Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 328



Mọi người vội vàng giải tán trong tiếc nuối.

 “Không có, không có gì đâu…Chúng tôi chỉ xem cậu bé có cần gì không thôi.”

“Đúng đúng, chỗ tôi còn có đồ ăn vặt này, bé con có muốn ăn không?”

 Có người mở lời, thế là những người khác lại càng có lý do chính đáng để vào ngắm cậu nhóc bên trong. Đừng nói chi, càng nhìn càng thấy giống (Giang tổng). Tuy lòng hiếu kỳ ngày càng cao, nhưng vẫn phải ưu tiên giải quyết công việc trước.

 Chỉ là vừa họp xong đi ra, Nguyên Bảo đã bị một nhóm các chú các dì cầm quà cáp vây kín mít không lọt một giọt nước.

 “Tiểu thiếu gia, cháu tên là gì thế?”

“Nói nhỏ cho dì nghe, cháu có quan hệ gì với Giang tổng nhà tụi dì vậy?”

 Câu hỏi ngày càng lộ liễu, Dương Dương nghe thấy liền vội vàng gạt họ ra: “Công việc của mọi người làm xong hết chưa? Làm đứa trẻ sợ hãi thì các người gánh nổi trách nhiệm không?”

 Nghe vậy, họ mới chịu giải tán về chỗ ngồi. Nguyên Bảo nhìn đống đồ ăn đồ chơi bên cạnh, chớp chớp mắt.

 “Chú Dương Dương, có phải họ đều muốn con làm em bé của họ không ạ?”

Dương Dương ngẩn người: “Hả, có chuyện đó sao?”

“Nếu không thì họ tặng con nhiều đồ thế này làm gì?”

Nguyên Bảo ngồi thẳng lưng, nghiêm túc nói: “Nhưng Nguyên Bảo chỉ là em bé của một người thôi nhé, con đã làm em bé của ba mẹ rồi, thì không thể làm em bé của người khác được nữa.”

 “…”

Hết “em bé”

này đến “em bé”

nọ, Dương Dương suýt chút nữa thì bị xoáy cho chóng mặt. Anh hì hì cười hai tiếng: “Họ vì yêu quý cháu thôi, quà họ tặng cháu cứ nhận lấy là được, những thứ khác không cần bận tâm.”

 Giang Dật Thần còn một cuộc họp xuyên quốc gia phải dự. Nhiệm vụ trông trẻ lại rơi lên vai Dương Dương. Anh thực sự không hiểu nổi. Đứa bé này rõ ràng không phải của Giang tổng, sao Giang tổng lại để tâm quá mức như vậy chứ?

 “Chú Dương Dương.”

Nguyên Bảo chơi đến phát chán, chống cằm nhìn anh, “Chú đang nghĩ gì thế ạ?”

“Chú đang nghĩ ba cháu không phải ba cháu, nhưng tại sao cứ nhất quyết muốn làm ba cháu…”

Dương Dương nói xong như đang đọc vè, lại thấy nói lời này với trẻ con thì không tốt lắm. À…cũng không đúng, trẻ con nhỏ thế này thì hiểu cái gì chứ?

 Dương Dương thở dài, xoa đầu Nguyên Bảo: “Cháu còn nhỏ, nhiều chuyện cháu không hiểu đâu, không cần biết quá nhiều làm gì.”

“Ai nói con không hiểu!”

Nguyên Bảo gạt tay anh ra, hừ một tiếng. “Chú thấy ba Giang không nên làm ba của con, đúng không?”

 “…”

Dương Dương cứng họng, hoàn toàn không ngờ thằng bé thực sự nghe hiểu.

 Nguyên Bảo chẳng thèm quan tâm tâm trạng anh thế nào, đắc ý nói: “Không nên thì không nên thôi, dù sao người muốn làm ba của con cũng xếp hàng dài từ đây đến tận Pháp rồi, mẹ con đâu có thiếu chồng đâu.”

 “…”

Đây là lời một đứa trẻ ba tuổi nói ra sao?

 “Không…không phải.”

Dương Dương vội vàng chuyển chủ đề, “Chú không có ý đó, mẹ cháu đương nhiên rất ưu tú, rất nhiều người xứng với cô ấy, như-nhưng mà…”

Trọng điểm anh muốn diễn đạt không phải cái này. Mà là…Giang tổng vốn là người trong mắt không chịu nổi một hạt cát, ai mà ngờ anh ấy lại đi làm ba dượng của con người khác chứ?

 Nguyên Bảo nhìn vẻ mặt bối rối của anh, tỏ vẻ khó hiểu, lầm bầm: “Nhưng nhị cái gì chứ, lúc mẹ còn chưa là mẹ của con, cũng có rất nhiều người theo đuổi mà…Cô ấy vốn dĩ không thiếu bạn trai.”

 Đầu óc Dương Dương lóe lên một tia sáng, đột nhiên giữ chặt vai Nguyên Bảo: “Cái gì gọi là ‘lúc mẹ còn chưa là mẹ của cháu’? Thời Noãn không phải mẹ ruột của cháu sao?”

 Nguyên Bảo không biết anh đang phấn khích cái gì, chỉ thấy thật kỳ quặc: “Đúng vậy ạ. Noãn Noãn chỉ nhận nuôi con thôi. Sau này ba tìm thấy con rồi, thì cô ấy làm mẹ con luôn.”

