Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 342



Thời Noãn lặng đi một giây, rồi mỉm cười nói: “Sao trông anh cứ như đang nói về bí mật gì đó vậy, không được nhìn thấy sao?”

“Tất nhiên là không phải.”

Giang Dật Thần nắm lấy tay cô, đôi mắt đen nhìn ra xa, “Chỉ là người phụ trách của một bên đối tác, không phải người đáng để bận tâm.”

 Nụ cười trong mắt Thời Noãn dần tan biến, giọng nói trong trẻo: “Ồ, ra vậy.”

Cả hai không nói gì thêm.

 Thành phố này của nước Y không lớn, khu thương mại đều tập trung ở một vị trí, đến nơi Thời Noãn mới nhận ra khách sạn mình ở cũng không xa đây lắm. Giang Dật Thần dắt cô xuống xe, tự nhiên đi vào bên trong. “Đợi đã…”

Thời Noãn dừng bước, “Hay là em về bên kia ở đi, ngày mai còn có việc.”

 Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt tối tăm nhưng đầy vẻ ám chỉ: “Không nhớ tôi sao?”

“Làm gì chứ?”

Cô ghé lại gần, kiễng chân bên tai anh: “Nhớ là nhất định phải ‘làm’ sao?”

 Hơi thở ấm nóng phả bên tai khiến Giang Dật Thần lập tức cảm thấy một luồng nhiệt chạy thẳng xuống bụng dưới. Anh nghiến răng, bế ngang người phụ nữ lên. “Không nhất định, nhưng hôm nay tôi muốn ôm em ngủ.”

“…”

 Thời Noãn vốn không tin anh lắm, nhưng sau khi lên lầu tắm rửa xong, Giang Dật Thần thực sự chỉ ôm cô. Rõ ràng cảm nhận được anh đã kiềm chế đến cực điểm, cũng không có ý định tiến thêm bước nữa. Giữa đàn ông và đàn bà, suy cho cùng cũng chỉ là những chuyện đó: ôm ấp, v**t v*, hôn hít. Càng về sau, bầu không khí càng trở nên mờ ám đến mất cả lý trí.

 “Được rồi.”

Giang Dật Thần rút tay cô ra khỏi áo mình, cười khẽ hôn lên trán cô, “Quậy nữa là không khống chế nổi đâu.”

Thời Noãn khựng lại, nằm ngửa ra nhìn trần nhà, thở hổn hển.

 Cô cũng không biết mình bị làm sao nữa. Hình như giữa hai người càng giấu giếm nhiều điều, cô lại càng thấy không tự nhiên. Những lời muốn hỏi cũng không biết phải thốt ra thế nào.

 “Sao thế?”

Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai, Giang Dật Thần vẫn như trước, luôn nhanh chóng nhận ra cảm xúc của cô, rồi nhỏ nhẹ hỏi: “Gặp chuyện gì rồi sao? Hửm?”

 Thời Noãn quay đầu, có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của chính mình trong mắt anh, sạch sẽ và đầy lo âu, chẳng khác gì một cặp vợ chồng ân ái bình thường. Cô mím môi, gặng hỏi từng chữ một: “Anh, có phải biết Marshall đang đối đầu với SW không?”

 Cũng không hẳn là đối đầu. Marshall giờ đã hoàn toàn rời khỏi công ty, coi như lập môn hộ riêng. Những tài nguyên, khách hàng cũ của SW đều sẽ trở thành quân cờ để hắn trỗi dậy nhanh chóng, lúc đó SW mới là bên lâm nguy, sơ sảy một chút là bị hất văng khỏi thị trường nước Y. Nếu Giang Dật Thần biết rõ những điều này mà vẫn muốn hợp tác với hắn, vậy thì…anh đặt cô ở vị trí nào? Thời Noãn đã cố tự nhủ không được để tâm, nhưng vẫn không nhịn được.

 Giang Dật Thần m*n tr*n một bên mặt cô, giọng điệu không rõ vui buồn: “Điều này quan trọng lắm sao?”

“Tất nhiên là quan trọng!”

Thời Noãn hơi ngả người ra sau nhìn mặt anh, đột nhiên thấy buồn cười vì tức giận, “Giang Dật Thần, anh cố ý đúng không? Có phải đối với anh, công việc hay tâm trạng của em thế nào cũng không quan trọng?”

 Cô đột nhiên nổi giận khiến Giang Dật Thần lại có chút ngạc nhiên. Đây hình như là lần đầu tiên, lần đầu tiên cô dám ngang ngược như vậy trước mặt anh. Đáy mắt anh xẹt qua một tia cười, vươn tay kéo người lại vào lòng, hôn mạnh lên trán cô: “Không cố ý, công việc và tâm trạng của em sao có thể không quan trọng với tôi được?”

 Thời Noãn lườm anh, không nói gì. “Tôi thề.”

Người đàn ông giơ tay lên, chân thành bao nhiêu không biết nhưng thái độ thì rất chuẩn mực, “Tôi chỉ mong Thời tiểu thư sớm ngày thành đại gia, b.a.o n.u.ô.i tôi, để tôi có thể yên tâm ở nhà chăm sóc gia đình.”

