Kỳ Minh không chỉ biết nhiều, mà có những chuyện đã khắc sâu vào tâm trí cậu như một cuốn sách, một bộ phim hay một cuốn nhật ký, chính xác đến từng chi tiết mà cậu không tài nào quên được. Nhưng những điều này cậu sẽ không kể cho Thời Noãn, cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Tôi thì biết được bao nhiêu chứ?”
Kỳ Minh vẫn giữ vẻ ngang tàng, giọng điệu cợt nhả. “Dù sao cũng lăn lộn ở nước ngoài nhiều năm, ít nhiều cũng nghe phong thanh chứ? Chủ tịch Ôn làm việc xưa nay luôn dùng thủ đoạn sấm sét, trên thương trường chưa bao giờ để lại đường lui cho đối thủ, người như vậy thì làm gì có ai tốt lành?”
Thời Noãn rõ ràng không tin lắm: “Chỉ có thế thôi?”
“Chứ còn gì nữa?”
Kỳ Minh liếc xéo cô đầy chê bai, “Chị không nghĩ tôi là thầy bói đấy chứ? Chị ở cạnh ông ta tận ba năm còn chẳng biết bao nhiêu, lại trông chờ vào tôi?”
Nói vậy nghe cũng có lý. Thời Noãn mím môi, hồi lâu không nói gì. Kỳ Minh nghiêng đầu nhìn cô, lẩm bẩm: “Chị đừng có thỉnh thoảng lại thần người ra như thế, đáng sợ lắm.”
Cứ như trước kia còn bình thường hơn.
Thời Noãn đ.ấ.m cậu một cái. “Chị là chị của em, em không thể khách sáo với chị một chút à?”
“Đừng có hở ra là lấy mười mấy phút chào đời trước đó ra nói chuyện, chị chưa nói chán chứ tôi nghe phát ngấy rồi.”
Tiếng cãi vã của hai chị em vang xa, cộng thêm nhan sắc nổi bật khiến không ít người đi đường phải ngoái nhìn. Ra khỏi khu chung cư, rẽ thêm hai khúc quanh là đến khu phố sầm uất, hai bên đường đầy rẫy các nhà hàng đặc sản. Để chăm sóc người bệnh, Thời Noãn chọn một quán ăn thanh đạm, nhưng Kỳ Minh lại không chịu.
“Tôi muốn ăn cay.”
“Hiện tại em không ăn cay được.”
“Nhưng tôi rất muốn ăn.”
“Vậy thì ngày mai ‘cúc hoa’ của em sẽ nở hoa đấy.”
“…”
Kỳ Minh hít một hơi lạnh, nửa ngày mới lắp bắp: “Thời Tiểu Noãn…Chị…sao chị có thể nói ra lời th* t*c như vậy? Chị…chị đúng là quá th* t*c rồi!”
Cậu không biết rằng ở Hoa Quốc, nói như vậy là chuyện rất bình thường. Tuy Thời Noãn không hẳn là thục nữ nhưng cũng hiếm khi đùa kiểu này, không ngờ hôm nay nói một câu lại khiến cậu xấu hổ.
Thời Noãn nhìn vành tai đỏ ửng của cậu, không nhịn được cười: “Không ngờ nha Kỳ Minh, em lại mặt dày…à không, da mặt mỏng thế.”
“Đây có phải chuyện da mặt mỏng hay không đâu!”
Kỳ Minh hạ thấp giọng, cậu vẫn cảm thấy những lời này không hợp nói ở nơi công cộng, quá mức lộ liễu.
“Được rồi, chị không trêu em nữa.”
Thời Noãn nhận lấy máy tính bảng từ nhân viên phục vụ, “Muốn ăn gì? Chị mời, coi như bù đắp tinh thần cho em.”
“Tùy chị, tôi ăn gì cũng được.”
Kỳ Minh thật sự thấy ngượng, hận không thể lấy tay che mặt lại.
Thời Noãn nhịn cười, cô nhìn kỹ chàng thiếu niên trước mặt, dường như nỗi u ám trước đó cũng tan biến theo. Gọi vài món theo gợi ý của phục vụ, cô đưa trả máy tính bảng. “Đúng rồi.”
Kỳ Minh chợt nhớ ra một chuyện, “Chị với Ôn Nhiên chẳng phải không ưa nhau sao, dạo này cô ta có tìm chị gây rắc rối không?”
Nghe cậu nhắc, Thời Noãn mới nhớ ra lâu rồi không có tin tức gì của Ôn Nhiên. Người đàn bà đó…không lẽ đang ngấm ngầm giở trò xấu gì sau lưng chứ? Cô liếc nhìn Kỳ Minh: “Em có vẻ khá thân với cô ta?”
“Thì…”
Cũng thân mà. Kỳ Minh định nói vậy, nhưng chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của chị gái mình, mấy chữ sau đành nuốt ngược vào trong. Cậu đổi giọng: “Thân thiết gì đâu? Cũng chẳng có giao thiệp gì, cùng lắm là quen biết thôi.”
Thời Noãn “ồ”
một tiếng, thuận miệng hỏi: “Hai người quen nhau thế nào?”
