Chu Sảnh Uẩn lại không nhớ ta là ai nữa rồi.
Ta lạnh mặt, dửng dưng liếc nhìn chiếc hộp đựng thức ăn hắn đang xách trên tay. Bên trong là món mì thịt dê mà tối qua ta đã chỉ đích danh muốn ăn.
Nhưng giờ hắn cũng chẳng còn nhớ nữa.
Gương mặt hắn hiện lên vẻ chán ghét như muốn đẩy người ta ra xa ngàn dặm.
Những làn khói trắng mang theo từng trận hương thịt ngào ngạt bay lên. Xông vào mắt ta đến cay sè, xót xa.