Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 321



Thời Noãn khựng bước chân lại, xoay người: “Có chuyện gì sao?”

 “Tôi có thể đồng ý với yêu cầu của cô.”

Tô Lí Nam thở rất nặng nề, dường như đang khó khăn vượt qua một hàng rào phòng thủ tâm lý, “Nhưng mà…vốn dĩ tôi là người của Chủ tịch, ông ấy——”

 “Ông ta không biết anh còn sống.”

Thời Noãn quay trở lại, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, “Và chuyện cũng đã trôi qua ba năm, Trần Hiểu cũng không dám nói với ông ta đâu.”

 Không chỉ có vậy. Nếu một ngày chuyện này thực sự bị bại lộ, Trần Hiểu sẽ chỉ lo rũ sạch mọi quan hệ, làm sao dám chủ động dâng nhược điểm của mình lên?

 Có lẽ vì tin tức này quá chấn động, Tô Lí Nam mất một lúc lâu mới phản ứng lại được: “Trần tổng? Sao ông ta dám?”

 “Ông ta không dám, nhưng ông ta đã làm rồi.”

Thời Noãn biết Ôn Khải Hàng trong mắt những người này có hình tượng thế nào, sợ ông ta như chuột sợ mèo. “Tôi sẽ cho người sắp xếp cho anh một thân phận hoàn toàn mới, đồng thời bí mật chuẩn bị một bản hồ sơ bệnh án. Nếu một ngày Ôn Khải Hàng thực sự phát hiện ra anh, cùng lắm thì nói với ông ta rằng năm đó anh bị mất trí nhớ.”

 Hơn nữa, dựa trên những gì cô biết về Ôn Khải Hàng, người đó căn bản sẽ không quá để tâm đến một thuộc hạ đã biến mất từ lâu.

 Tô Lí Nam im lặng hồi lâu, dường như đang suy nghĩ về độ tin cậy trong lời nói của Thời Noãn. Thời Noãn cũng không vội, lặng lẽ chờ đợi anh ta. Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Rất lâu sau, giọng nói khàn đặc của người đàn ông vang lên: “Được, tôi nghe theo sự sắp xếp của tiểu thư.”

 Điều này nằm trong dự tính của Thời Noãn, cô đứng dậy đưa tay ra: “Vậy thì anh Tô, hợp tác vui vẻ.”

 “…Hợp tác vui vẻ.”

 “Lát nữa tôi sẽ cho người gửi điện thoại qua cho anh, ngoài ra nếu có nhu cầu gì, anh có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.”

 “Được.”

 Sắp xếp xong xuôi, Thời Noãn xuống lầu rời đi. Cô vừa gọi xong một cuộc điện thoại cho Chu Tĩnh, định bắt xe thì ánh mắt vô tình lướt qua phía đối diện——

 Một chiếc Mercedes màu đen quen thuộc đang lặng lẽ đỗ ở đó. Cách một khoảng xa như vậy, cô không nhìn thấy người ngồi bên trong, nhưng lại cảm nhận rõ rệt ánh mắt nóng rực và sắc bén kia. Thời Noãn siết chặt điện thoại, nhất thời có chút luống cuống.

 Anh ấy sao lại ở đây? Không đúng…Anh ấy đã luôn đi theo cô!

 Chỉ trong hai giây ngắn ngủi, người đàn ông đã lái xe đến trước mặt cô. Cửa sổ xe chậm chậm hạ xuống, để lộ gương mặt tuấn tú và đôi mắt đen sâu thẳm của anh.

 “Đi đâu?”

 Thời Noãn không thể phủ nhận, khoảnh khắc này sống lưng cô lạnh toát. Cô cố nặn ra một nụ cười: “Em đến đây giải quyết chút việc, sao anh lại ở đây?”

 Khuôn mặt lạnh lùng của Giang Dật Thần nhìn cô, gằn từng chữ: “Anh hỏi, đi đâu?”

 “…Về nhà.”

 “Vậy thì lên xe.”

 Thời Noãn siết tay, cuối cùng vẫn mở cửa xe ngồi vào. Đang mùa hè, điều hòa trong xe khiến người ta lạnh người, cô kéo dây an toàn thắt lại, trong lòng nghĩ đủ loại câu hỏi mà người đàn ông này có thể đặt ra. Nhưng thực tế là, anh không hỏi gì cả.

 Suốt dọc đường không ai nói câu nào cho đến khi về nhà. Bầu không khí nặng nề trong xe khiến người ta nghẹt thở. Tháo dây an toàn ra, vẫn không ai xuống xe.

 Cuối cùng Thời Noãn không nhịn được nữa, thấp giọng hỏi: “Anh không có gì muốn hỏi sao?”

 Người đàn ông quay đầu lại, ánh mắt sâu không thấy đáy lập tức bao trùm lấy cô, anh trả lại nguyên văn câu nói đó: “Em không có gì muốn nói sao?”

 “…”

Thời Noãn mím môi, đã hoàn toàn xác định…anh chắc chắn đã nhìn thấy hết rồi. “Không có.”

 “Hừ.”

