Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 378



Chu Cẩn tuy biết phần lớn chuyện của Thời Noãn, nhưng không rõ rốt cuộc Chủ tịch giao nhiệm vụ gì cho cô. Đến bệnh viện, anh suýt nữa bị sắc mặt khó coi của Thời Noãn làm cho hoảng sợ. “Tiểu thư, cô…”

“Không sao, tối qua ngủ không ngon thôi.”

Mắt Thời Noãn khô khốc đến khó chịu, thậm chí cảm thấy dây thần kinh đau nhức. Cô vò tóc, “Đi thôi, đi kiểm tra trước đã.”

 Lần kiểm tra trước cách đây không lâu, bác sĩ vẫn còn nhớ cô. Sau hai tuần, phôi t.h.a.i đã phát triển thêm không ít. “Thời tiểu thư, lần trước tôi đã nói với cô rồi, nếu quyết định không giữ đứa bé thì phải hẹn phẫu thuật sớm, càng lớn rủi ro càng cao.”

Bà nhìn tờ kết quả siêu âm, thần sắc nghiêm trọng, “Cô nhìn xem…đứa trẻ này trong bụng mỗi ngày một khác, đợi quá ba tháng, chưa nói đến rủi ro phẫu thuật, là người mẹ cũng sẽ càng không nỡ, cô…”

 Đoạn sau bà không nỡ nói tiếp. Nhìn cô gái này còn nhỏ, lần nào đến cũng với bộ dạng u uất thế này. Bác sĩ ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Chu Cẩn đứng sau. Vest giày chỉnh tề. Chắc không phải sinh viên mới ra đời bị đại gia lừa gẫm đấy chứ? Hai lần tới viện mà người đàn ông kia không hề lộ mặt, chỉ cử trợ lý tới, sao có thể là người đàn ông tốt được!

 Thời Noãn không biết trong đầu bác sĩ đang nghĩ gì, im lặng một lát rồi hỏi: “Nhanh nhất khi nào có thể sắp xếp phẫu thuật?”

“Chiều nay là có thể luôn.”

“Vâng, để cháu cân nhắc thêm.”

 “Cô bé…”

Bác sĩ thấy cô định đi, liền liếc xéo Chu Cẩn ở phía sau, trầm giọng nói: “Trẻ tuổi là vốn liếng thì đúng, nhưng đừng có ngốc nghếch người ta nói gì cũng tin, nhất là mấy cái hạng phú nhị đại giàu có ấy, lời nói chẳng mấy câu là có trách nhiệm đâu, cô…vẫn nên suy nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn.”

 Thời Noãn ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại là bác sĩ hiểu lầm. Cô cười cười: “Cảm ơn bác sĩ, cháu sẽ suy nghĩ kỹ ạ.”

 Từ phòng khám bước ra, cô đột ngột cảm thấy đầu óc choáng váng, Chu Cẩn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, nhíu mày nói: “Tiểu thư, cô thực sự định…không giữ đứa bé nữa sao?”

Thời Noãn tựa vào bức tường bên cạnh, ánh mắt không biết đang nhìn về đâu. Cô hỏi ngược lại: “Chu Cẩn, anh thấy một gia đình trọn vẹn đối với đứa trẻ có quan trọng không?”

 “Chuyện này…”

Chu Cẩn là trẻ mồ côi, không trả lời được. Anh chưa từng cảm nhận được hơi ấm gia đình, đương nhiên không biết cảm giác cha mẹ trọn vẹn là thế nào. Nhưng khi còn là một đứa trẻ, quả thực sẽ ngưỡng mộ những khung cảnh gia đình người khác sum vầy êm ấm. Chu Cẩn mím môi, suy nghĩ vài giây rồi lên tiếng: “Tiểu thư, tuy tôi không trả lời được câu hỏi này, nhưng tôi tin, dù không có người cha của đứa bé, cô cũng sẽ là một người mẹ tốt, cô sẽ dành cho nó tình yêu không thua kém bất kỳ ai.”

 Thời Noãn ngước mắt nhìn anh, nụ cười có chút đắng chát. “Vậy nên sao?”

“Cho nên điều cô cần cân nhắc chỉ có một việc duy nhất, đó là cô đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một sinh mạng mới, để làm mẹ của nó chưa.”

 Hai chữ “người mẹ”

xem chừng đơn giản nhưng lại quá đỗi nặng nề. Chu Cẩn nói đúng. Cô…thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Sẵn sàng để đón nhận, hoặc là từ bỏ một sinh mạng. Thời Noãn ngửa đầu nhắm mắt lại, rất lâu không nói gì.

 Cô chưa tìm được câu trả lời từ sâu trong lòng mình, vừa quay lại phòng bệnh của Kỳ Minh không lâu, Chu Cẩn đã nhận được một cuộc điện thoại xuyên đại dương. Anh nghe xong trở vào phòng, thần sắc có chút nặng nề.

 Chân mày Thời Noãn khẽ động, “Có gì thì nói đi, sao lại ra vẻ như sắp đi đưa tang thế?”

