Khi Thời Noãn từ trên lầu đi xuống, bước chân cô loạng choạng như không còn sức lực. Chu Tĩnh vội vàng tiến lên đỡ lấy cô: “Tiểu thư, bà ta đã nói gì?”
Thời Noãn lắc đầu: “Đi thôi.”
“Tôi vừa hỏi thăm hàng xóm xung quanh, Ngô Thanh Linh dọn đến đây gần hai tháng, nhà là nhà thuê, bình thường ngoài bà ta ra không có ai khác đến cả.”
Những lời của Chu Tĩnh không làm tâm trạng Thời Noãn d.a.o động, những điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Cô vừa lên xe liền nhắm mắt lại, đầu óc rối bời như tơ vò.
“Tiểu thư, giờ chúng ta đi đâu?”
“Về Bắc Thành.”
Thời Noãn mơ màng chìm vào một giấc chiêm bao. Khi cô còn rất nhỏ, mẹ đã không còn ngủ cùng cô nữa. Những đêm sấm chớp đùng đoàng luôn khiến người ta dễ giật mình tỉnh giấc. Thời Noãn bò dậy từ trên giường, chiếc đèn ngủ bên cạnh đã hết điện, tiếng sấm ầm vang ngoài cửa sổ khiến cơ thể nhỏ bé của cô không kìm được mà run rẩy.
“Mẹ ơi…”
Gọi hai tiếng, không có hồi âm. Ánh chớp chiếu sáng rực căn phòng, cô thấy sợ hãi, chỉ đành ôm búp bê ngồi dậy, muốn sang ngủ cùng bố mẹ.
Vừa ra khỏi phòng, ở đầu cầu thang không xa dường như có một người đang đứng, là đàn ông. “Bố ạ?”
Chớp mắt một cái, người đó đã biến mất. Thời Noãn dụi mắt, tiếp tục đi về phía phòng của mẹ. Trước đây phòng của bố mẹ không bao giờ đóng cửa, nhưng hôm nay không hiểu sao cô đẩy thế nào cũng không ra. Một lát sau, bên trong truyền ra những âm thanh kỳ quái, Thời Noãn tưởng có quái vật đến ăn thịt bố mẹ nên sợ hãi khóc thét lên.
Đột nhiên, từ phía sau có người bịt miệng cô lại. Cô chỉ cảm thấy đầu óc nóng lên, sau đó mất đi tri giác. Khi tỉnh lại vào ngày hôm sau, đêm dông bão đã qua đi, mẹ đang ngồi trước giường, ánh mắt đờ đẫn mà lo âu.
“Mẹ ơi…”
Thời Noãn yếu ớt giơ tay, chạm nhẹ vào mặt mẹ. “Bảo bối tỉnh rồi sao?”
Vệ Tô Nhĩ vô thức lau mặt, bế xốc đứa trẻ vào lòng ôm chặt, “Con gặp ác mộng đúng không? Không sao rồi…có mẹ ở đây, đừng sợ.”
Thời Noãn ngây ngô chớp mắt, cảm thấy chuyện đêm qua không giống nằm mơ. Nhưng mẹ đã nói vậy…Cô nhìn quanh một vòng, đúng là phòng của mình. “Mẹ ơi, tối qua con đi tìm mẹ mà không thấy…Con còn nghe thấy tiếng quái vật trong phòng mẹ nữa.”
“Làm sao có thể chứ?”
Mẹ vừa cười vừa khóc, “Phòng mẹ làm sao có quái vật được? Quái vật đều là giả thôi, nên mẹ mới bảo là ác mộng mà, tỉnh mộng là sẽ ổn thôi, đừng sợ.”
“Tỉnh mộng là sẽ ổn thôi, đừng sợ.”
Giọng nói đó vang vọng trong đầu, Thời Noãn đột nhiên mở bừng mắt. Cô đưa tay bóp trán, mồ hôi vã ra như tắm. Chu Tĩnh vừa mới đỗ xe xong: “Tiểu thư, đến nơi rồi.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bấy giờ mới nhận ra đã về tới Đông Phương. “Đã có tin tức gì của Kỳ Minh chưa?”
“Không có gì bất ngờ thì hai ngày nữa cô sẽ gặp được cậu ta.”
Biết được tin này, Thời Noãn không còn muốn hỏi gì thêm nữa, cô ừ một tiếng rồi dặn: “Đảm bảo an toàn cho cậu ta, anh đích thân giám sát việc này, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
“Vâng.”
Chu Tĩnh lái xe rời đi.
Thời Noãn đứng trên t.h.ả.m cỏ trong sân, khác với bầu trời âm u lúc sáng, lúc này phương xa hửng lên một tia sáng, giống như ánh mặt trời cuối cùng đã xuyên thủng tầng tầng lớp lớp mây mù. Cô mặc kệ đôi mắt bị chói đến đau nhức, nhìn chằm chằm vào đó một lúc lâu.
Mẹ ơi…Vậy là tất cả sắp kết thúc rồi, phải không?
Hồi lâu sau, cô thu hồi tầm mắt, trước mắt là một khoảng đen loang lổ sắc màu, loạng choạng không nhìn rõ đường, lúc vào cửa suýt chút nữa là ngã nhào. “Ái chà Noãn Noãn, cẩn thận chút chứ.”
Dì Hoa vội vàng tới đỡ cô, “Sao lại vấp chân thế này? Có phải bị hạ đường huyết không?”
Sự quan tâm chân thành trong mắt dì khiến cơn đau nhức do nắng ban nãy đột ngột ập đến, nước mắt cô gần như không kìm được. “Không…con không sao, con chỉ bị cát bay vào mắt thôi.”