“Anh ấy chẳng phải cũng học ở bên đó sao?”
Giang Dật Thần. Đúng rồi. Họ từng học chung trường, quan hệ rất tốt, nên Kỳ Minh cũng quen thân với Ôn Nhiên.
Thời Noãn bưng cốc nước lên uống một ngụm, động tác vội vã như đang che giấu điều gì. Uống xong, cô mỉm cười: “Chuyện của anh ta chị quên gần hết rồi, đúng là không nhớ ra thật.”
Kỳ Minh nhìn thấu tất cả nhưng không vạch trần cô.
Lúc này phục vụ bắt đầu lên món, một bàn đầy đủ sắc hương vị. Hai chị em bị “ngược đãi”
mấy ngày trong viện với đồ ăn thanh đạm, giờ thấy đồ ăn bên ngoài chẳng khác nào sơn hào hải vị. Cộng thêm khẩu vị giống nhau, hai người ăn như sắp tranh giành đến nơi. Chẳng mấy chốc, bàn thức ăn đã sạch bách.
Kỳ Minh lau miệng, buột miệng nói: “Thời Tiểu Noãn, trước đây tôi không phát hiện ra chị lại ăn khỏe thế? Cứ như đang m.a.n.g t.h.a.i ấy.”
Thời Noãn liếc cậu một cái, không nói gì. Chính cô cũng không ngờ hôm nay mình lại ngon miệng đến vậy. Nếu cứ đà này, thời gian cô và Kỳ Minh ăn cơm chung sẽ còn rất nhiều.
Cô đột ngột nói: “Kỳ Minh, chúng ta tìm một dì giúp việc về nấu cơm đi, chủ yếu là để chăm sóc em.”
“Chăm sóc tôi?”
Kỳ Minh chỉ vào chính mình, “Chị thức tỉnh lương tâm rồi à?”
Vừa nãy còn bảo cậu phải tự lực cánh sinh, giờ lại đòi thuê người nấu cơm.
Ánh mắt Thời Noãn loé lên, ậm ừ đáp: “Cơ thể em phục hồi còn cần một thời gian nữa, chẳng lẽ không cần tẩm bổ sao? Với lại cả hai chúng ta đều không biết nấu ăn, có người làm chắc chắn sẽ vệ sinh hơn.”
Bác sĩ nói giai đoạn này là lúc cần bổ sung dinh dưỡng. Cô cần ăn uống điều độ, cũng không thể cứ ăn ngoài mãi. Quyết định xong, Thời Noãn lập tức đăng tin lên các nền tảng, nhờ bạn bè để ý giúp.
Hai tiếng sau, An Nhiên gọi điện đến trước. “Cậu muốn tìm dì giúp việc à?”
“Ừm, để tiện chăm sóc Kỳ Minh.”
“Em gái của dì giúp việc nhà mình đang tìm việc, hay là mình đưa cô ấy qua chỗ cậu thử việc nhé?”
“Được thôi.”
Thời Noãn giơ tay xem đồng hồ, “Nhưng hôm nay không kịp rồi, sáng mai thế nào?”
“Ok.”
An Nhiên sảng khoái đồng ý.
Sau khi thuê dịch vụ vệ sinh đến dọn dẹp nhà cửa xong đã là buổi tối. Thời Noãn thay quần áo xong định xuống lầu rót nước. Trong phòng khách, Kỳ Minh đang khoanh chân ngồi trên sofa, không chơi game, không xem điện thoại, chỉ lặng lẽ thẫn thờ. Đây là lần đầu tiên Thời Noãn thấy biểu cảm này trên mặt cậu.
“Nghĩ gì thế?”
“Không có gì.”
Kỳ Minh hít sâu một hơi, gối đầu lên hai tay, “Thời Tiểu Noãn, chị nói xem…nếu mẹ thấy chúng ta như bây giờ, chắc bà có thể yên nghỉ rồi nhỉ?”
Thời Noãn khựng lại, đi tới ngồi xuống bên cạnh cậu. Kỳ Minh lại nói: “Đôi khi, tôi thấy rất tự trách.”
“Tự trách cái gì?”
“Nếu không phải tại tôi, mẹ đã không bị đe dọa, có lẽ nhiều chuyện đã không xảy ra.”
Thời Noãn lắc đầu: “Không phải như thế đâu. Kỳ Minh, đừng bao giờ giả định những chuyện chưa từng xảy ra. Khi chúng ta xuất hiện, mẹ chắc chắn đã rất vui vẻ và hạnh phúc.”
“Chị muốn nói là, mẹ chưa từng trách tôi?”
“Tất nhiên rồi.”
Kỳ Minh mỉm cười. Chàng trai kiêu ngạo ấy để một giọt lệ trong suốt lăn xuống nơi đuôi mắt rồi biến mất rất nhanh. Thời Noãn xoa đầu cậu, nói: “Đợi vài ngày nữa ổn định chỗ ở, chị đưa em về Hải Thành thăm họ, có được không?”
Lúc này họ đều không biết rằng, chuyến đi Hải Thành này sẽ phá vỡ mọi quyết định đã đưa ra trước đó.