Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 361



Thời Noãn sững sờ một lát mới thoát khỏi vòng tay người đàn ông, cười nói: “Chú nhỏ nói quá rồi. Chú xem, giờ cháu có tiền có thời gian, lại sắp kết hôn đến nơi, tạm thời không có việc gì cần chú giúp đỡ cả.”

 Trong mắt Phó Triệu Sâm xẹt qua một tia thất vọng, anh không hề che giấu. “Em…vẫn còn trách chú nhỏ sao?”

 Thời Noãn trước kia tuy rất hiểu chuyện nhưng thỉnh thoảng cũng biết làm nũng, thứ gì cô muốn thì dù có uy h.i.ế.p hay dụ dỗ cũng phải bắt Phó Triệu Sâm giúp mình đạt được. Suy cho cùng là do anh đã sai, mới khiến mối quan hệ vốn tốt đẹp trở thành như ngày hôm nay.

 “Chú nhỏ không trách cháu là tốt lắm rồi.”

Thời Noãn vỗ vỗ vai Phó Triệu Sâm như đang đùa, “Hơn nữa, cháu chỉ là tạm thời không cần giúp thôi, biết đâu sau này tìm chú lại là nhờ vả một việc lớn đấy.”

 Lúc này, cả hai đều không nhận ra rằng câu nói này sẽ trở thành lời tiên tri ứng nghiệm trong tương lai không xa. Hai người trò chuyện trên ban công khá lâu, từ chuyện hiện tại kéo đến những kỷ niệm cũ. Cách đây rất lâu, chẳng ai nghĩ rằng họ lại có một ngày có thể bình tâm ngồi lại với nhau như thế này.

 Thời Noãn thấy thời gian cũng hòm hòm, liền ngẩng đầu chào tạm biệt: “Chú nhỏ, chúng ta hẹn lần sau tụ tập nhé.”

Cô chỉ tay về phía bên ngoài: “Vẫn còn bạn đang đợi cháu.”

 “Nếu không có việc gì thì năng về nhà thăm mọi người.”

Phó Triệu Sâm định nhấc tay lên nhưng khựng lại rồi tự mình mỉm cười. Những gì cần nói họ đã nói rõ ràng, giờ đây chỉ đơn thuần là quan hệ chú cháu, sau này cũng vậy…vậy thì còn gì mà không buông bỏ được?

 Bàn tay với những khớp xương rõ rệt cuối cùng vẫn đặt l*n đ*nh đầu Thời Noãn, nhẹ nhàng xoa đầu cô. “Bố mẹ đều rất nhớ em. Phó gia mãi mãi là nhà của em.”

 Trái tim Thời Noãn mềm nhũn lại, còn xen lẫn chút cảm giác tội lỗi. Cô trở về nhưng vẫn chưa thực sự đi thăm họ t.ử tế. “Cháu biết rồi, cháu sẽ về ạ.”

 Phó Triệu Sâm nhìn bóng dáng cô rời đi, cảm giác đó giống như đang nhìn đứa trẻ mình tự tay nuôi lớn đang từng bước đi xa mình hơn. Thời Noãn quay lại cửa phòng bao, khẽ thở hắt ra một hơi mới đẩy cửa bước vào.

 “…Mọi người đâu hết rồi ạ?”

Trên sofa chỉ còn mỗi Anna, những vỏ chai rượu nằm lăn lóc ngổn ngang, trông bộ dạng đã uống không ít.

 Anna ngồi thẳng dậy một chút, vẫy vẫy tay gọi cô: “Sang bên cạnh chơi billiards rồi. Lại đây Noãn Noãn, chúng mình tâm sự chút.”

Hai bên má cô ấy đỏ rực, tóc mai hơi rối rủ xuống trán, đôi mắt đỏ hoe, rõ ràng là đã uống rất nhiều.

 Thời Noãn tiện tay rót cho cô ấy ly nước: “Ai không biết lại tưởng hai người có chuyện gì, uống nhiều thế này.”

 “Câu này cậu nên hỏi chồng cậu mới đúng.”

Giọng Anna uể oải, nheo mắt uống một ngụm nước, “Lúc nãy anh ta ra ngoài tìm cậu không thấy, lúc quay lại là cứ thế nốc rượu, cứ như có thù oán gì ấy.”

 Tim Thời Noãn đập thót một cái: “Anh ấy…đi tìm tớ ở đâu?”

“Phòng vệ sinh?”

Anna lắc đầu, “Chắc không tìm thấy cậu nên mới quay về, cậu xem, bám cậu đến mức nào rồi?”

 Cũng đúng, nếu nhìn thấy thì chắc chắn anh đã xông thẳng vào rồi. Thời Noãn thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu. Anna thu hết phản ứng của cô vào mắt, thần sắc phức tạp nói: “Thời Noãn, cậu có thể nói thật với chị đây một câu không, ở bên anh ta rốt cuộc là vì cái gì?”

 “Tất nhiên là vì yêu rồi, nếu không thì còn vì cái gì nữa?”

“…”

Anna không nói nên lời.

 Nhưng cuộc trùng phùng sau ba năm này luôn khiến Anna cảm thấy có gì đó kỳ lạ không thể diễn tả bằng lời. Thời Noãn đã thay đổi, sự thay đổi này không chỉ là khác biệt về khí chất hay tính cách, mà phần nhiều là một cảm giác khó mô tả nhưng lại vô cùng rõ rệt.