“Thế đã ra chưa? Nếu chưa để dì thổi cho…”
Dì Hoa tin là thật, còn nhíu mày lẩm bẩm: “Dì đã bảo mảnh đất trống trong sân phải sớm trồng cái gì đó vào, nếu không gió thổi một cái là lại thế này, khổ thân con chưa.”
Thời Noãn càng nghe, sự chua xót trong lòng càng dâng trào. Cô gỡ tay dì Hoa ra, cúi đầu nói: “Không sao đâu dì Hoa, con đi rửa chút là khỏi.”
“Ơ…Noãn Noãn!”
Dì Hoa nhìn bóng lưng vội vã lên lầu của cô, càng nhìn càng thấy không ổn, “Cái đứa nhỏ này…chẳng lẽ ở ngoài chịu uất ức gì sao?”
Bảy giờ tối, Giang Dật Thần trở về, mà Thời Noãn trên lầu vẫn không thấy động tĩnh gì. “Dật Thần à.”
Dì Hoa càng nghĩ càng lo, thấy anh vào cửa là vội gọi lại ngay, “Dì thấy hôm nay Noãn Noãn lạ lắm, về nhà mặt mũi tái mét mắt mũi đỏ hoe, đừng để xảy ra chuyện gì, con mau lên xem con bé đi.”
Giang Dật Thần trầm mặt xuống: “Mấy giờ cô ấy về?”
“Mấy giờ nhỉ…tầm bốn năm giờ thì phải?”
Dì Hoa tính toán thời gian, “Ôi chao, nó ở trong phòng mấy tiếng không thấy ra rồi, con mau đi đi!”
Tầng hai yên tĩnh, cửa phòng ngủ phụ đang mở. Giang Dật Thần liếc mắt qua, sải bước vào phòng ngủ chính. Đi được nửa đường, anh đột nhiên dừng lại. Trên giường cuộn tròn một khối, người phụ nữ nằm im bất động, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ, mái tóc dài như lụa đổ tràn trên gối, dù chỉ lộ ra một chút da thịt cũng có thể cảm nhận được vẻ phong tình vạn chủng.
Giang Dật Thần yết hầu chuyển động, tiến lại gần. Còn chưa kịp làm gì, người phụ nữ đã xoay người lại trước. Cô vừa tỉnh ngủ, ánh mắt và giọng nói đều vương nét mơ màng: “Anh về rồi à.”
“Ừ.”
Anh ngồi xuống cạnh giường, giọng trầm thấp hỏi: “Sao lại ngủ buổi chiều? Tối lại mất ngủ bây giờ.”
Thời Noãn nhìn mặt anh, chớp chớp mắt. Cô không trả lời câu hỏi đó mà dịu dàng nói: “Trưa em nhắn tin cho anh, anh không hồi âm.”
Giọng điệu này giống hệt như đang trách móc.
Giang Dật Thần lấy điện thoại ra mở WeChat. Ở phần ghim đầu trang đúng là có một tin nhắn chưa đọc từ lúc mười một giờ rưỡi trưa. “Anh không xem điện thoại.”
“Tra nam đều nói thế cả.”
“…”
“Đồ tra nam.”
Người phụ nữ sụt sịt, chóp mũi nhanh chóng đỏ ửng lên, giống như uất ức đến cực điểm, có thể bật khóc bất cứ lúc nào.
Giang Dật Thần nhíu chặt mày, đưa tay nâng cằm cô lên: “Sáng nay đi gặp ai?”
“Đi công tác.”
“Hửm?”
“Đi thành phố A, gặp phải một người cực kỳ cực kỳ khó tính, bàn chuyện làm ăn mà em suýt thì tức c.h.ế.t…Giang Dật Thần, khi nào anh mới cưới em?”
Giọng điệu than khổ giống như cô đã nếm đủ đắng cay của cuộc đời, muốn sớm kết hôn để dựa dẫm vào anh. Người mà Giang Dật Thần phái đi chỉ theo dõi hành tung chứ không biết cô gặp ai, làm gì. Người điều tra sau đó báo lại rằng Phó Triệu Sâm vẫn ở Bắc Thành chưa rời đi. Vậy nên, thật sự chỉ là đi công tác?
Đôi mắt đen thâm trầm của Giang Dật Thần thoáng tia tối tăm, một lúc sau mới thấp giọng trả lời: “Chỉ cần em muốn, lúc nào em cũng là Giang phu nhân nắm quyền kinh tế.”
Thực tế từ ba năm trước, phần lớn tài sản đứng tên Giang Dật Thần đã chuyển sang cho Thời Noãn, anh cũng chưa từng đi thay đổi lại.
Thời Noãn rướn người lên, thuận thế đặt đầu vào lòng bàn tay anh, ngước nhìn với ánh mắt tha thiết. “Vậy anh đã chọn được ngày chưa? Khi nào chúng ta kết hôn?”
“Em muốn ngày nào?”
“Càng sớm càng tốt.”
“Được.”
Đã nói là sớm, thì sẽ là sớm nhất có thể. Thời Noãn bò dậy rúc vào lòng người đàn ông, dùng điện thoại tra cứu các ứng dụng xem ngày. Ngày mùng 6 tháng 8 sắp tới là ngày đại cát, mọi sự đều thuận, lại còn là ngày may mắn của Thời Noãn, rất hợp cho cưới hỏi.
“Vậy thì ngày này nhé?”
Giang Dật Thần nhìn cô sâu sắc, hồi lâu mới đáp: “Được.”
Người phụ nữ trước mặt che giấu quá kỹ, nếu muốn biết mục đích của cô, chỉ có thể thuận theo h*m m**n của cô. Kết hôn. Người cô tìm, chắc chắn sẽ xuất hiện tại đám cưới.