Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 833: da người trong rương



Đám trận pháp sư bàn tán không ngừng, nhưng ánh mắt Sở Lạc vẫn dán chặt vào hình ảnh vòng xoáy chợt lóe trong giây cuối cùng.

Trước đó, nghe mấy đệ tử Thất Trận Tông nói Tàn Hương Phục Hiện Trận là do Hạc Dương Tử truyền dạy. Nếu thật sự mọi chuyện đều do lão ta bố trí, thì muốn giở thủ đoạn trong trận pháp, người ngoài căn bản rất khó phát hiện.

Vòng xoáy chỉ thoáng hiện một giây kia, ít nhất đủ để khiến một phần người tin rằng Sa Ảnh Thú quả thật từng xuất hiện. Như vậy, những lời Tô Kỳ Mộc đã nói sẽ không hoàn toàn bị phủ nhận, vẫn còn cơ hội xoay chuyển cục diện.

Hình ảnh lúc vụ án phát sinh, Sở Lạc đã không còn ôm hy vọng, nhưng trong khoảng một tháng trước đó, vẫn có thể lần ra chút dấu vết.

Chỉ cần tìm được Sa Ảnh Thú, đó sẽ là bằng chứng mạnh mẽ nhất!

“Tiếp tục, tra từ ngày mùng sáu tháng Tư trước.”



Sở Lạc lại dặn dò.

 

Trên đường tới Thiên Nguyên Trì, bởi Nghiêm Phương Tu xuất phát chậm, mà Tô Kỳ Mộc thì nóng lòng lập công, hành động lại quá nhanh, nên không đuổi kịp.

Nghiêm Phương Tu gấp gáp bám theo, nhưng không hề biết rằng phía trước trong tay Hạc Dương Tử đã xuất ra một dải lụa trắng.

Khi lụa phủ lên đôi mắt, thân hình dung mạo của hắn liền biến thành y hệt Tô Kỳ Mộc.

Ngay lúc Nghiêm Phương Tu sắp mệt mỏi đến phát cuồngbcuối cùng nhìn thấy một bóng áo trắng quen thuộc. Nhưng phương hướng kẻ ấy đi rõ ràng không phải về phía Thiên Nguyên Trì.

“Tô Kỳ Mộc!” Nghiêm Phương Tu lập tức quát lớn, giọng đầy lửa giận.

Hắn sớm đã đoán được, Tô Kỳ Mộc muốn đào thoát vì sợ tội!

Nghe tiếng gọi, thân ảnh phía trước khựng lại, quay đầu nhìn hắn.

“Không phải ngươi đi Thiên Nguyên Trì trừ yêu sao? Đi con đường này làm gì!” Nghiêm Phương Tu bay thẳng xuống, chắn trước mặt.

Kẻ kia nhếch môi cười: “Nghiêm sư huynh cũng tới rồi ư?”

“Ta  là đến giám sát ngươi,” Nghiêm Phương Tu nghiến răng ken két, “Chưởng môn sư tôn thương ngươi, nhưng ta thì tuyệt không!”

“Tô Kỳ Mộc” trầm ngâm một lát rồi nói:



“Vậy thì cùng tới Thiên Nguyên Trì đi. Nếu Nghiêm sư huynh không muốn động thủ, cứ giao cho ta là được.”

Nghiêm Phương Tu hừ lạnh, ánh mắt đầy oán hận lướt qua hắn.

 

Ba ngày sau, Thiên Nguyên Trì.

Tô Kỳ Mộc đã c.h.é.m ngã Trọc Yêu, dùng trận pháp phong ấn nó lại.

Bởi yêu vật sau khi c.h.ế.t sẽ tỏa độc khí, để ngăn chất độc khuếch tán, hắn lấy ra một chiếc rương, nhốt yêu vật bị phong ấn vào bên trong, ngoài rương lại đặt thêm một tầng trận pháp.

Xong xuôi, hắn mới yên lòng, quay về Thất Trận Tông.

Đêm ấy, Mạnh Tố ngủ thiếp bên quan tài An Nhất Minh, trong mơ lại thấy nhị đệ tử của mình.

“Sư tôn, cứu con…”

“Sư tôn, cứu mạng! Đau quá… toàn thân con đau như lửa thiêu, sư tôn mau cứu con…”

Một khối huyết nhục mơ hồ, toàn thân bê bết máu, đang quằn quại bò về phía hắn. Ngũ quan chẳng còn phân biệt, nhưng thanh âm lại chính là Nghiêm Phương Tu mới rời tông không lâu!

“Sư tôn… cứu con… con không muốn chết… aaaaa——”

Tiếng kêu thê thảm như d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào tim Mạnh Tố. Hắn bừng tỉnh, lúc ấy trời chỉ vừa tang tảng sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chống tay lên quan tài, nhìn đại đệ tử An Nhất Minh bên trong vẫn trừng mắt c.h.ế.t không nhắm, cảnh tượng kinh hoàng trong mộng lại hiện về. Dù tu hành bao năm, sớm luyện được một trái tim bình thản, lúc này hắn vẫn thấy hoảng loạn, tim đập thình thịch.

Hắn thở dài, đưa tay định khép đôi mắt đang trợn trừng kia lại. Thế nhưng mặc hắn làm cách nào, cũng không thể khép nổi.

Trong lòng bất an càng lúc càng dâng trào, Mạnh Tố vội vã bước ra khỏi đại điện, vừa khéo bắt gặp đệ tử Thất Trận Tông đến truyền tin.

