Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 344



Vẻ mặt xưởng trưởng cứng đờ, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường: “Họ tất nhiên là biết, nhưng lúc đó họ cũng giống tôi, chẳng hiểu biết gì mà cũng chẳng nghĩ nhiều như thế.”

Chỉ biết cái lợi trước mắt, còn chuyện sau này…đến lúc đó rồi tính, bận tâm làm gì cho mệt?

 Thời Noãn xoay cây bút trong tay, một lúc sau mới nói: “Xưởng trưởng, tôi rất tôn trọng sự cống hiến bao năm qua của các ông. Nhưng nếu sự xuất hiện của tôi là để thu dọn bãi chiến trường cho sai lầm của ông, thì tôi nghĩ…nhà máy này không còn cần thiết phải tồn tại nữa.”

Vì số tiền Marshall làm thâm hụt, cô đã làm hết sức mình rồi. Khoản vay ngân hàng và lương của bao nhiêu công nhân không phải con số nhỏ.

 Lúc trước Thời Noãn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Marshall, nhưng giờ nhìn lại cô thấy rất không ổn. Nếu chỉ có một mình hắn, hắn cùng lắm chỉ thao túng được tài chính của chi nhánh SW, còn nhà máy này quản lý độc lập, mỗi nhân viên đều là cổ đông, Marshall làm sao nhúng tay vào được? Nếu hắn thực sự có bản lĩnh đó, năm xưa cũng không cần dùng cổ phần làm mồi nhử mới chiếm được nhà máy này.

 Xưởng trưởng hơi ngẩn người. Ông ta cứ ngỡ vị đại tiểu thư này còn trẻ, ít kinh nghiệm lại lương thiện, hễ ông ta nói ra là cô sẽ đồng ý ngay. Dù sao đối với cô, đây cũng chỉ là chuyện ra mặt một chút thôi. Sao mà…cô lại quy kết lỗi lầm lên đầu ông ta rồi?

 “Không, không phải thế.”

Xưởng trưởng xua tay liên tục, phủ nhận: “Tiểu thư Ôn Lạc, sao cô có thể nói là lỗi của tôi chứ? Nếu theo logic đó thì cả cái xưởng này đều có lỗi.”

“Là ông ký hợp đồng, chứ không phải họ, họ sai ở đâu?”

“Cái này…!”

Xưởng trưởng nghẹn lời, không biết đáp lại thế nào.

 Thời Noãn thản nhiên nhìn ông ta, ánh mắt trong veo như có thể nhìn thấu tâm can người khác: “Bao nhiêu năm qua, chắc xưởng trưởng nhận không ít lợi lộc nhỉ?”

Cô khẽ cười, khóe môi nhếch lên đầy vẻ bí hiểm, “Marshall tuy chẳng ra gì, nhưng về phương diện này chắc hẳn cũng khá hào phóng. Xưởng trưởng giúp hắn làm bao nhiêu việc, hắn không thể bạc đãi ông được.”

 Sắc mặt xưởng trưởng xanh mét, hồi lâu mới giận dữ quát: “Cô đang ăn nói bậy bạ gì đó!”

“Tôi ăn nói bậy bạ?”

Thời Noãn nhún vai, “Vậy không bằng bây giờ tôi sai người đi kiểm tra tài khoản của ông nhé? Ồ—”

cô kéo dài giọng đầy ẩn ý, “Có lẽ để tránh nghi ngờ, hắn sẽ chuyển tiền vào tài khoản người nhà ông, chúng ta kiểm tra thử xem?”

 Đôi mắt xưởng trưởng d.a.o động dữ dội, ông ta nghiến răng nhìn người phụ nữ trước mặt, nửa ngày không thốt nên lời. Hôm nay ông ta đến để tìm sự bảo hộ, sao lại bị lật ngược thế cờ thế này? “Hừ! Tôi thấy cô với gã Marshall đó đúng là cá mè một lứa!”

 Ông ta giận quá hóa thẹn, chuẩn bị bỏ đi: “Tôi nói cho cô biết, những gì đã bàn bạc trước đó tôi hối hận rồi. Tôi thấy nhà máy sau này cứ tách biệt hẳn với tập đoàn thì tốt hơn, dù sao các người cũng thiếu gì người nhận đơn hàng, việc gì phải bám lấy chúng tôi?”

Thời Noãn không có ý định ngăn cản, chỉ nhìn ông ta với ánh mắt cười như không cười.

 Xưởng trưởng thực sự không giữ nổi mặt mũi, sải bước bỏ đi. Ông ta ra ngoài vừa vặn gặp Chu Tĩnh. Chu Tĩnh vốn ít khi lộ cảm xúc ra mặt, lạnh lùng nói: “Xưởng trưởng đi ngay sao?”

“…Hừ!”

 Chu Tĩnh khó hiểu bước vào văn phòng. “Tiểu thư, vị xưởng trưởng này bị làm sao thế?”

“Đến tìm người đổ vỏ thôi.”

Thời Noãn đặt cây bút xuống, lấy xấp tài liệu chỉnh đốn nhà máy đưa qua, “Tôi nghĩ, sổ sách và nội tình của nhà máy này cần phải nghiên cứu kỹ lại một chút, đặc biệt là những thứ liên quan đến xưởng trưởng.”

