Bố tôi thỉnh thoảng uống quá chén lại kể về chuyện nhặt được tôi năm xưa.
"Con lúc đó từ thượng nguồn trôi xuống, khóc oe oe được một tiếng rồi lịm đi. Chính là nước đã dìm con rồi, khóc không ra tiếng nữa. Giữa trời đông rét căm căm, bố nhảy xuống sông vớt con lên, nếu không có bố thì con đã trình Diêm Vương gia từ lâu rồi."
Ông vớt được tôi, tóm lấy chân tôi dốc ngược ra sau lưng rồi chạy chân trần suốt hai dặm đường.
Tôi cuối cùng cũng khóc lên được một tiếng, giữ được mạng sống.
Ngày nhỏ tôi ốm yếu, không sốt thì cũng ho khụ khụ suốt ngày.
Bố thường xuyên cõng tôi gõ cửa nhà thầy lang trong làng giữa nửa đêm.