Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 358



Căn bệnh này rất phức tạp, tình trạng của mỗi người đều khác nhau. Biểu hiện mất kiểm soát của Thời Noãn đêm qua có lẽ là do cô đã học được cách kiềm chế sau khi điều trị. “Đề nghị của tôi là, hãy đưa Thời tiểu thư đi gặp bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp.”

Bác sĩ để lại câu nói cuối cùng.

 Giang Dật Thần bước ra khỏi bệnh viện, quay đầu nhìn lại. Người phụ nữ ngồi trên ghế trông không khác gì người bình thường, cô chờ đợi có chút buồn chán, thỉnh thoảng cúi đầu xem giờ. Thấy Giang Dật Thần ở cửa, cô vờ giận dỗi đứng dậy bước tới. “Sao lâu thế? Em đói rồi.”

“Muốn ăn gì?”

Giang Dật Thần tự nhiên nắm lấy tay cô, “Gần đây có quán món Xuyên (Tứ Xuyên) khá ngon, muốn đi thử không?”

Thời Noãn sáng mắt lên: “Được ạ!”

 Cô vốn thích ăn cay, ba năm ở nước ngoài khiến khẩu vị nhạt đi đôi chút. Nhưng gần đây có lẽ do m.a.n.g t.h.a.i nên cô bắt đầu có hứng thú với những món đậm đà, chua cay mặn ngọt, tóm lại là không còn cảm giác thèm ăn với mấy món thanh đạm nữa.

 Trên đường đến nhà hàng, cô cởi giày ra, ngồi xếp bằng trên ghế, một tư thế ngồi rất ngang tàng. Điện thoại cô hết pin nên cô cầm luôn điện thoại của Giang Dật Thần để chơi. Người đàn ông này…điện thoại cũng giống như con người anh vậy, chẳng có gì để xem.

 Mở WeChat ra, ngón tay Thời Noãn đột nhiên khựng lại, cô mỉm cười quay sang hỏi: “Trên điện thoại anh không có gì không được xem chứ? Nếu có thì em không xem đâu.”

“Lịch sự thế?”

Người đàn ông mặt không đổi sắc, mỉm cười nhìn cô, “Vậy em đừng xem nữa.”

“…”

Cô cứ xem đấy.

 Nhưng thực sự cũng chẳng có gì đáng xem. Mở WeChat, người được ghim đầu trang là cô. Phía dưới là vài nhóm công việc, rồi đến nhóm anh em của họ. Lúc này nhóm đó đang tán gẫu rôm rả, đối tượng thảo luận tình cờ lại là vị đang ngồi bên cạnh này.

 Thời Ngộ: Giang Dật Thần dạo này không có tin tức gì, hay là c.h.ế.t rồi? Anna: Dám nói thế, không sợ anh ấy đ.á.n.h c.h.ế.t cậu à? Thời Ngộ: Xì, tôi có gì phải sợ? Cậu tin không, tin nhắn này anh ấy căn bản không thèm xem đâu. Không phải không thấy, mà là căn bản không buồn xem. Anna gửi một icon đảo mắt.

 Mộ Tu Diễn lúc này mới xen vào: Lâu rồi không tụ tập, khi nào mọi người rảnh? Thời Ngộ nói: Đúng đấy, nhân lúc lão nhị sắp kết hôn lần hai, phải mang rượu ngon đến chúc mừng cậu ấy chứ. “…”

Nội dung phía sau Thời Noãn không xem nữa.

 Cô thoát WeChat, lật sang hai trang sau, kinh ngạc thấy có cả Weibo…Giang Dật Thần cũng chơi Weibo sao? Đang định mở ra thì điện thoại reo. Không ngoài dự kiến, là Thời Ngộ. Thời Noãn bắt máy rồi đưa lên tai Giang Dật Thần. Anh nhìn cô một cái: “Alo.”

 “Lão nhị, tối nay rảnh không? Tụ tập chút đi, nhớ dắt theo vợ kết hôn lần hai của cậu nữa.”

Tiếng điện thoại không nhỏ, Thời Noãn tự nhiên nghe rõ mồn một. Cô không nhịn được giật lại điện thoại: “Vợ kết hôn lần hai là cái gì hả?”

“…A ha ha.”

Thời Ngộ cười gượng gạo, “Hai người đang ở bên nhau à.”

“Xin lỗi đã làm anh thất vọng, dạo này chúng tôi đều ở bên nhau.”

“Vậy thì đúng lúc quá, tối nay cùng đi ăn đi Thời Tiểu Noãn, chúng ta cũng lâu rồi không gặp, anh trai còn hơi nhớ em đấy.”

“Nhớ em hay không không quan trọng, chuẩn bị tiền mừng chưa?”

 Tiền mừng? Cái này còn cần chuẩn bị trước sao? Thời Ngộ ngẩn người một lát, người phụ nữ bên kia lại nói: “Em nghe Giang Dật Thần nói anh định mừng 8,88 triệu tệ, vậy em xin cảm ơn anh Ngộ trước nhé.”

Thời Ngộ: “…”

Anh nói lúc nào, sao anh không biết?

