Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 389



Động tác của Thời Noãn khựng lại, ánh sáng tự nhiên ngoài cửa sổ xuyên qua mái tóc dày, chiếu lên gương mặt cô những mảng sáng tối bất định. Hồi lâu sau, cô mới mở phần mềm công việc ra. “Đây có phải là chuyện cần phải do dự không?”

 Chu Cẩn cúi mắt, giọng nói cung kính chứa đựng vài phần lo lắng: “Tôi chỉ sợ, vạn nhất Chủ tịch có nhận ra điều gì…”

“Cho nên thời gian này chúng ta phải thành thật một chút, đừng để ông ta cảm thấy có gì bất thường.”

 Đối phó với người như Ôn Khải Hàng, quá lấn lướt không được, mà quá hiền lành cũng không xong. Không thể để ông ta nghi ngờ, cũng không thể để ông ta nảy sinh cảnh giác. Một khi bị nắm thóp, sẽ trở thành cá nằm trên thớt, mặc cho ông ta c.h.é.m g.i.ế.c.

 Bàn tay cầm chuột của Thời Noãn khẽ siết lại, cô thấp giọng: “Nếu ông ta có sắp xếp công việc gì thì cứ làm theo ý ông ta. Nhưng chuyện tôi bảo anh điều tra trước đó cũng đừng dừng lại.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Chu Cẩn đáp lời rồi lui ra ngoài.

 Tiếng đóng cửa vang lên, Thời Noãn vịnh vào tay ghế xoay một vòng. Mây tầng rất dày, mấy ngày nay đều không thấy mặt trời, thành phố này như bị bao phủ bởi một lớp sương mù u ám khiến người ta ngạt thở. Cô thẫn thờ một lúc lâu mới bắt đầu xử lý công việc.

 Jennifer tuy làm nhiều việc trái với sắp xếp của cô, nhưng phải thừa nhận năng lực của cô ta rất mạnh. Những dự án bị trì hoãn mấy ngày qua, chỉ trong một đêm đã xoay chuyển mà không chịu ảnh hưởng gì lớn, cùng lắm là tiến độ bị kéo dài thêm hai ngày.

 “Tiểu thư…”

Sau khi báo cáo xong, Jennifer thận trọng nhìn người phụ nữ ngồi phía trong, “Cô xem, tuy trước đây tôi có làm một số việc đối nghịch với cô, nhưng tâm ý ban đầu là tốt, tôi và Chủ tịch đều muốn cô trưởng thành hơn…Cô đại nhân đại lượng, đừng giận tôi có được không?”

 Dù là một lời hối lỗi, nhưng cô ta lại vô tình nhắc đến Chủ tịch. Điều đó chẳng khác nào đang nói: Trước đây đều là Chủ tịch bảo tôi làm thế đấy. Thời Noãn mỉm cười, không vạch trần cô ta: “Tôi giống hạng người hay thù dai thế sao? Cô yên tâm, tôi biết mục đích cô đến Hoa Quốc là gì, cô có nỗi khổ riêng của cô, tôi sẽ không chấp nhặt.”

 Jennifer thở phào: “Vậy thì tốt quá.”

“Có điều…”

Giọng điệu xoay chuyển khiến sắc mặt cô ta cũng cứng đờ theo. Sự giễu cợt nơi khóe mắt Thời Noãn thoáng qua rồi biến mất, cô bình thản nói: “Cô phải làm việc cho tâm huyết, nếu không tôi có đủ lý do để tống khứ cô về Mỹ bất cứ lúc nào.”

“Đó là đương nhiên! Chủ tịch bảo tôi đến là để giúp cô, có việc gì cô cứ việc giao cho tôi.”

“Ừm. Đi làm việc đi.”

 Thời Noãn dời tầm mắt. Jennifer đáp một tiếng, khi ánh mắt lướt qua người cô, cô ta vô tình để lộ một tia sắc lẹm, nhanh đến mức tưởng như là ảo giác.

 Sắp đến giờ tan tầm, Thời Noãn định tắt máy tính thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm rung cả mặt bàn. Cô cầm lên xem, là An Nhiên. “Noãn Noãn!”

Điện thoại vừa kết nối đã nghe thấy giọng nói kích động của An Nhiên, “Chuyện đó, cậu nghe nói chưa?”

Thời Noãn mờ mịt: “Chuyện gì?”

“Thì…chuyện Giang Dật Thần bị bệnh ấy!”

 Giọng An Nhiên nghe rất gấp, giống như đang trốn ở góc nào đó để nói chuyện: “Mình vừa đi cùng ai đó tham gia một sự kiện, nghe người ta đồn đấy. Bảo là chuyện này vẫn là bí mật, người nhà họ Giang giấu kỹ lắm, nhưng tư gia đã liên hệ với mấy chuyên gia có tiếng trên quốc tế rồi. Họ không nói rõ là bệnh gì…tóm lại nghe chừng nghiêm trọng lắm.”

 Ánh mắt Thời Noãn khựng lại tại một điểm, dần dần mất tiêu cự. Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy mình như ngừng thở. An Nhiên đang nói gì cô không còn nghe lọt tai nữa. Bệnh? Người như Giang Dật Thần, sao có thể bị bệnh được?