“Bẩm chưởng môn, Tô Kỳ Mộc đã mang xác Yêu Qúai trở về.”

Mạnh Tố gắng gượng trấn định, không bao lâu sau, Tô Kỳ Mộc đã đến diện kiến.

“… Xác yêu quái có độc, cần đưa về tông môn tiến hành tẩy uế hoàn toàn rồi mới xử lý. Đệ tử liền phong ấn kỹ càng, mang về đây…”

Tô Kỳ Mộc vừa bẩm báo vừa ngầm vận thần thức quan sát. Nhưng trong mắt chưởng môn Mạnh Tố, thần sắc dường như vẫn không ngừng lướt về phía sau hắn, khiến trong lòng cũng dấy lên mối nghi hoặc.

“Phương Tu, sao không thấy hắn cùng ngươi trở về?” Cuối cùng Mạnh Tố mở lời.

“Nghiêm sư huynh? Hắn cũng xuất tông sao?” Tô Kỳ Mộc hơi nhíu mày, “Từ khi đệ tử đến Thiên Nguyên Trì cho đến khi quay lại, vẫn luôn chỉ một mình. Vì sao Nghiêm sư huynh lại ở cùng đệ tử trở về…”

“Hắn là từ sau đuổi theo. Không ngờ tốc độ của ngươi lại nhanh đến vậy.” Mạnh Tố khẽ đáp, đang muốn cho Tô Kỳ Mộc lui xuống, thì chợt nhìn thấy nơi góc chiếc rương, có vệt m.á.u thấm ra.

Thứ m.á.u kia… rõ ràng không giống huyết khí yêu vật.

Giấc mộng lúc sáng sớm khiến lòng ông càng thêm nặng nề. Ông chỉ vào chiếc rương, trầm giọng:

“Ngươi mở ra cho ta xem.”

“Vâng.”

Tô Kỳ Mộc giải khai cấm trận bên ngoài, mở nắp rương.

Khoảnh khắc ấy, cả hai sắc mặt đều kịch biến.

Trong đó nào phải t.h.i t.h.ể yêu quái… mà là một tấm da người đầm đìa m.á.u tươi.

Mạnh Tố mới chỉ thoáng cúi người liếc qua, thân hình lập tức chấn động, ngã ngồi phịch xuống ghế. Tấm da người kia… lại giống hệt nhị đệ tử Nghiêm Phương Tu, kẻ mới rời tông không lâu!

“Là ai, đây là ai!” Thanh âm của Mạnh Tố bỗng nhiên cao vút, bàn tay chỉ về phía Tô kỳ Mộc run rẩy không ngừng.

“Không phải do ta… Đệ tử cũng không rõ…”

“Ta hỏi ngươi, đây rốt cuộc là ai!” Giọng gầm đầy bi phẫn xuyên thấu khắp đại điện, ngoài cửa các tu sĩ nghe thấy đều ào ào xông vào, vây kín Tô Kỳ Mộc.

Tô Kỳ Mộc nghẹn giọng, đứng bất động thật lâu. Hắn đã mơ hồ đoán được thân phận tấm da người, mà Mạnh chưởng môn tất nhiên cũng hiểu.

“Ta bắt… thật sự chỉ là yêu quái.” Tô kỳ Mộc khàn khàn cất tiếng, hắn biết chuyện của An Nhất Minh chưa yên, giờ lại đến Nghiêm Phương Tu.

Chưởng môn Mạnh Tố chỉ có hai đồ nhi, lúc này há còn nghe lọt bất cứ lời nào!

“Yêu quái, yêu quái! Đây chính là thứ ngươi gọi là yêu quái sao!” Mạnh Tố vốn quật cường, nay gương mặt đã chan đầy lệ, chỉ trong thoáng chốc liền suy sụp, bi thương tột độ, gào lên xé ruột:



“Ngươi là muốn tuyệt đường hương hỏa của ta sao! Giam hắn lại, lập tức giam hắn cho ta! Giam!”

Lệnh vừa hạ, đám tu sĩ đã vây chặt Tô Kỳ Mộc lập tức cùng lao lên. Nào là Phược Yêu Tỏa, Khốn Tiên Thằng đều được thi triển, quấn chặt lấy hắn khiến hắn không tài nào cử động.

Huyết lệ từ nơi tấm lụa trắng che mắt thấm xuống, Tô Kỳ Mộc mặc cho người ta đẩy lôi, áp giải ra khỏi điện.

Thần thức hắn đã bị Khốn Tiên Thằng phong bế, lúc này chẳng còn nhìn thấy gì, chỉ nghe được tiếng bước chân của một người, ngay khoảnh khắc hắn bị đưa đi, bóng người kia đã bước vào đại điện.

Mạnh Tố lảo đảo từ trên bậc thềm đi xuống, ánh mắt tuyệt vọng nhìn tấm da người trong rương, thống khổ đến mức không thể thốt thành lời.

Mà Hạc Dương Tử sau khi tiến điện, đã lặng lẽ đứng ở đó từ lâu.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Ông ta thở dài, chậm rãi nói: “ Da người này, quả thực rất giống Phương Tu.”

“Nếu ngươi đến để cầu tình cho hắn… thì cút ngay!”

Đây là lần đầu tiên, Mạnh Tố dùng giọng điệu như thế đối với Hạc Dương Tử.