Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 385



Không một ai dám lên tiếng, bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ. Những người có mặt ở đây đa số đều là người mới vào công ty không lâu, họ ít nhiều đều nghe danh về thân phận của Thời Noãn: Con gái duy nhất của Chủ tịch, người thừa kế tương lai của SW. Cho dù hiện tại Chủ tịch muốn rèn luyện cô, cũng không thể thực sự tước đi quyền lực của cô.

 Thế nhưng phía Jennifer lại là chỉ thị do chính tay Chủ tịch ban xuống, cũng không ai dám phạm thượng mà đi nghi ngờ quyết định của cô ta. Đúng là “trâu bò húc nhau, ruồi muỗi c.h.ế.t”, cấp trên sắp xếp thế nào họ làm thế ấy, lấy đâu ra quyền lên tiếng?

 Thời Noãn cũng không muốn làm khó ai, ánh mắt đảo qua một lượt gương mặt của mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Jennifer đang đứng bên cạnh. “Sao không nói gì?”

Cô đang cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Tôi cứ ngỡ Jennifer tiểu thư thay m.á.u toàn bộ nội bộ công ty là muốn triệt để đổi họ cho nơi này luôn chứ, chẳng lẽ không phải sao?”

 Lời này Jennifer không gánh nổi. Sắc mặt cô ta khẽ biến, cố gắng duy trì nụ cười gượng gạo. “Tiểu thư nói gì vậy? Tôi đương nhiên là đứng trên góc độ của công ty để xem xét mới thực hiện những thay đổi nhân sự này. Nếu cô không thích…cùng lắm thì sau khi xin chỉ thị của Chủ tịch rồi đổi lại là được, việc gì phải giận dữ thế?”

 Hừm, sau khi xin chỉ thị của Chủ tịch. Không nói gì khác, cái chiêu lấy quyền đè người này Jennifer học rất tốt. Thời Noãn nhếch môi, giơ tay lên. Triệu Hoan lập tức hiểu ý, nói: “Những người khác giải tán đi.”

 Lời này chẳng khác nào lệnh đại xá, chỉ trong vòng hai giây, khu vực nghỉ ngơi đã sạch bóng người, chỉ còn lại Thời Noãn và Jennifer. Jennifer khẽ giật giật khóe mắt: “Tiểu thư, thế này là ý gì?”

 “Chẳng phải cô bảo tôi gọi điện xin chỉ thị của Chủ tịch sao? Tôi đương nhiên phải đáp ứng nhu cầu của cô rồi.”

Thời Noãn thong thả gõ nhẹ vào vỏ điện thoại, tìm số của Ôn Khải Hàng, giơ màn hình cho cô ta xem. “Có điều, làm trước mặt nhiều người quá có thể khiến cô mất hết thể diện, tôi không muốn làm người xấu đâu.”

 Giây phút ngón tay cô nhấn xuống, đồng t.ử Jennifer giãn to. Cô ta vạn lần không ngờ Thời Noãn lại thực sự dám gọi. Mục đích của Chủ tịch là để cô tiểu thư này nhận một bài học, đây chẳng phải là…trực tiếp khai chiến sao?

 Một giây, hai giây. Quá trình chờ đối phương bắt máy thật sự là một sự giày vò dài đằng đẵng. Ngay lúc Jennifer định thở phào nhẹ nhõm thì đầu dây bên kia truyền đến giọng nói từ ái của Ôn Khải Hàng: “Noãn Noãn, tìm ba có việc gì sao?”

 “Vâng.”

Thời Noãn liếc nhìn người đàn bà đang luống cuống bên cạnh, nói: “Jennifer tiểu thư vừa đến công ty con đã thay đổi 80% nhân sự, đây là ý của Chủ tịch phải không ạ?”

Giọng điệu công sự công bàn, nghe ra được là đang mang theo cơn giận.

 Ôn Khải Hàng cười hai tiếng: “Ba đúng là có bảo nó cứ buông tay mà làm, nhưng không ngờ lại có nhiều biến động như vậy. Xem ra người ở công ty con không được rồi, Noãn Noãn à.”

“Người của con không được?”

Giọng Thời Noãn còn lạnh hơn lúc nãy. “Đó có phải là trọng điểm không?”

Được hay không cũng không đến lượt người khác nói là được!

 Jennifer nắm chặt hai bàn tay ngồi bên cạnh, muốn nói lại không thể, càng không biết phải bắt đầu từ đâu, thật sự vô cùng bối rối. “Noãn Noãn, chẳng phải con muốn toàn tâm toàn ý bên cạnh em trai sao?”

Ôn Khải Hàng cũng thu lại nụ cười, trầm giọng nói: “Ba làm vậy là vì tốt cho con. Hiện tại công ty đã có Jennifer phụ trách, con cứ ở bên cạnh nó cho tốt, coi như nghỉ ngơi.”

 Lại là những lời này. Thời Noãn nén một hơi, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Jennifer. “Đó cũng không phải trọng điểm. Con đúng là muốn ở bên cạnh Kỳ Minh nhiều hơn, nhưng tiền đề là người ba phái đến chỉ có thể giúp đỡ chứ không được ra quyết định, nếu không con làm sao ăn nói với cấp dưới?”