 “Bất kể là vì lý do gì, tớ hy vọng cậu đừng làm tổn thương Giang Dật Thần.”

Anna nhìn cô không chớp mắt, muốn từ đôi mắt cô tìm ra chút manh mối gì đó, nhưng tiếc là chẳng thu hoạch được gì. “Giang Dật Thần quả thực đã từng làm chuyện có lỗi với cậu, che giấu cậu, không đặt cảm nhận của cậu lên hàng đầu, nhưng những ngày tháng mất đi cậu, anh ấy đã nhận được sự trừng phạt xứng đáng rồi. Noãn Noãn, coi như là buông tha cho anh ấy, cũng là buông tha cho chính mình.”

 Thời Noãn không nói gì. Không khí đột nhiên im lặng đến quỷ dị. Ánh đèn từ trên cao đổ xuống người Thời Noãn, cái bóng từ lọn tóc che khuất đôi mắt cô, và cả…những cảm xúc đang cuộn trào trong đó.

 Anna nhạy bén nhận ra điều gì đó, vừa định mở lời thì cửa phòng vang lên một tiếng rầm lớn. Thời Ngộ thô bạo đẩy cửa xông vào, dáng vẻ loạng choạng. “Buổi hôm nay coi như kết thúc ở đây nhá!”

“…”

 Anna nhắm mắt nén một hơi thở dài, đợi anh ta đi đến trước mặt liền không nhịn được vung chân đá một cái: “Cứ để cái mồm cậu nói là hay!”

Thời Ngộ không hiểu chuyện gì, làm bộ định đ.á.n.h trả: “Cậu thực sự tưởng anh đây ăn chay đấy hả?”

“Phải, đồ đàn ông tồi!”

“…”

Hai người lập tức đ.á.n.h đ.ấ.m nháo nhào thành một đoàn.

 Trên mặt Thời Noãn mang theo nụ cười không kìm được, ánh mắt cô chậm rãi rời khỏi họ, đặt lên người đàn ông đứng phía sau. Anh có vóc dáng cao lớn, cổ áo sơ mi đen mở hai chiếc cúc, lộ ra yết hầu nhô cao, đường quai hàm tinh tế mượt mà, nhìn lên trên là ngũ quan lập thể rõ nét. Đôi mắt kia đen thẫm sâu hoắm, không nhìn ra vui buồn.

 Không hiểu sao, Thời Noãn lại có chút không dám đối diện với anh. Mộ Tu Diễn nhận ra điểm bất thường, liếc nhìn hai kẻ đang đ.á.n.h nhau đằng kia: “Hay là hai người về nghỉ ngơi trước đi, Thời Noãn chắc cũng mệt rồi, hai đứa này để tôi lo đưa về.”

 “Ừm.”

Giang Dật Thần nắm lấy tay Thời Noãn, trầm giọng: “Có việc gọi điện.”

Nói xong liền xoay người sải bước rời đi.

 Đây là lần đầu tiên khi đi bộ anh không hề nhường nhịn bước chân của Thời Noãn, đi rất nhanh, cô gần như phải chạy bộ mới theo kịp. “Giang Dật Thần…”

“Giang Dật Thần!”

 Sắp đến bãi đỗ xe, Thời Noãn cuối cùng không chịu nổi nữa, thở hổn hển hất tay anh ra: “Anh uống nhiều quá rồi đúng không? Phát điên cái gì thế?”

 “Tôi phát điên?”

Giang Dật Thần cười lạnh, ánh mắt chứa đựng sự đau đớn. Anh nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, từng bước áp sát cô: “Thời Noãn, thỉnh thoảng tôi thấy mình thật sự không hiểu nổi em, nhưng tôi sẽ tự nói với mình rằng không nhất thiết phải hiểu, để em làm chính mình là đủ rồi.”

 Thời Noãn nuốt khan: “Rồi sao nữa?”

“Rồi…”

Người đàn ông dừng bước, nụ cười nơi khóe miệng đầy cay đắng tự giễu: “Rồi tôi nhận ra bản thân mình thật mẹ nó hèn hạ!”

 Anh quay lưng bỏ đi, bóng lưng cô độc tựa như một thiên chi kiêu t.ử ngã xuống khỏi thần đàn, tim Thời Noãn như bị thứ gì đó đ.â.m vào, đau âm ỉ. Cô đứng yên không nhúc nhích: “Lúc nãy em tình cờ gặp Phó Triệu Sâm, nhưng chỉ nói chuyện một lát thôi.”

 Giang Dật Thần dừng bước. Không quay đầu, cũng không nói lời nào.

 Thời Noãn mím môi, chắc chắn là lúc nãy anh đã nhìn thấy: “Giang Dật Thần, Phó gia dù sao cũng nuôi nấng em bao nhiêu năm, em không thể cứ thế trở thành người xa lạ với họ được…Nếu em còn tâm tư nào khác với Phó Triệu Sâm, em trở về là phải trực tiếp đi tìm anh ấy rồi đúng không?”

 Giọng cô không nhẹ không nặng, nhưng lọt vào tai Giang Dật Thần lại là sự lãnh đạm, vô tình. Anh quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ máu. “Vậy nên, tại sao em không đi?”

“…”

“Nói không nên lời sao?”

Giọng anh khàn đặc trầm thấp: “Hay để tôi nói hộ em nhé, bởi vì chỉ có gả cho tôi, em mới đạt được mục đích mà em mong muốn!”