáng Thời Noãn cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt. Cô ngồi xổm xuống ở một khoảng cách không xa không gần, âu yếm gọi: “Bé cưng, mau lại đây với mẹ nào.”

 Nguyên Bảo vừa nhìn thấy cô liền dang tay nhào tới: “Mẹ ơi!”

 Một lúc lâu không gặp, nhóc tì cuối cùng không còn lạnh lùng như trước, để mặc Thời Noãn dụi mặt vào mình. Một đứa trẻ thơm mùi sữa, chữa lành mọi thứ hơn bất cứ điều gì.

 “Giờ mới biết mẹ à? Mẹ còn tưởng con định chỉ cần mấy cái máy xúc kia thôi chứ.”

 “Hi hi…Noãn Noãn là tốt nhất, con cần Noãn Noãn cơ.”

 “…”

 Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi cảnh tượng này thực sự hiện ra trước mắt, Ôn Nhiên vẫn kinh ngạc trợn tròn mắt. Thời Noãn cô ta dám…cô ta dám thật sao! Đứa trẻ này sinh ở nước ngoài à? Hai tuổi? Nhìn thì có vẻ không giống lắm, nhưng trẻ con bây giờ phát triển nhanh, cũng không phải là không thể.

 Ôn Nhiên hít sâu hai hơi, ép mình phải bình tĩnh. Bây giờ xem ra, đứa trẻ này chắc chắn không phải của Giang Dật Thần. Nếu đúng, cô ta chắc chắn đã dắt đứa trẻ đi lĩnh thưởng từ lâu rồi, sao lại làm ngược lại là giấu giấu giếm giếm? Ôn Nhiên cười lạnh, dùng điện thoại lén chụp lại một tấm ảnh.

 “Anh đi điều tra ngay xem cha của đứa trẻ này là ai, có quan hệ gì với Thời Noãn.”

 Vệ Ninh cúi đầu: “Rõ.”

 “Nhanh lên!”

Ôn Nhiên lườm ông ta một cái, bực bội nói: “Trước đây đã bảo anh tra cho rõ ràng, kết quả anh tra được cái gì? Chẳng có tin tức gì hữu ích cả!”

 Vệ Ninh càng cúi đầu thấp hơn, giải thích: “Đại tiểu thư…tiểu thư chắc là đã có phòng bị từ trước, thông tin của cô ấy đều…không tra được.”

 “Đừng có nói mấy lời vô ích đó với tôi, việc không làm được chỉ chứng tỏ năng lực của anh kém cỏi, chứ đừng có chỉ biết tìm lý do từ người khác.”

Ôn Nhiên nhìn sâu vào hai mẹ con ở cách đó không xa, ánh mắt sắc như dao. “Lần này không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào, tôi nhất định phải khiến cô ta không còn cơ hội trở mình!”

 Chỉ cần chứng minh được đứa trẻ này là con của cô ta và người đàn ông khác, chút tình cảm đó của Giang Dật Thần dành cho cô ta liệu có còn như xưa không? Hừ. Ôn Nhiên không tin. Trên đời này không có người đàn ông nào thực sự không bận tâm việc người phụ nữ mình yêu sinh con cho kẻ khác.

 Cô ta thu hồi ánh mắt: “Đi thôi, tôi đợi tin tốt của anh.”

Cả hai không nán lại lâu, xoay người rời đi.

 “Tiểu thư.”

Bên này, Chu Cẩn nhẹ giọng nhắc nhở: “Vừa nãy tôi hình như nhìn thấy Ôn tiểu thư.”

 “Không sao.”

Thời Noãn không có phản ứng gì, nhìn Nguyên Bảo khoe đồ chơi mới: “Cậu chỉ cần cho người để mắt tới, đừng để cô ta làm chuyện hại người là được.”

 Chu Cẩn cúi đầu: “Rõ.”

 Đợi Nguyên Bảo khoe xong, Thời Noãn giúp nhóc thu dọn đồ chơi. “Hôm nay con đi làm với mẹ rồi, ngày mai mẹ có thể chơi với con, con muốn đi đâu nào?”

 Mắt Nguyên Bảo sáng lên một cái rồi lại cụp mi xuống: “Con không muốn.”

 “Hử?”

 “Chỗ nào con cũng không muốn đi.”

 “…”

Thời Noãn nhăn mũi một cái, “ồ”

lên: “Sao lại không muốn đi? Không phải con thích đi chơi nhất sao?”

 Nguyên Bảo không giải thích, gom hết đồ chơi của mình lại. Cái thân hình nhóc có tí xíu, mấy cái đồ chơi to đùng treo lủng lẳng trên tay trông cực kỳ buồn cười. “Thì cứ không đi, ngày mai chúng ta cứ ở nhà thôi!”

 Thời Noãn và Chu Cẩn nhìn nhau, không hiểu chuyện gì.

 Trên đường về, Nguyên Bảo dùng điện thoại gọi video cho Cao Tường, cái miệng nhỏ líu lo không ngừng, kể lại hết trải nghiệm của ngày hôm nay. Cuối cùng, nhóc tì đảo mắt một cái rồi hỏi: “Ba ơi, ngày mai ba có thời gian không?”

 Cao Tường ngước mắt nhìn vào màn hình: “Có việc gì?”

 “Có ạ.”

Nguyên Bảo tặc lưỡi hai cái. “Ngày mai là sinh nhật Noãn Noãn, ba cùng chúng con đón sinh nhật nhé.”

 Thời Noãn: “…”

Ngày mai sinh nhật cô, sao cô không biết nhỉ? Cô quay đầu nhìn Chu Cẩn: Cậu biết không?

 Chu Cẩn lắc đầu.

 Nguyên Bảo vẫn đang thuyết phục ba mình, nói năng có lý có tình: “Vả lại ba lâu lắm rồi không ở bên con mà, đúng dịp quá còn gì, ngày mai ba đến nhà chúng con nhé, nhớ là phải chuẩn bị quà đấy.”

 Mới ở có hai ngày, nhóc đã coi nơi ở hiện tại là địa bàn của mình rồi. Thời Noãn không nhịn được cười, lại lo Cao Tường thực sự đến. Ngộ nhỡ đụng mặt người đàn ông kia, chẳng phải là hỏa táng tràng sao?