Sau khi đám người kia rời đi, Sở Lạc đang định đuổi theo xem tình hình thì bất chợt phát hiện trong đám cỏ có gì đó động đậy.
Nàng nheo mắt nhìn kỹ, liền thấy Chu Trầm, người đã ẩn núp bấy lâu từ trong đám cỏ chui ra, vẫn còn vẻ mặt ngơ ngác quan sát bốn phía.
“Tiểu tử này, thì ra ngươi ở đây.”
Thế cũng đỡ cho nàng khỏi tốn công đi tìm. Sở Lạc tâm trạng khá tốt, lập tức đi thẳng xuống chân núi.
Nhưng nàng lại quên mất mình không dùng được linh lực.
Khi Sở Lạc từ đỉnh núi lăn một mạch xuống chân núi, toàn thân đau nhức rã rời, mà động tĩnh cũng đủ lớn khiến Chu Trầm chú ý.
Vốn Chu Trầm còn tưởng có kẻ nào nghĩ quẩn nhảy núi tự vẫn, mà mình lại chẳng giúp được gì, chỉ đành đứng nhìn. Ai ngờ khi thân hình kia lăn đến chân núi, người đó vẫn còn thoi thóp!
Hắn lập tức rụt người lại, không dám tới gần. Ngay sau đó, thấy đối phương xoay người, để lộ gương mặt quen thuộc.
Chu Trầm mừng rỡ xông đến: “Sở tiền bối! Cuối cùng ngài cũng tới rồi! Nhưng… sao lại từ trên núi lăn xuống thế ạ?”
Sở Lạc chống tay hắn đứng lên, nghiến răng nói: “Cái nơi quái quỷ này, đúng là không ở nổi một khắc nào nữa!”
“Tiền bối, đây rốt cuộc là chỗ nào vậy? Chẳng lẽ lại là quỷ vực sao?”
Đối với Chu Trầm mà nói, quả thật có thể gọi là “lại là quỷ vực”.
“Đúng vậy,” Sở Lạc liếc hắn, “ngươi cũng to gan thật, đến đèn lồng của quỷ mà cũng dám tới gần.”
Lúc này Chu Trầm cũng hiểu ra, hóa ra chiếc đèn lồng kia có vấn đề, chỉ biết mím môi nhỏ giọng: “Ta đâu biết đó là đồ quỷ cho…”
Nói đi thì nói lại, người to gan thật sự chẳng phải là Sở tiền bối sao? Đèn quỷ đưa mà cũng dám nhận…
“Vậy giờ… chúng ta có thể ra ngoài chưa?” Chu Trầm lại hỏi.
“Tất nhiên phải tìm đường ra trước đã.” Sở Lạc cũng thấy khó hiểu, quỷ vực này hạn chế nàng đủ điều không giống thứ vô tình lưu lại, nhưng con nữ quỷ kia lại dễ dàng đưa đèn lồng cho nàng, xem ra cũng chẳng hề quý trọng.
Bản chất quỷ vực gắn liền với trạng thái của chủ nhân khi lưu lại nó. Nếu chấp niệm càng nặng, quỷ vực càng mạnh.
Sở Lạc chỉ có thể nghĩ vậy, còn bên cạnh Chu Trầm than thở không ngừng:
“Hả? Còn phải tìm đường nữa? Chẳng lẽ không thể dựng một pháp trận rồi thoát ra luôn sao…”
“Ngươi tưởng ta là Tô Kỳ Mộc à?” Sở Lạc liếc hắn một cái, “Đi thôi, ngoan ngoãn tìm đường.”
Nàng cũng muốn trực tiếp phá tan quỷ vực, nhưng làm sao vận dụng nguyên thần lực trong nơi này nàng còn phải nghiên cứu thêm. Trước mắt, nếu tìm được lối ra thì khỏi cần tốn sức.