 Giọng nói lảnh lót đó không nghi ngờ gì chính là hé lộ một bí mật động trời. Dương Dương nhìn chằm chằm nhóc tì trước mặt, kích động không nói nên lời. Ngược lại, Nguyên Bảo lại tỏ ra rất chín chắn, đôi mắt to tròn liếc nhìn ra ngoài cửa, nhỏ giọng nói: “Tuy nhiên, chú Dương Dương không được nói ra ngoài đâu nhé, đây là bí mật, mẹ mà biết con kể cho người khác nghe nhất định sẽ giận đấy.”

 “Không nói, chú nhất định sẽ không nói.”

Dương Dương hít sâu một hơi, trong đầu đã bắt đầu suy tính—— Nên khéo léo báo tin này cho Giang tổng thế nào cho ổn đây? Nếu nói không khéo, liệu anh có gặp họa không? Càng nghĩ càng thấy nhiệm vụ gian nan, nhưng trước mắt, phải dỗ dành “đại công thần”

này cho tốt đã.

 Dương Dương đưa Nguyên Bảo xuống lầu, mua cho một đống đồ chơi lớn. Khi Giang Dật Thần bước ra khỏi văn phòng, đập vào mắt là cảnh hai người bị nhấn chìm trong đống đồ chơi. Anh nhíu mày: “Hai người đi nhập hàng đấy à?”

 “Ba ơi!”

Nguyên Bảo hớn hở, vui mừng khôn xiết, “Đây đều là chú Dương Dương mua cho con đó, giờ người con thích nhất chính là chú ấy!”

 Dương Dương đắc ý nhướng mày. Xem đi, đã bảo tiêu tiền nhiều cũng không uổng mà. Giang Dật Thần không ngờ Dương Dương lại hào phóng thế, liếc nhìn anh một cái rồi đưa tay về phía nhóc tì: “Đi thôi, về nhà.”

 “Dạ dạ, con phải mang hết đồ chơi về cho mẹ xem.”

Nguyên Bảo nói xong liền xách túi lớn túi nhỏ chạy thẳng về phía thang máy.

 Ánh mắt Dương Dương vẫn luôn dõi theo thằng bé, cái ánh mắt đó…thật khó diễn tả bằng lời. Giang Dật Thần trầm mặc nhìn anh, một lúc sau mới hỏi: “Cậu uống nhầm t.h.u.ố.c à?”

“Dạ không…”

Dương Dương gãi gãi sau gáy, thực sự không biết nói thế nào. Nếu đột nhiên nói ra, đó sẽ là những cú sốc liên tiếp, liệu ông chủ có chịu đựng nổi không? Cuối cùng anh quyết định phải sắp xếp lại ngôn từ rồi mới nói.

 “Không có gì ạ, chỉ là thấy đứa trẻ đáng yêu thôi, vâng…đáng yêu ạ.”

Dương Dương nghiêm mặt, “Đi thôi sếp, để tôi đưa mọi người về.”

 Ở một diễn biến khác, Thời Noãn vừa gặp xong đối tác. Buổi chiều Ôn Khải Hàng đích thân gọi một cuộc điện thoại tới, trước là hỏi thăm tình hình rắc rối lần này, sau đó lời trong lời ngoài đều là muốn cô đi Ý. Xem ra chuyến đi Ý này là không thể không đi rồi.

 “Tiểu thư.”

Chu Tĩnh liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, trầm giọng: “Nếu cô thực sự không muốn đi, vẫn còn một cách khác.”

“Còn cách nào nữa chứ?”

Khóe miệng Thời Noãn khẽ nhếch lên một độ cong không rõ là mỉa mai hay gì khác, “Chủ tịch nhà anh muốn đạt được mục đích gì, anh đã từng thấy ông ấy thất bại bao giờ chưa?”

 Chưa từng. Ôn Khải Hàng đích thân ra tay, tuyệt đối không bao giờ hụt. Thời Noãn chưa từng thấy những thủ đoạn hỗn loạn của ông ta, nhưng lại rất rõ con người ông ta, một con “hổ cười”

tâm cơ thâm sâu, làm sao dung thứ cho kẻ nào hết lần này đến lần khác thách thức quyền uy của mình.

 Cô nhắm mắt lại, khẽ nói: “Trốn được mồng một không trốn được mười lăm, đi thì đi thôi, để xem người cha tốt của tôi chuẩn bị bất ngờ gì cho mình.”

 Về đến nhà, chưa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng cười của Nguyên Bảo. Trái tim Thời Noãn mềm nhũn, cô tăng tốc bước chân. “Nguyên Bảo ơi~”

 Nghe tiếng gọi, nhóc tì đang chơi đùa vui vẻ với Chu Tình lập tức quay đầu lại, cười ha ha rồi nhào vào lòng cô. “Noãn Noãn ơi, hôm nay con nhớ cô lắm luôn!”

Nguyên Bảo ôm cổ cô cọ cọ, nhỏ giọng thì thầm vào tai cô: “Con giúp cô trông chừng chú Giang rồi, chú ấy làm việc rất nghiêm túc, không hề nhìn gái xinh đâu ạ.”