1.
Mùa hè năm hai đại học, tôi bắt xe về nhà, lúc đến nơi thì trời đã tối muộn.
Khi chiếc taxi lướt qua ngã tư, một bóng hình cao gầy vụt qua tầm mắt.
Trông có chút quen thuộc.
Tôi mệt mỏi kéo vali vào khu chung cư, kết quả lại phát hiện mình quên mang chìa khóa.
Đã thế thì thôi đi, các khách sạn xung quanh cũng đều đã cháy phòng.
Đúng là trời muốn triệt đường sống của tôi mà!
Tôi vừa gọi điện cho mẹ, vừa đi tìm quán net gần đó để ngủ tạm một đêm.
Quả nhiên, tôi bị mẹ mắng cho một trận tơi bời qua điện thoại.
Bố mẹ đều về quê lo liệu đám tang cho một người bạn, vẫn chưa kịp quay lại, dù có gửi chìa khóa chuyển phát nhanh thì cũng phải ngày kia mới nhận được.
Tôi cứ ngỡ hôm nay đã đủ xui xẻo rồi, ngờ đâu trong hẻm nhỏ còn gặp phải một tên say rượu, hắn chặn đường đòi tiền rồi còn định giở trò đồi bại với tôi.
Tôi hét lên thất thanh, hắn lao tới bịt miệng tôi lại, thậm chí còn định vung nắm đ.ấ.m vào mặt tôi.
Nắm đ.ấ.m chưa kịp rơi xuống thì một lực đạo cực mạnh đã hất văng hắn ra.
Ngay sau đó là những tiếng va chạm trầm đục của những cú đ.ấ.m liên hồi, kèm theo tiếng la hét t.h.ả.m thiết của tên say rượu.
Tôi run rẩy đứng nép vào góc tường, nước mắt lưng tròng, dưới ánh đèn ngược sáng, tôi chỉ thấy một người đàn ông mặc áo phông đen đang vung nắm đ.ấ.m, mỗi đòn tung ra đều vô cùng tàn nhẫn.
Tên say rượu bỏ chạy, anh ấy tiến lại gần đỡ tôi dậy.
"Cảm ơn anh." Tôi phủi bụi bặm trên người, dần lấy lại bình tĩnh sau cơn hoảng loạn vừa rồi.
"Có bị thương chỗ nào không? Có cần đi bệnh viện không?"
Giọng anh trầm thấp, mang theo một vẻ lạnh lùng thanh đạm.
Tôi lắc đầu, ở khoảng cách gần thế này, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ khuôn mặt anh.
Thẩm Tự?
Anh cụp mắt nhìn tôi, thấy mắt tôi đỏ hoe, lại còn c.ắ.n môi, dường như anh đã hiểu lầm điều gì đó.
Đôi tay với những ngón thon dài cởi chiếc mũ lưỡi trai ra rồi đội lên đầu tôi, giọng nói vẫn hờ hững.
"Khóc đi, không có gì đáng xấu hổ đâu."
Tôi đâu có muốn khóc!
Chẳng qua là tôi thấy hôm nay mình quá xui xẻo, cánh tay cũng bị va đập đau điếng mà thôi.
Vốn dĩ tôi có thể gồng mình chịu đựng được, nhưng đột nhiên nhận được sự quan tâm, nước mắt tôi cứ thế tuôn trào không sao ngăn nổi.
Mọi uất ức trong suốt cả ngày dài ập đến, vỡ òa không thể kiểm soát.
Những giọt nước mắt rơi qua kẽ tay, thấm thành từng vệt trên mặt đất.
2.
Tôi đã biết đến cái tên Thẩm Tự từ rất lâu về trước.
Chúng tôi lớn lên trong cùng một khu, chỉ là rất ít khi qua lại.
Từ thời cấp hai, Thẩm Tự đã cực kỳ nổi tiếng ở khắp các trường học.
Học giỏi, chơi bóng hay, mà đ.á.n.h nhau cũng rất cừ.
Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là anh ấy cực kỳ đẹp trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Làn da trắng, sống mũi cao thẳng, đôi mắt một mí trông như có sức hút mê hoặc, vừa khiến người ta khao khát lại vừa thấy e sợ.
Rất nhiều nữ sinh hâm mộ kéo đến trường anh để lén nhìn, lén chụp ảnh, nhưng người thực sự dám theo đuổi anh thì chẳng được mấy ai.
Bởi vì tính tình anh rất lạnh lùng, lúc nào cũng tỏa ra khí chất đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Trên mặt anh cứ như viết rõ ba chữ: "Đừng phiền tôi".
Tôi thường xuyên nghe thấy đủ loại tin đồn về anh, trong mắt tôi, anh chính là kiểu đại ca hư hỏng cần phải tránh xa.
Lên cấp ba, tôi và anh học cùng trường, tôi vào lớp mười, còn anh học lớp mười hai.
Có lần đi ngang qua sân vận động, tôi mải mê nói chuyện với bạn không nhìn đường nên đã đ.â.m sầm vào Thẩm Tự.
Cây kem trên tay anh rơi xuống đất, sắc mặt anh lập tức tối sầm lại.
"Đi đứng không nhìn đường à?"
Giọng nói trầm thấp vang lên, tràn đầy sự bực bội.
Nhìn vẻ mặt lạnh tanh của anh, tim tôi đập thình thịch vì sợ.
Sợ anh sẽ đ.á.n.h mình.
Chưa kịp xin lỗi thì anh đã trực tiếp quay người bỏ đi, đúng là kiêu ngạo thật sự.
Từ đó về sau, hễ cứ thấy anh là tôi lại đi đường vòng để né.
Sau này không biết vì lý do gì, anh bỏ học khi chưa kịp thi đại học, khiến bao nhiêu nữ sinh tiếc nuối ngẩn ngơ.
3.
Khóc xong, tôi lếch thếch kéo vali đến quán net.
Nhưng Thẩm Tự cứ đi theo sau lưng tôi suốt.
Tôi nghi hoặc liếc anh một cái, chẳng lẽ anh đang bảo vệ tôi sao?
Không đúng, tôi và anh ấy đâu có quen biết gì nhau.
Nhớ ra chiếc mũ trên đầu vẫn chưa trả, tôi lập tức tháo xuống.
"Lúc nãy cảm ơn anh nhé."
Thẩm Tự không nói một lời nào đón lấy chiếc mũ, vẫn là cái vẻ mặt lạnh lùng ngầu lòi đó.
Đến tận khi tôi tìm được quán net, anh vẫn còn đi theo, tôi không nhịn được mà ngoảnh lại hỏi.
"Sao anh cứ đi theo tôi mãi thế?"
Không lẽ cứu tôi xong rồi định đòi tiền thù lao à?
Anh ấy nhíu mày rồi bước lướt qua tôi, giọng điệu hờ hững.
"Tôi về nhà."
"......"
Nhìn anh bước vào cái quán mang tên "Kim Dạ" mà tôi đang nhắm tới, tôi thấy hơi khó hiểu.
Người này sao sau khi bỏ học lại sống bết bát thế nhỉ? Chỉ biết vùi mình ở quán net qua ngày thôi sao?
Tôi bước vào quán, thấy Thẩm Tự đang chào hỏi mấy người anh em của mình, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, mang theo một chút phong trần, bất cần.
Thấy tôi, anh nheo mắt lại: "Cô vào đây làm gì?"
Anh ấy tưởng tôi theo đuôi anh chắc?
"Tại sao tôi không được vào, bộ quán này là do anh mở à?"