 Tán dẫu vài câu rồi mới cúp máy, Thời Noãn quay sang hỏi: “Em nói thế anh ấy không giận chứ?”

Giang Dật Thần cười sủng ái: “Không đâu.”

“Vậy anh ấy sẽ mừng 8,88 triệu chứ?”

“Nếu em muốn anh ta mừng thì anh ta sẽ mừng.”

“Woa.”

Tốt vậy sao? Vậy thì bữa tối nay nhất định phải đi ăn rồi.

 Ăn trưa xong, Thời Noãn về công ty. Chu Tĩnh lập tức vào văn phòng báo cáo: “Tiểu thư, tiểu thư Vệ Hân đã về nước rồi, đang ở khách sạn bên cạnh, giờ có cho cô ấy qua gặp mặt không?”

Thời Noãn xem lịch trình buổi chiều: “Để em đi gặp cô ấy.”

 Thấy cô đứng dậy, Chu Tĩnh hơi do dự: “Trạng thái của tiểu thư Vệ Hân không được tốt lắm, hay là…”

“Chỉ cần là gặp em, trạng thái của cô ấy sẽ không bao giờ tốt được.”

Luân hồi nhân quả trên đời này vốn vô lý như vậy. Cô lấy được bằng chứng vi phạm của Vệ Gia Hoa từ chỗ Vệ Hân, nhưng cũng vì thế mà đưa người thân của cô ấy vào tù. Vệ Hân dù có thích cô đến mấy thì cái dằm trong lòng cũng không bao giờ tan biến được. Cô ấy hận Thời Noãn là lẽ tất nhiên. Hoặc có lẽ cô ấy còn hận chính mình hơn.

 Đến tầng một khách sạn, Thời Noãn tiện tay mua một bó hoa mang lên. Hai vệ sĩ canh ở cửa, cô khẽ nhíu mày, quay sang nhìn Chu Tĩnh: “Đây là làm gì thế?”

“Vệ tiểu thư…tâm trạng khá kích động.”

Không tìm người trông chừng, e là cô ấy sẽ không chịu ở yên đây. Thời Noãn thở hắt ra, gõ cửa. Bên trong không có phản ứng. Vệ sĩ lấy thẻ phòng quẹt một cái, cô nhẹ giọng: “Các anh lánh đi một chút, đừng làm cô ấy sợ.”

 Vừa mở cửa, một chiếc bình hoa từ bên trong đã bị ném mạnh ra ngoài, giọng một cô gái mang theo cơn giận dữ: “Cút! Tôi bảo các người cút xa ra, không nghe thấy hả!”

“…”

Thời Noãn tránh mảnh vỡ thủy tinh, bước vào.

 Căn phòng yên tĩnh lạ thường. Phân biệt từ âm thanh vừa rồi, Vệ Hân chắc là đang ở trong phòng ngủ. “Vệ Hân.”

“…”

Không hồi âm. Sự im lặng này toát ra một vẻ c.h.ế.t chóc khi cả hai bên đều đang kìm nén hơi thở.

 Thời Noãn do dự một lát, cuối cùng bước về phía phòng ngủ. Chưa đến cửa, cánh cửa đột ngột bị kéo ra từ bên trong, cô gái lạnh lùng nhìn cô. “Chị đến đây làm gì?”

Thời Noãn thần sắc không đổi: “Chị nghĩ chúng ta nên nói chuyện hẳn hoi.”

“Tôi không muốn nói chuyện với chị, ra ngoài.”

“Hân Hân…”

“Cút ra ngoài!”

 Tâm trạng cô ấy bỗng trở nên kích động, bước tới giật lấy bó hoa trên tay Thời Noãn ném mạnh xuống đất. Những cánh hoa bị đ.á.n.h tan tác tung bay rồi rơi xuống, giống hệt như rác rưởi bị vứt bỏ. “Giờ chị làm mấy cái trò giả tạo này cho ai xem? Chẳng phải là muốn lợi dụng tôi sao? Thời Noãn tôi nói cho chị biết, chị khiến tôi cảm thấy buồn nôn!”

 Lồng n.g.ự.c Vệ Hân phập phồng dữ dội, trong đôi mắt đỏ hoe, ngoài hận thù còn có một phần cảm xúc phức tạp. Cô không hiểu, tại sao? Tại sao lại đối xử với cô như thế? Dù đã giúp Thời Noãn làm bao nhiêu việc, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng vì thế mà hại gia đình mình tan cửa nát nhà…đặc biệt là, mọi chuyện lại do chính tay Thời Noãn thực hiện!

 Thời Noãn cúi mắt, nhìn chăm chú vào những bông hoa tan tác. “Sao không nói tiếp đi?”

Vệ Hân mím môi, im lặng. “Có phải em cảm thấy mình rất uất ức? Còn thấy cha em rất oan uổng?”

Thời Noãn ngẩng đầu định thần nhìn cô ấy: “Nếu em thấy ông ấy oan, em nên tìm bằng chứng để giải oan cho ông ấy, chứ không phải nổi cơn lôi đình vô dụng thế này. Sở dĩ em không làm gì cả, là vì chính em cũng biết ông ấy tự làm tự chịu, đúng không?”