Sau khi về nước, Thời Noãn và Giang Dật Thần đều bận rộn việc riêng, thậm chí có khi cả ngày không gặp mặt nhau. Dì Hoa thấy họ như vậy thì lo sốt cả ruột, nhân lúc hôm nay Thời Noãn ở nhà lâu một chút, dì vội kéo cô lại tìm hiểu tình hình: “Con với Dật Thần gần đây có phải lại xảy ra mâu thuẫn gì không?”
Thời Noãn ngẩn người: “Dì Hoa, sao dì lại nói thế?”
“Còn sao nữa…”
Dì Hoa liếc cô một cái, rót cho cô ly sữa, “Mẹ chồng con chẳng phải đã đi du lịch với hội chị em rồi sao, trước khi đi cứ dặn đi dặn lại dì là phải trông chừng hai đứa, nếu đợi cô ấy về mà hai đứa có vấn đề gì thì dì xong đời rồi.”
Hai người trẻ này không biết bị làm sao, mỗi ngày không cùng nhau thức dậy thì thôi, ngay cả thời gian về nhà cũng kẻ trước người sau. Đây chẳng phải vấn đề lớn thì là gì?
Thời Noãn có chút bất lực, dù sao với người lớn…có những lý lẽ không thể giải thích rõ ràng được. Cô chỉ có thể trịnh trọng đảm bảo: “Tụi con không có vấn đề gì đâu ạ, chỉ là mọi người đi nước ngoài lâu quá, công việc tồn đọng nhiều nên ai bận việc nấy thôi.”
Dì Hoa bán tín bán nghi: “Thật không?”
“Tất nhiên rồi.”
Thời Noãn mỉm cười, cố gắng thể hiện cho dì Hoa thấy tâm trạng vui vẻ của mình, “Con chắc chắn sẽ không dùng chuyện này để lừa dì mà, nếu thực sự cãi nhau hay gì đó, con đã bỏ đi thẳng rồi, ai thèm chiều chuộng anh ấy nữa.”
Nói vậy…hình như cũng đúng.
Dì Hoa cuối cùng cũng xua tan được mối nghi ngờ: “Không sao là tốt rồi, dì nghe dì Thanh Thanh của con nói, Dật Thần gần đây đang chuẩn bị cho đám cưới, đợi hai đứa kết hôn xong, đi hưởng tuần trăng mật rồi sinh một đứa bé trăng mật…Ái chà, vậy là sau này chúng ta đều bận rộn cả rồi.”
Dì đang mơ tưởng về cuộc sống tốt đẹp tương lai, hoàn toàn không chú ý thấy — khi nhắc đến đám cưới, nụ cười trên mặt Thời Noãn nhạt đi vài phần. “Vâng, vậy nên dì cũng tranh thủ thời gian này dưỡng sức cho tốt đi, thời gian bận rộn còn ở phía sau cơ.”
Thời Noãn dùng vài câu dỗ dành dì Hoa xoay như chong chóng, cuối cùng dì cũng cười híp mắt về phòng, chắc là gọi điện báo cáo tình hình cho Chu Thanh rồi.
Thời Noãn thu lại nụ cười, vừa uống sữa vừa suy nghĩ. Nếu không phải dì Hoa nhắc nhở, cô suýt nữa đã quên mất đứa bé…Cô chậm rãi đưa tay lên, đặt lên bụng. Tháng tuổi còn quá nhỏ. Ngoài những phản ứng t.h.a.i nghén thỉnh thoảng xảy ra, thực tế cô không thấy có gì khó chịu. Rốt cuộc có nên để nó đến với thế giới này hay không, Thời Noãn thực sự chưa có chủ kiến. Hoặc có lẽ, là tiềm thức không muốn suy nghĩ về vấn đề này. Ánh mắt cô tối sầm lại, bực bội đẩy ly sữa sang một bên, đứng dậy đi ra ngoài.
Đến công ty còn lâu mới đến giờ làm việc, lèo tèo vài người ngáp ngắn ngáp dài, sau khi quẹt thẻ thì xếp hàng đi vào phòng trà pha cà phê. Chu Tĩnh mặc vest chỉnh tề bước vào khu làm việc, ánh mắt quét qua văn phòng tổng giám đốc đối diện thì bất ngờ nhướng mày, không ngờ hôm nay Thời Noãn lại đến sớm như vậy. Anh cầm tài liệu gõ cửa đi vào. “Tiểu thư, đây là lịch trình hôm nay.”
Thời Noãn lướt nhanh qua. Muộn nhất 8 giờ rưỡi kết thúc. “Tối nay em chắc sẽ đi gặp một người bạn, buổi tiếp khách cuối cùng anh đi thay em nhé.”
Chu Tĩnh gật đầu, do dự một chút vẫn hỏi: “Gần đây ngủ không ngon sao?”
“Hửm?”
Thời Noãn không biết sao anh đột ngột nhắc chuyện này, “Cũng được mà, sao thế?”
“…Không có gì.”
“Đúng rồi.”
Cô không quá vướng mắc vào vấn đề đó, chuyển chủ đề hỏi: “Phía Sean có động tĩnh gì không?”
“Tạm thời chưa có, gần đây tỷ lệ chuyên cần của hắn khá cao, mỗi ngày lên lớp xuống lớp đúng giờ, ngoài ra không có bất kỳ hoạt động nào khác.”