Người đàn ông cười lạnh một tiếng, giọng nói nghiến răng nghiến lợi nghe không chút hơi ấm, “Thời Noãn, em đúng là…biết tạo bất ngờ cho anh thật đấy.”

 Nói xong, anh đẩy cửa xuống xe. Một tiếng “rầm”

thật lớn vang lên, dường như anh muốn đập nát cả cửa xe.

 Thời Noãn ngồi ở ghế phụ, lông mi run rẩy theo tiếng động. Hồi lâu sau, cô khẽ thở hắt ra một hơi, đẩy cửa xuống xe.

 Vừa vào cửa, Chu Tình đã đón lấy, nhìn ra sau lưng cô rồi lại nhìn lên lầu: “Noãn Noãn…có chuyện gì vậy? Còn Nguyên Bảo đâu? Sao không về cùng hai đứa?”

 Bà vừa thấy con trai mình với vẻ mặt u ám đi về, không dám hỏi, sao ngay cả Noãn Noãn cũng giống như cà tím bị sương muối đ.á.n.h thế này?

 Thời Noãn cố nặn ra nụ cười: “Dì à, tối nay Nguyên Bảo chắc không về đâu.”

 “Vậy ai trông thằng bé?”

Chu Tình lo lắng, “Nó đã quen sống cùng hai đứa rồi, đột nhiên tách ra…buổi tối có sợ không?”

 Thời Noãn há miệng, câu nói “Thằng bé có cha ruột của mình”

cứ nghẹn lại nơi cổ họng không sao thốt ra được. Cô không định cố ý che giấu, chỉ là…đối mặt với sự quan tâm chân thành của Chu Tình, Thời Noãn dường như bị cảm giác tội lỗi bủa vây, không phát ra được tiếng nào.

 Chu Tình đương nhiên nhận ra tâm trạng cô không tốt, tưởng là do cãi nhau với Giang Dật Thần nên khẽ an ủi: “Noãn Noãn, tính tình thằng nhóc đó lúc nắng lúc mưa, con đừng chấp nó nhé?”

 “Nếu thực sự không chịu nổi, hay là để dì đi đ.á.n.h nó một trận?”

 “Không…không cần đâu dì.”

Thời Noãn lắc đầu, nhìn lên lầu, thấp giọng nói: “Là con làm anh ấy giận, lỗi của con.”

 “À…”

Chu Tình thở phào, vẻ mặt bớt căng thẳng hẳn, “Vậy không sao, con yên tâm đi, sáng mai là nó hết ngay ấy mà.”

 Thời Noãn vâng một tiếng: “Vậy dì, con lên lầu trước ạ.”

 Thời Noãn lên lầu, vốn định về thẳng phòng nhưng đi ngang qua thư phòng thấy cửa không đóng. Cô khựng lại hai giây, gõ cửa. Không có phản ứng.

 “Giang Dật Thần, em vào nhé.”

 Thư phòng không bật đèn, dáng người cao lớn của người đàn ông đứng trước cửa sổ. Bóng đêm bên ngoài hắt vào, khiến bờ vai rộng và vòng eo hẹp của anh như bị sương mù bao phủ, bí ẩn và quý phái.

 Thời Noãn tiến lại gần, dừng lại cách anh một mét: “Em…”

Cô mở lời nhưng không biết nói tiếp thế nào. Cô c.ắ.n môi đến trắng bệch, hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Hôm nay em đi gặp Trần Hiểu là vì ông ta đã giấu Tô Lí Nam đi suốt ba năm qua. Em đã làm một cuộc giao dịch với ông ta để ông ta thả Tô Lí Nam tự do.”

 Yên tĩnh. Thư phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Người đàn ông vẫn đứng im như tượng, không nói một lời. Thời Noãn siết chặt lòng bàn tay, hạ thấp tông giọng trong trẻo.

 “Em biết anh giận vì em giấu anh, nhưng đứng ở góc độ của em, đây là chuyện riêng của em. Em cũng không chắc chắn Trần Hiểu có làm gì Tô Lí Nam hay không…nên trước khi hoàn thành, em không muốn xảy ra sai sót gì.”

 Cô đưa tay ra, khẽ níu lấy vạt áo người đàn ông: “Xin lỗi anh, được không?”

 “Hơn nữa sau này Tô Lí Nam sẽ ở bên cạnh giúp em làm việc, anh chắc chắn cũng sẽ gặp anh ta, em căn bản chưa từng nghĩ sẽ thực sự giấu anh, anh…á!”

 Lời chưa dứt, người đàn ông đột ngột xoay người, một tay bóp chặt vai cô, mạnh bạo ép cô vào tường. Hai người ở rất gần, hơi thở quấn quýt. Thời Noãn có thể cảm nhận rõ nhịp tim đang kìm nén cơn giận của anh.

 “Em tưởng anh giận là vì em không nói cho anh biết lịch trình hôm nay sao? Hửm?”

Ánh mắt Giang Dật Thần rực lửa, đen đặc như dung nham sắp phun trào, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tinh xảo trước mắt, gằn từng chữ——

 “Thời Noãn, hôm nay anh cho em cơ hội cuối cùng, nói cho anh biết, em kết hôn với anh…rốt cuộc là vì cái gì?”