Giang Dật Thần đưa tay cởi cúc áo, bước vài bước rồi ngồi xuống sofa. Ánh mắt sắc sảo mang theo thâm ý nhìn cô. “Nghe thấy cái gì?”
“…”
Không khí tức khắc trở nên căng thẳng.
Thời Noãn im lặng, cô không biết phải bắt đầu từ đâu. Câu nói “Nghe thấy cái gì”
của anh là thực sự không nghe thấy gì, hay đang đợi cô tự mình thú nhận? Cô không biết. Cô không nhìn thấu được người đàn ông này, cũng giống như lúc này anh không nhìn thấu được cô vậy. Họ đều giấu kín những bí mật của riêng mình khi chuẩn bị bước vào cuộc hôn nhân một lần nữa.
Kỳ Minh càng nhìn càng thấy bầu không khí giữa hai người rất nguy hiểm, cậu tiện tay quơ lấy xấp giấy ăn bên gối ném về phía Thời Noãn: “Chẳng phải chỉ là nói xấu anh tôi vài câu thôi sao? Có gì mà phải tâm hư?”
“Ồ?”
Một tiếng đệm ngân dài đầy uyển chuyển. Người đàn ông mỉm cười: “Hóa ra là đang nói xấu anh à?”
Câu nói này không nghi ngờ gì chính là đang khẳng định rằng anh không nghe thấy gì cả. Kỳ Minh thở phào, vờ đảo mắt một cái: “Chứ còn có thể nói gì nữa? Với cái bộ dạng nhát gan này của Thời Tiểu Noãn thì chẳng có chuyện gì giấu nổi anh đâu.”
“Ừm.”
Giang Dật Thần liếc nhìn người phụ nữ đang cúi đầu. Ở góc độ này, ngũ quan của cô chìm trong một lớp bóng mờ ảo, trông cực kỳ không chân thực. “Ăn cơm đi.”
Ba chữ này coi như đã khép lại chuyện vừa rồi.
Thời Noãn buông tay ra, lòng bàn tay vẫn còn vương hơi nóng do vừa bấm chặt. Khoảnh khắc này cô buộc phải thừa nhận, dù bản thân có trưởng thành đến mức nào thì vẫn không thể thắng nổi đòn tâm lý chiến của người đàn ông này. Nếu có thắng — thì cũng là do anh cố ý nhường cô.
Kỳ Minh tạm thời chỉ có thể húp cháo trắng. Trong lúc ăn, thỉnh thoảng cậu lại liếc mắt nhìn một cái, miệng không ngừng than vãn. Cũng chính vì vậy, sự náo nhiệt đã che lấp đi tất cả những thứ khác: sự ngờ vực, che giấu đều được cả hai ngầm hiểu mà cất giấu đi.
Buổi tối, Thời Noãn muốn ở lại trông đêm. Ban đầu cô định bảo Giang Dật Thần về nhà, nhưng cuối cùng không lay chuyển được anh nên đành chiều theo. Trong phòng bệnh có hai chiếc giường đặt song song. Giang Dật Thần ngồi trên sofa xử lý công việc, Thời Noãn nằm nghiêng trên giường trò chuyện với Kỳ Minh ở phía đối diện.
“Hồi nhỏ, mẹ thường hay hỏi chị: ‘Mẹ sinh thêm cho con một đứa em trai nhé?’. Chị toàn bảo không thích, cứ cảm thấy có em rồi thì tình yêu bố mẹ dành cho chị sẽ không còn nhiều nữa.”
Cô nói rồi mỉm cười, trong lòng có chút hối hận. “Biết thế hồi đó chị nên đồng ý.”
Lúc ấy chắc mẹ nghe thấy câu trả lời đó đã rất buồn nhỉ. Đứa con trai của mình không biết đang ở đâu, sống có tốt không, lại còn không nhận được sự ủng hộ từ con gái. Kỳ Minh quay đầu nhìn cô, khẽ cười nhạt: “Tình yêu bố mẹ dành cho chị còn chưa đủ nhiều sao?”
“Đủ.”
Rất đủ. Trước khi biết sự thật, Thời Noãn luôn cảm thấy gia đình mình là hình mẫu lý tưởng trong truyền thuyết. Cô mỉm cười nhìn chàng thiếu niên đối diện, càng nhìn càng thấy cậu và mình thực sự rất giống nhau: “Nhưng trên tivi toàn diễn thế mà, có đứa thứ hai là đứa đầu sẽ bị ngó lơ.”
“Oa, Thời Tiểu Noãn, chị bé tí đã xem mấy thứ đó rồi à?”
“Nói bậy gì đấy? Chị xem phim cùng mẹ mà!”
“Mẹ lại xem mấy thứ cẩu huyết đó sao?”
“À…cũng có một chút.”
Hai người nhìn nhau cười, trong đôi mắt long lanh như có thứ gì đó đang d.a.o động. Trò chuyện bằng giọng điệu nhẹ nhàng thế này khiến họ cảm thấy như thể đã từng có một cuộc sống tươi đẹp bên nhau, như thể mẹ chưa từng trải qua đau khổ, như thể…mọi thứ vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu.
Kỳ Minh không hiểu rõ về người phụ nữ tên “Vệ Tô Nhĩ”. Mọi điều nghe thấy đều là từ miệng Kỳ Thiệu An:
Bà ấy là người phụ nữ xinh đẹp và quả quyết nhất tôi từng gặp.
Bà ấy rất thông minh.
Mọi ý tưởng của bà ấy đều rất bay bổng, nhưng nói làm là làm, cũng có thể vì người đàn ông mình yêu mà xuống bếp nấu nướng, một người rất kỳ lạ.
Bà ấy…
Cái tốt hay cái xấu của bà, cậu chưa từng được thấy. Yết hầu Kỳ Minh lên xuống, cậu nhìn đăm đăm vào người phụ nữ đối diện, như thể nhìn thấy một gương mặt khác mà cậu đã từng tưởng tượng vô số lần. Cậu đột nhiên khàn giọng gọi: “Chị ơi.”
“Ơi?”
Thời Noãn khẽ nhổm người lên: “Có phải chỗ nào không thoải mái không?”
“Không có. Em chỉ muốn gọi chị thôi.”
Cậu nói.