“Còn những người em bảo anh tìm thì sao?”
Thời Noãn mở máy tính, “Vẫn chưa có tin gì à?”
“Tiểu thư Vệ Hân chắc hai ngày nữa sẽ về nước, còn về Kỳ Minh…”
Chu Tĩnh mím môi, gật đầu nói: “Kể từ sau khi tiểu thư gặp chuyện ba năm trước, anh ta và anh trai mình không mấy khi lộ diện trước công chúng, hiện tại tôi vẫn chưa tra được vị trí của anh ta.”
Không biết có phải ảo giác của Thời Noãn hay không. Cô luôn cảm thấy khi Chu Tĩnh nhắc đến Kỳ Minh, dường như có chút muốn nói lại thôi. “Chu Tĩnh.”
Ngừng lại một chút, Thời Noãn ngẩng đầu nhìn vào mắt anh. “Có phải anh quen biết Kỳ Minh không?”
Chu Tĩnh cúi đầu, dáng vẻ tỉ mỉ cẩn thận giống hệt như một quản gia trung thành trong phim truyền hình. Giọng anh trầm xuống: “Phải.”
“…”
Lông mày Thời Noãn nhanh chóng nhíu lại, không biết nên bày ra vẻ mặt thế nào, “Vậy bao nhiêu ngày qua, tại sao anh không nói cho em biết?”
“Tiểu thư, cô không hỏi.”
“…”
Thật đúng là có lý quá nhỉ. Cô cười vì tức: “Vậy giờ nói đi xem nào, sao anh lại quen biết anh ta?”
Chu Tĩnh im lặng vài giây. Trong vài giây đó, không ai biết anh đang nghĩ gì. Giằng xé, do dự, hay là đang suy nghĩ nên bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, một câu nói đã tóm gọn tất cả thông tin anh biết. “Kỳ Minh, từng là một trong những đứa trẻ được Chủ tịch tài trợ.”
Con ngươi Thời Noãn co rụt lại mạnh mẽ: “Cái gì?”
Ôn Khải Hàng là doanh nhân, làm đến mức độ như ông thì không còn phải cân nhắc chuyện mở rộng bờ cõi nữa mà là sự kế thừa và danh tiếng. Vì vậy ông sẽ đi khắp nơi tìm kiếm những đứa trẻ mà ông cảm thấy có tư chất, giống như gieo hạt vậy, bỏ ra một ít tiền, rồi vào một ngày nào đó trong tương lai sẽ thu về thứ gì đó. Nếu là nhân tài có thể dùng được, sẽ trở thành vũ khí của SW. Nếu vô dụng, cũng coi như hoàn thành việc đ.á.n.h bóng danh hiệu nhà từ thiện. Dù thế nào đi nữa, đối với ông cũng không hề lỗ.
“Nói một cách chính xác, Kỳ Minh đến nhà họ Ôn còn sớm hơn cả Đại tiểu thư. Cụ thể bao nhiêu tuổi tôi không rõ, tôi chỉ biết đứa trẻ này tính cách kiêu ngạo bất kham đến cực điểm, Chủ tịch đã dùng đủ mọi cách mà không thể nhổ sạch gai nhọn trên người cậu ta, sau đó thì bỏ cuộc.”
“Bỏ cuộc?”
Thời Noãn không hiểu rõ định nghĩa của hai chữ này lắm, “Ý anh là, đuổi anh ta ra khỏi nhà họ Ôn rồi?”
Chu Tĩnh nói: “Cũng không hẳn là vậy.”
Nhà doanh nghiệp nổi tiếng thế giới không thể làm ra chuyện như thế. “Cậu ta vẫn có thể ra vào nhà họ Ôn, nhưng sẽ không còn sự đãi ngộ của chủ nhân nữa, chỉ là cũng không để c.h.ế.t đói.”
Xem ra, hai chữ “bỏ cuộc”
này đúng là rất sát nghĩa.
Thời Noãn cười một tiếng, cũng không rõ là đang cười cái gì. “Hèn gì…mỗi lần Kỳ Minh đối diện với em đều có chút kỳ kỳ quái quái, hóa ra cũng giống Sean, chưa gặp mặt đã mang lòng thù địch sâu sắc.”
Chu Tĩnh lại lắc đầu: “Chắc là không đâu. Theo tôi được biết, Kỳ Minh này từ nhỏ đã không còn quay về nhà họ Ôn nữa, cũng không có liên lạc gì với Chủ tịch. Nếu cậu ta thực sự quan tâm đến tài sản, chẳng lẽ không phải nên lấy lòng Chủ tịch trước sao?”
Nói mấy chuyện này cũng vô dụng. Việc cấp bách là phải tìm được người. Thời Noãn bóp lấy huyệt thái dương đang đau nhức, thuận miệng nói: “Anh nói xem cơ thể em cũng không có bệnh gì lớn, sao mà ba năm rồi vẫn chưa hồi phục hẳn? Chu Tĩnh, tôi không lẽ bị bệnh kín gì chứ?”
Dứt lời, hôm nay không nghe thấy tiếng hồi đáp. Thời Noãn ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Chu Tĩnh. Phức tạp, xót xa, thậm chí còn mang theo một tia đồng cảm…
Đồng cảm?