 Chu Tĩnh sững người: “Cô bảo vị xưởng trưởng này có vấn đề sao?”

Trước đây chưa từng nghĩ theo hướng này, hôm nay khi vết nứt đã lộ ra, việc điều tra cũng trở nên dễ dàng. Xưởng trưởng trông có vẻ thanh liêm, thực chất sau lưng đã nhận không ít lợi lộc của Marshall, luôn làm nội gián cho hắn để bòn rút lợi ích công ty.

 Cầm những bằng chứng này trong tay, Chu Tĩnh hít một hơi lạnh: “Ông ta chỉ là một xưởng trưởng nhỏ bé mà dám động vào dự án với số tiền lớn như vậy.”

“Anh không nghĩ xem Marshall đã cho ông ta báo đáp lớn thế nào à.”

Chuyện này ở quốc gia nào cũng vậy thôi, dưới phần thưởng hậu hĩnh ắt có kẻ dũng phu. Chỉ cần sự cám dỗ Marshall đưa ra đủ lớn, hiếm có ai chống lại được ma lực của đồng tiền. Nhưng vị xưởng trưởng này…hừ, gan đúng là lớn thật. Ông ta không chỉ đ.á.n.h cược bản thân, mà còn đ.á.n.h cược cả tương lai của cả nhà máy và những người khác.

 “Tiểu thư, vậy giờ chúng ta làm gì?”

“Làm gì là làm gì?”

Thời Noãn liếc anh một cái, “Làm sai thì phải trả giá, không lẽ vì ông ta là xưởng trưởng mà có thể bỏ qua sao? Mang những bằng chứng này đến nhà máy đi. Ngoài ra anh có thể bảo nhân sự đăng tin tuyển dụng rồi.”

 Ánh nắng rực rỡ, thích hợp để làm vài việc đại sự. Chiều hôm đó, Thời Noãn và Chu Tĩnh lái xe đến nhà máy. Mấy đứa trẻ đang chơi bóng trong sân, nghe tiếng động liền né sang một bên, chờ họ đỗ xe xong thì bắt đầu xì xào bàn tán. Xuống xe, cậu bé quen thuộc mắt sáng lên, chạy tới: “Hi.”

Thời Noãn quay đầu, bắt gặp ánh mắt lấp lánh của cậu bé, mỉm cười: “Hi. Vừa hay, cháu có thể giúp cô một việc không?”

“Tất nhiên là được ạ.”

Cậu bé rất sẵn lòng. “Vậy cháu đi gọi mẹ đi, bảo bà ấy tập hợp mọi người lại, cô có chuyện muốn nói.”

“Vâng ạ! Cứ tin ở cháu!”

Cậu nhóc vỗ ngực, sau đó chạy thẳng về phía xưởng sản xuất.

 Thời Noãn và Chu Tĩnh trao nhau một ánh mắt rồi theo sau. Không lâu sau, xưởng trưởng vội vã chạy ra trước tiên, thấy họ liền biến sắc, bắt đầu đuổi người: “Trưa nay tôi nói chưa đủ rõ sao? Các người đừng đến đây nữa! Sự sống c.h.ế.t của nhà máy không liên quan đến các người! Cút đi! Ở đây không hoan nghênh các người!”

 Thời Noãn không nhúc nhích, Chu Tĩnh đưa tay chặn động tác của ông ta lại: “Ông đang sợ hãi cái gì vậy?”

“…Sợ hãi?”

Một thoáng chột dạ xẹt qua mặt xưởng trưởng, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, “Sao tôi phải sợ chứ? Là lũ các người vô tình vô nghĩa! Đúng là làm xấu mặt người Hoa!”

 Đúng lúc này, những người khác nghe thấy động tĩnh cũng buông việc đang làm chạy ra. Họ có ấn tượng tốt với Thời Noãn, lần này không hề mù quáng hùa theo xưởng trưởng như trước nữa. Cậu bé đứng cạnh mẹ, hơi sợ hãi lay tay bà. “Tiểu thư Ôn Lạc, chuyện này…là sao?”

“Cô hỏi cô ta làm gì!”

Người phụ nữ vừa hỏi đã bị xưởng trưởng cắt lời, ông ta nhìn chằm chằm Thời Noãn với ánh mắt hằn học, hừ giọng: “Mọi người tưởng trước đây cô ta thật lòng giúp chúng ta sao? Chẳng qua là muốn chúng ta tiếp tục bán mạng cho cô ta thôi! Tư bản mà, nói cho cùng cũng là tìm mọi cách bóc lột công nhân!”

 Những công nhân này vốn tin tưởng xưởng trưởng, nghe ông ta nói vậy, nhanh chóng có người xoay chiều. Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên, ánh mắt mọi người cũng trở nên cảnh giác. Thời Noãn vẫn bình tĩnh, chờ mọi người im lặng một chút mới thong thả nói: “Được thôi, nếu mọi người đã nói thế, vậy hay là trả lại hết số tiền tôi đã bù cho mọi người đi?”