 “Noãn Noãn? Noãn Noãn?”

Không nghe thấy cô trả lời, An Nhiên gọi liên tiếp mấy tiếng, “Trả lời mình đi chứ? Mình thật là…vừa sốt sắng là nghĩ ngay đến việc hỏi cậu, cậu đừng làm mình sợ nhé.”

“Không, mình đây.”

Giọng Thời Noãn khàn đặc không giống của chính mình. Cô cúi mắt, cảm giác chua xót không ngừng tuôn ra từ tứ chi bách hài dồn về một chỗ, cơ thể bắt đầu tê dại.

 Nhưng cô vẫn gượng lý trí, nhẹ giọng: “Có lẽ người ta đồn nhảm thôi, thể chất Giang Dật Thần rất tốt, bình thường sẽ không đổ bệnh đâu.”

“Thế nên bây giờ mới là tình huống bất thường đấy, cảm giác như là bệnh nan y gì đó. Nếu không phải chuyện chắc chắn thì sao họ dám đồn bậy? Đó là nhà họ Giang mà.”

An Nhiên thở dài, “Giờ lòng mình rối bời quá…Noãn Noãn, cậu ổn không?”

“Mình…không sao. Để sau nhé An Nhiên, mình còn phải họp.”

 Vội vã cúp máy, cô siết chặt điện thoại đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Không thể nào…Giang Dật Thần sẽ không sao đâu. Anh chẳng phải vẫn khỏe mạnh đó sao? Bệnh nan y…chuyên gia quốc tế…Hừ, phải bệnh nặng đến mức nào mới cần đến những thứ đó chứ.

 Dù trong lòng Thời Noãn có vạn phần không muốn tin, nhưng cô vẫn không ngăn nổi sự hoảng loạn ngày một lớn. Cuối cùng, cô bật dậy, vớ lấy túi xách rồi lao xuống lầu. Tòa nhà văn phòng này và Giang thị không cách nhau quá xa. Nhưng vào giờ cao điểm, đường xá đầy xe cộ và người qua lại. Thời Noãn nhấn còi inh ỏi suốt dọc đường, không biết bị mắng bao nhiêu lần cô cũng coi như không nghe thấy, dùng tốc độ nhanh nhất đến bãi đỗ xe Giang thị.

 Xuống xe, cô chạy thẳng lên lầu như không có gì ngăn cản. Khi đến phòng Chủ tịch, suýt chút nữa cô đ.â.m sầm vào Dương Dương vừa bước ra. Cậu chưa kịp chào hỏi thì người phụ nữ trước mặt đã như một cơn gió lao thẳng vào trong.

 Giang Dật Thần đang ngồi sau bàn làm việc, nghe tiếng động liền ngẩng đầu. Người phụ nữ trước mặt thở hổn hển, mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi, nắm đ.ấ.m siết chặt như thể sắp đi tính sổ với ai. Yết hầu anh chuyển động: “Noãn Noãn, em…”

“Anh đứng dậy cho tôi!”

“…”

 Môi Thời Noãn khẽ run, cô tiến tới lôi người đàn ông dậy một cách mất kiểm soát, kiểm tra từ ngực, chân, đầu cho đến vùng bụng, không bỏ sót chỗ nào. Giang Dật Thần bị hành động này làm cho mù tịt, lại có chút dở khóc dở cười. “Noãn Noãn, em phải cho anh biết đã xảy ra chuyện gì chứ?”

Thời Noãn ngước mắt, đôi mắt đỏ hoe đầy nghiêm túc: “Anh có bệnh à?”

“…”

Giang Dật Thần ngỡ ngàng.

 Anh nhìn gương mặt trắng bệch của cô, cô vào đây đã một lúc rồi mà cơ thể dường như vẫn còn đang run rẩy. Anh khẽ bóp đầu ngón tay, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nắm lấy tay Thời Noãn trong lòng bàn tay mình. Quả nhiên, lạnh đến thấu xương. “Anh không có bệnh. Em nghe ai nói thế, bảo anh xem, hửm?”

 Thời Noãn nhìn vào mắt anh, không phân biệt được thật giả. Không có bệnh? Nhưng nếu không phải chuyện chắc chắn, sao những người đó dám mang ra đồn đại? “Anh lừa tôi đúng không?”

Thời Noãn muốn cười, nhưng nụ cười nặn ra còn khó coi hơn cả khóc. “Giang Dật Thần, anh nghĩ dùng cách này có thể khiến tôi mủi lòng sao? Tôi nói cho anh biết, tôi đã quyết định từ bỏ anh rồi thì sẽ không còn một chút lòng trắc ẩn nào nữa đâu. Nhưng nếu anh thực sự mắc trọng bệnh, tôi…”

 Nói đến đây thì nghẹn lại. Cô sẽ thế nào? Ngay cả Thời Noãn cũng không biết. Giang Dật Thần nghe qua kẽ hở câu chữ cũng hiểu được đại khái, chân mày nhíu chặt lại. Anh liếc nhìn ra cửa văn phòng, cái bóng lén lút đã đứng đó từ nãy giờ. Anh nén một hơi, ấn người phụ nữ trước mặt ngồi xuống ghế Chủ tịch, nghiến răng lạnh giọng: “Lăn vào đây cho tôi!”