Chu Cẩn cúi đầu, “Chủ tịch nói, nếu cô đã muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc tiểu thiếu gia, ông ấy sẽ cử thêm một trợ thủ đắc lực nữa cho cô, giúp cô quản lý công ty.”

“Trợ thủ đắc lực?”

Thời Noãn cười khẩy, “Suriname đã làm rất tốt rồi, tôi còn cần trợ thủ đắc lực gì nữa?”

 Chu Cẩn không nói gì. “Ông ấy muốn cử người đến giám sát tôi chứ gì.”

Từ lúc tin nhắn tối qua gửi đi, Thời Noãn đã lường trước kết quả này, cô thần sắc nhạt nhẽo, “Người đến là ai?”

“Tên là Jennifer, tôi không quen biết. Thực tế là nhân viên nội bộ của tập đoàn không hẳn đều quen mặt nhau, cũng có thể đến từ công ty chi nhánh, Chủ tịch đào tạo rất nhiều tâm phúc.”

“Tôi biết rồi, cô ta khi nào tới?”

“Ngay…tối nay.”

“…”

 Nhịp thở của Thời Noãn hẫng mất hai nhịp, cô đứng phắt dậy, hai tay ôm lấy mặt, một lát sau mới bỏ xuống. Cô đoán Ôn Khải Hàng sẽ làm gì đó, nhưng không ngờ tốc độ lại nhanh đến vậy. Tối nay…điều đó có nghĩa là ngày mai Jennifer đó sẽ đến công ty báo cáo. Nếu theo đúng dự kiến phát triển, quyền lực thực tế của Suriname và Chu Cẩn sẽ sớm bị tước bỏ, những người vất vả lắm cô mới đào tạo được trong công ty đều sẽ bị thay thế.

 Ôn Khải Hàng muốn dùng cách này để ép cô tiếp tục. Kỳ Minh nhận ra sắc mặt không ổn giữa hai người, trầm giọng hỏi: “Ý gì vậy? Có chuyện gì sao?”

“Không có gì.”

Thời Noãn nói: “Em yên tâm tịnh dưỡng, chị đi gọi điện thoại.”

“Thời Tiểu Noãn, chị đừng có giấu tôi nữa được không?”

“Chị…”

Thời Noãn há miệng, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Kỳ Minh và Ôn Khải Hàng vẫn chưa gặp mặt, cũng không biết những chuyện rắc rối kia, nhưng cô hiểu rõ, theo những trải nghiệm trước đó, họ có gặp mặt thì quan hệ cũng chẳng tốt đẹp gì.

 Cô thở ra một hơi, giữ cho mình bình tĩnh. “Không phải vấn đề lớn, để chị gọi điện thoại đã, được không? Trông chừng em ấy.”

Câu sau là nói với Chu Cẩn.

 Thời Noãn ra khỏi phòng bệnh, đi đến một ban công vắng người. Không biết có phải để trả thù chuyện ngày hôm qua không, lần này Ôn Khải Hàng cũng để một hồi lâu mới nghe máy của cô, giọng nói vẫn ấm áp hiền hòa như cũ: “Noãn Noãn, có chuyện gì muốn nói với ba sao?”

“Nghe Chu Cẩn nói ba cử một người về nước giúp con?”

“Đúng vậy.”

Ôn Khải Hàng giọng điệu rất thản nhiên, cứ như thật sự là chuyện như thế, “Chẳng phải con nói dạo này muốn nghỉ ngơi thật tốt, ở bên em trai sao? Năng lực nghiệp vụ của Jennifer rất mạnh, bất cứ chuyện gì giao cho cô ấy làm con đều có thể yên tâm.”

“Là con có thể yên tâm, hay là ba có thể yên tâm?”

“Noãn Noãn, con nói năng kiểu gì vậy?”

“Ba muốn con nói năng kiểu gì?”

 Thời Noãn trước mặt Ôn Khải Hàng tuy cũng cung kính, nhưng chưa bao giờ khúm núm như những người khác, “Ba giao công ty cho con, con đã hoàn toàn sắp xếp các vị trí cho những người phù hợp theo ý muốn của mình. Ba đột nhiên cho một người từ trên trời rơi xuống, e là nhiều người sẽ khó lòng chấp nhận, đương nhiên, người không chấp nhận nổi nhất chính là con.”

“Cho nên, con không muốn Jennifer tới?”

“Đúng.”

 Một chữ rơi xuống nặng nề, cả hai đầu điện thoại đều rơi vào im lặng. Hồi lâu sau, Ôn Khải Hàng khẽ cười thành tiếng. Tiếng cười này có chút khác biệt với vẻ ôn hòa thường ngày, tâm trạng ông ta chắc chắn đang không tốt, trong mơ hồ toát ra vài phần âm lạnh.

 “Noãn Noãn, ba đã nói với con rất rõ ràng, mọi thứ của SW tương lai đều là của con, nhưng ba sống đến tuổi này rồi, chấp niệm còn lại không nhiều nữa…trong đó điều quan trọng nhất chính là thay mẹ con báo thù, tại sao con lại không hiểu chứ?”