“…”

Còn chăm sóc gia đình nữa chứ, nói cứ như thật vậy.

 Nhưng lạ lùng thay, lời này vừa thốt ra, ngọn lửa u uất trong lòng Thời Noãn biến mất một cách thần kỳ. Cô lý nhí: “Vậy nên? Tại sao anh lại hợp tác với ông ta?”

“Vì phải trả thù cho em chứ.”

“…”

Cái gì cơ?

 “Vợ tôi bị hắn ức h.i.ế.p đến mức đó, tôi không thể ngồi yên không làm gì.”

Giọng người đàn ông thấp trầm, thản nhiên như gió thoảng mây bay, “Em nhìn thấy rồi thì nên nói sớm với tôi mới phải, tôi đã nói rồi, từ giờ tôi sẽ không bao giờ giấu em bất cứ chuyện gì nữa.”

 Giang Dật Thần trên máy bay sang đây cơ bản đã tìm hiểu hết tình hình ở bên này. Sự đối đầu giữa Marshall và SW không thể kết thúc trong một sớm một chiều. Ý đồ của gã đàn ông đó đã quá rõ ràng rồi: hắn muốn nuốt chửng công ty chi nhánh của SW tại Ý. Nhưng khi Thời Noãn đến, kế hoạch ban đầu bị đảo lộn, mục đích thất bại, thậm chí còn bị lột mặt nạ…tất cả những chuyện này, hắn chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện bỏ qua.

 Việc Giang Dật Thần cần làm là dùng cái mác hợp tác lần này để Marshall đặt toàn bộ trọng tâm vào Giang thị, cuối cùng mới phát hiện ra việc hợp tác này chẳng đem lại lợi lộc gì cho hắn cả. Thời Noãn không ngờ anh lại nghĩ xa đến vậy, nhất thời tâm trạng phức tạp khó tả. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y để bản thân bình tĩnh lại.

 Giang Dật Thần cứ ngỡ cô đang cảm động đến phát khóc, anh hôn lên mặt cô: “Với tôi đây chỉ là chuyện nhỏ, cũng không ảnh hưởng đến công ty, đừng áp lực quá.”

Thời Noãn lơ đễnh “ừm”

một tiếng: “Em biết rồi.”

 “Ngoan lắm.”

Giang Dật Thần ôm lấy cô, giọng nói trầm chậm, “Marshall đã âm thầm tiếp cận các khách hàng của SW, không có gì bất ngờ thì đã có rất nhiều người sẽ không ký tiếp hợp đồng với các em nữa.”

 Thời Noãn đương nhiên biết rõ. Cô thở dài: “Tận nhân lực, tri thiên mệnh thôi.”

Huống hồ, Thời Noãn vốn chẳng có thiện cảm gì với công ty do chính tay Ôn Khải Hàng phát triển.

 Giang Dật Thần cúi đầu nhìn mặt cô, mềm mại mịn màng, cảm giác dạo này da dẻ cô lại đẹp lên không ít. Anh không nhịn được đưa tay nhéo một cái: “Nếu đã vậy thì đừng nghĩ nữa, cái gì giải quyết được thì giải quyết trước, không được thì cứ gác lại đó.”

Thời Noãn chớp mắt, trực giác thấy anh vẫn còn ý tiếp theo. “Cứ để đó, giao cho ông xã.”

“…”

Hai chữ “ông xã”

đột nhiên làm tim cô nóng lên.

 Cô nghĩ vu vơ rằng, nếu ba năm trước không xảy ra nhiều chuyện như vậy, có lẽ Giang Dật Thần thực sự sẽ là người chồng mẫu mực nhất, là chỗ dựa và niềm tự hào của cô, là một người cha hoàn hảo nhất. Nhưng mà…tất cả chỉ là nếu như. Ba năm qua đã thay đổi quá nhiều thứ rồi.

 Thời Noãn vòng tay ôm lấy eo anh, nheo mắt “ừm”

một tiếng: “Buồn ngủ rồi.”

Giang Dật Thần đang lệch múi giờ nên chẳng có chút buồn ngủ nào. Anh ôm chặt lấy người phụ nữ vào lòng, cúi đầu tì lên môi cô nói: “Thật sự không muốn sao?”

“…Mệt.”

 Ánh mắt người đàn ông cứ như con sói vậy, cảm giác sắp “biến thân”

đến nơi rồi. Tim Thời Noãn đập thình thịch, vội vàng nhắm mắt lại: “Em ngủ đây, ngon giấc nhé.”

Cô nói xong liền nghiêng người tìm một tư thế thoải mái, chỉ sợ anh chàng này lại làm gì đó…Dù sao cô cũng đang mang thai, bất kể có giữ đứa bé này hay không, thì khi nó còn trong bụng, cô vẫn phải có trách nhiệm một chút.

 Thời Noãn mơ màng chìm vào giấc ngủ. Trong căn phòng mờ tối, người đàn ông dịu dàng nhìn gương mặt cô, rất lâu rất lâu không hề chớp mắt.