Thật sự là không biết trân trọng mạng sống là gì nữa, con người ta sao có thể sống thành cái bộ dạng này chứ.
Vượt qua ngàn dặm xa xôi, vượt qua muôn ngàn khó khăn hiểm nguy, cũng chỉ vì một câu nói này.
Để phòng ngừa vạn nhất, trên bộ đồ bảo hộ của mỗi người chúng tôi đều được viết tên của chính mình.
Khi Trương Tự Khiêm quay người bước ra ngoài, sau lưng anh hoàn toàn trống trơn không có một chữ nào.
Tôi gọi anh lại, giọng nói ngập ngừng mãi, rồi trở nên kiên định và bình tĩnh: "Trương Tự Khiêm, em vẫn còn yêu anh."
Trước đây như vậy, bây giờ như vậy, và sau này cũng sẽ như vậy.
Vốn dĩ em định giấu kín nó không để lộ ra một chữ nào, cho nó mãi mãi không thấy được ánh mặt trời.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, em đang cảm thấy sợ hãi.
Em sợ em không thể trở về được nữa, em sợ đây sẽ là lần gặp mặt cuối cùng, em sợ sẽ để lại sự nuối tiếc.
Trước khi tới đây, mỗi người chúng tôi đều ăn ý với nhau mà viết sẵn di thư.
Di thư của tôi một bức gửi cho mẹ, một bức để lại cho Trương Tự Khiêm.
Nếu như tôi gặp bất trắc, thì bức di thư đó sẽ thay tôi, làm phiền anh ấy lần cuối cùng.
Trương Tự Khiêm xoay người lại, vẫn như mọi khi không hề nói ra chữ "yêu".
"Cô gái ngoan, Hứa Hi..."
Anh ngập ngừng: "Anh biết, em rất dũng cảm, cũng sẽ không dễ dàng quay đầu lại, nhưng nếu em muốn rời đi, hãy nói với anh bất cứ lúc nào."
Tôi đã không rời đi, cho đến tận giây phút cuối cùng, chào đón chiến thắng.
Sau đó tôi không còn gặp lại Trương Tự Khiêm nữa, anh ấy rời đi từ lúc nào, tôi cũng chẳng hề hay biết.
Lúc đó, bản tin thời sự buổi tối liên tục được phát sóng.
Cụ ông nhà họ Trương xem bản tin cả buổi trời, chỉ vào tivi rồi hỏi: "Đó là Tiểu Hứa phải không, ánh mắt kia ta nhận ra được, vừa to vừa tròn."
Ông cụ bâng quơ buông lời: "Đất nước chúng ta có thể phát triển tốt và nhanh như vậy, không thể thiếu được sự phấn đấu gian khổ, sự cống hiến vô tư của những người trẻ tuổi tiên phong này."
Hồ Tĩnh Mạn vừa cãi nhau với con trai qua điện thoại xong, bà nhớ lại nơi mà con mình đang ở, lòng bàn tay bất giác đổ mồ hôi.
Nhưng bà không thể làm kinh động đến ông cụ: "Ba, trời cũng không còn sớm nữa, ba nghỉ ngơi sớm đi."
Bà và cái đứa con trai bất hiếu đó cãi qua cãi lại, nội dung cũng toàn là những chuyện cũ rích nói đi nói lại mãi.
Mãi cho đến đêm nay, bà mới ý thức được một điều gì đó: "Cái người giỏi tính toán, luôn đặt lợi ích lên hàng đầu như Hồ Tĩnh Mạn tao đây, thế mà lại sinh ra một đứa si tình như mày, chuyện này sao không phải là sự châm biếm của ông trời dành cho tao chứ?"
Anh không tiếc mạng sống như vậy, cứ như thể sống c.h.ế.t gì cũng chẳng quan trọng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hồ Tĩnh Mạn đứng giữa đại sảnh trống trải, lần đầu tiên cảm thấy cả người lạnh lẽo, cô quạnh.
Năm đó, biết bao nhiêu cuộc sinh ly t.ử biệt đã diễn ra.
Giấc mộng nhân sinh, cứ tàn lụi hết hồi này đến hồi khác.
Những con người không kịp trao nhau cái ôm, những nỗi nuối tiếc còn chưa kịp nói thành lời.
Giữa cõi trần thế này, mênh m.ô.n.g đau thương xếp thành một hàng dài.
11.
"Hứa Hi." Có ai đó đang gọi tôi, động tác đóng cửa xe của tôi khựng lại.
Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn luôn cảm thấy, chỉ có Trương Tự Khiêm mới có thể gọi tên tôi dễ nghe đến như vậy.
Tôi quay đầu lại, anh chen qua dòng người đông đúc, đi ngược dòng chảy mà bước về phía tôi, khiến tôi chẳng còn phân biệt được đêm nay là đêm nào nữa.
Một đoạn đường dành cho người đi bộ, anh bước đến chỉ mất vỏn vẹn ba mươi giây ngắn ngủi.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, tôi lại suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều điều.
Suy đi tính lại đến cuối cùng, lại là tự nhủ với bản thân mình rằng, Hứa Hi à mày không thể làm như vậy.
Trương Tự Khiêm chặn ngay trước cửa xe, oán trách: "Hôm đó tôi đã nói rồi, bảo em nán lại Bắc Kinh thêm hai ngày, tôi có chuyện muốn tìm em, thế mà sang ngày hôm sau em đã bỏ chạy mất tăm mất tích rồi."
Tôi đóng sầm cửa xe lại đ.á.n.h "rầm" một tiếng, dựa vào sự thật mà nói: "Tôi đâu có nhận lời anh, dựa vào đâu mà tôi phải nghe lời anh?"
Anh không tranh cãi với tôi, lười nhác đi theo sau lưng tôi: "Tôi vẫn chưa ăn cơm, em mời tôi một bữa nhé?"
Tôi dừng bước, đ.á.n.h giá anh một lượt, ba phần vô lại, bảy phần tự tin chắc nịch, vẫn hệt như trước đây.
"Muốn ăn gì?" Tôi buông xuôi để bản thân thỏa hiệp, chỉ là một bữa cơm thôi mà, dẫu sao người ta đường xá xa xôi tới đây cũng là khách.
Trương Tự Khiêm ăn uống vô cùng kén chọn, hồi còn ở bên nhau, tôi từng học nấu ăn một thời gian, tỉ mỉ dồn tâm tư nghiên cứu khẩu vị của anh.
Trong một khoảng thời gian rất dài, anh đều nghiêm túc ăn sạch những món tôi nấu, mãi cho đến tận bây giờ tôi vẫn có một cảm giác thành tựu vô cùng to lớn.
"Không ngon." Trương Tự Khiêm đặt đũa xuống, nhíu mày, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Giây tiếp theo, anh bật cười, gượng gạo cùng tôi ôn lại chuyện cũ: "Ừm, món ăn em nấu lúc đó còn dở hơn thế này nhiều, em còn nhớ..."
Tôi bảo phục vụ dọn đĩa thức ăn trước mặt anh đi, không cho anh sắc mặt tốt đẹp gì: "Dở mà lúc nào anh cũng ăn sạch sành sanh thế à?"
Trương Tự Khiêm nhướng mày, mỉm cười không đáp.
Tôi không đoái hoài gì đến lịch trình tiếp theo của anh, đi làm nốt nửa ngày cuối, rồi đến chỗ hẹn đi xem phim cùng Hạ Tĩnh Xuyên.
Lúc bước ra khỏi rạp chiếu phim, Trương Tự Khiêm từ trong xe bước xuống.