Hợp đồng mới ký không lâu, cô phải có trách nhiệm với từng người một.

 Ôn Khải Hàng vốn là thương nhân không có lợi thì không làm, đối với những chuyện này đã quá quen thuộc, khi nói vào vấn đề chính, ngữ khí của ông ta lại thả lỏng hơn ban nãy nhiều. “Tại sao phải ăn nói? Con có làm gì sai đâu. Noãn Noãn à, con người không nên quá tham lam, cái gì cũng muốn thì đến cuối cùng có thể chẳng giữ nổi cái gì đâu.”

 Thời Noãn mím môi, không nói gì. Ôn Khải Hàng đang cảnh cáo cô. Lát sau, cô lạnh lùng nói: “Vậy hay là con nhường trực tiếp cái ghế này cho Jennifer ngồi luôn nhé?”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, một lúc sau, Ôn Khải Hàng u u cười một tiếng: “Con gái, con đang đe dọa ba sao?”

 “Rốt cuộc là ai đang đe dọa ai?”

Giọng Thời Noãn thanh mảnh. “Ba đã nói rồi, con người không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia. Con đồng ý để Jennifer đến công ty đã là nhượng bộ, nhưng ba có phải là hơi quá đáng rồi không? Tiếp theo con sẽ sắp xếp theo ý mình, nếu ba không đồng ý, cứ việc cách chức con đi.”

 Nói xong, cô trực tiếp cúp máy. Khi ánh mắt cô quét qua, Jennifer suýt chút nữa giật nảy mình. Cô ta không ngờ vị tiểu thư này lại lợi hại đến thế, vào SW bấy lâu, cô ta chưa từng thấy ai dám đối đầu trực diện với Chủ tịch, ngay cả đại tiểu thư cũng chưa từng nói một câu phản kháng nào. Đây chính là…cái uy của con ruột sao?

 “Jennifer.”

“…Có!”

Cô ta vô thức đứng bật dậy, thần sắc mang theo vài phần khó xử: “Tiểu thư, cô cũng biết tất cả những gì tôi làm đều là ý của Chủ tịch, không liên quan đến tôi đâu.”

 Thời Noãn vô cảm, không muốn nhắc lại chuyện đã qua. “Tôi cho cô hai ngày, khôi phục mọi thứ về vị trí cũ, dự án bị dừng thì tiếp tục, chức vụ bị điều chuyển thì chuyển lại.”

Jennifer ngây người: “Cũng có thể làm vậy sao?”

“Làm không được?”

“Được…làm được.”

Thời Noãn gật đầu, đứng dậy rời đi. Hôm nay cô có hẹn với bác sĩ, phải đến bệnh viện làm hồ sơ khám thai.

 — Tại tập đoàn Giang thị. Vừa kết thúc một cuộc họp. Hai ngày nay tâm trạng sếp không tốt, mọi người đều cẩn thận từng li từng tí, nhưng vẫn không nhịn được mà xì xào bàn tán. Dương Dương khẽ khắng một tiếng, hạ thấp giọng cảnh cáo: “Không muốn c.h.ế.t thì ngậm miệng lại!”

“Vâng vâng vâng.”

Người kia lập tức im bặt, lại ghé sát vào hỏi: “Thế rốt cuộc Giang tổng bị làm sao vậy?”

“…”

Cậu biết, nhưng cậu không dám nói. Dương Dương nhếch môi: “Đừng có hỏi lung tung!”

 Đợi mọi người đi hết, cậu mới ngước mắt nhìn người đàn ông trong phòng họp. Khí chất quanh thân anh dường như bị bao phủ bởi sự u ám, giống như một sợi dây đang căng ra, có thể đứt bất cứ lúc nào. Cậu do dự mãi, cuối cùng vẫn bước vào. “Giang tổng.”

“Nói.”

Nửa ngày không thấy câu trả lời, Giang Dật Thần nhíu mày ngẩng đầu: “Câm rồi à?”

 “…Không phải.”

Dương Dương bất đắc dĩ gãi đầu, cân nhắc mãi mới nói: “Anh và thái thái cứ thế này mãi sao? Người trong công ty đều đang bàn tán, tôi cảm thấy cứ tiếp tục thế này không ổn đâu.”

Đôi mắt người đàn ông rất sâu, khựng lại một giây rồi lại chuyển ánh mắt về màn hình máy tính, giọng nói lạnh nhạt: “Đây không phải là việc cậu nên giải quyết sao?”

“…”

Cậu á? “Không phải, tôi giải quyết cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc thôi!”

 Dương Dương quan sát thần sắc trên mặt anh, xác định là không giống đang nổi giận mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hơn nữa, tôi thấy anh và thái thái chỉ là hiểu lầm thôi, nói rõ ra chẳng phải là được rồi sao, thái thái cũng đâu phải thật sự không có tình cảm với anh.”

 Phòng họp rất yên tĩnh. Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên khuôn mặt người đàn ông, không thể đoán định được thần sắc của anh. Hồi lâu, ngay lúc Dương Dương tưởng anh sẽ không lên tiếng, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Đi tra xem, hiện tại cô ấy đang ở đâu.”