Nàng nhớ rõ Tô Kỳ Mộc từng nói, trong mỗi quỷ vực quy tắc vận hành nguyên thần lực đều khác nhau, hoàn toàn chịu sự chi phối của trật tự trong đó. Chỉ cần nắm được trật tự này, chẳng những có thể khiến nguyên thần lực tăng lên gấp bội, thậm chí còn có thể đoạt luôn quỷ vực, biến nó thành của mình.
Về phần sau thì Sở Lạc không muốn nghĩ nhiều, trước mắt chỉ mong tìm ra cách vận dụng nguyên thần, bằng không có sức mà không thi triển được thì cũng vô ích.
Chu Trầm nhìn Sở Lạc tập tễnh mà đi nhanh như bay trong lòng lập tức dâng lên cảm giác cảm động.
Thân tàn chí lớn, không hổ là người tuổi còn trẻ đã đạt đến Xuất Khiếu kỳ, vượt qua bậc tiền bối, dám một mình chặn Hạc Dương Tử trước cửa Thất Trận Tông.
Hắn vội vàng theo sát: “Tiền bối, chúng ta định đi đâu đây?”
“Theo đám người kia… không đúng, là đám quỷ kia, nhưng trong nơi này lại là người.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Lạc giải thích một hồi, Chu Trầm chỉ nghe hiểu một nửa, lại hỏi: “Nhìn bọn họ có vẻ rất có thế lực, liệu có phải chính là chìa khóa để thoát khỏi quỷ vực không?”
“Ngươi đoán đúng rồi. Còn nữ nhân kia, ngươi có nhìn rõ mặt không?”
Chu Trầm lắc đầu: “Xa quá, nhìn không rõ.”
“Nữ nhân đó e chính là quỷ tu trong Hoàng phủ, ta phải xem thử bản mặt thật sự của ả.”
Đang nói, Sở Lạc bỗng dừng bước.
“Sao vậy?” Chu Trầm khẩn trương hỏi.
Sở Lạc ngoảnh lại, cảnh sắc xung quanh tuy vẫn quen thuộc nhưng đã có biến đổi tinh vi.
“Thời gian lại rối loạn rồi, quỷ vực này rất bất ổn.”
“Đúng, đúng! Lúc ta vừa tới cũng không phải ở chỗ này, bị người ta đẩy một cái, ngẩng đầu lên đã thấy mình trong bụi cỏ rồi.” Chu Trầm gật đầu lia lịa.
“E rằng giờ khó mà tìm lại được đám người kia.” Sở Lạc trầm giọng, “Tóm lại, cứ tìm nơi đông người mà đến thôi.”
Chu Trầm đi sau, trên đường không ngừng lưỡng lự có nên đỡ lấy Sở Lạc vừa từ trên núi lăn xuống không, nhưng nhìn tình trạng của nàng rõ ràng còn khỏe mạnh hơn hắn nhiều.
Trong lúc hắn còn giằng co trong lòng, chẳng bao lâu hai người đã tìm thấy một tòa thành trì.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Trên đường này thời gian chắc đã loạn thêm hai lần nữa rồi.” Vừa vào thành, Sở Lạc khẽ nói với Chu Trầm, “Trong tình hình như vậy, muốn tìm đường ra sẽ phức tạp hơn nhiều. Trước tiên tìm chỗ an toàn nghỉ ngơi, đừng tách nhau. Đợi ta tìm ra cách vận dụng sức mạnh sẽ trực tiếp xé rách quỷ vực này.”
Nghe vậy, Chu Trầm vội vàng bước nhanh bám sát bên cạnh nàng.
“Thành này… khác hẳn với thành ta thấy lúc mới đến, cảnh vật cũng thay đổi lớn, lại không phồn hoa bằng. Tiền bối, chúng ta mới đi được bao lâu, chẳng lẽ đã đi xa đến thế rồi sao…”
Thấy trong thành còn nhiều người ở nhà đất đơn sơ, Chu Trầm không khỏi thốt lên.
Sở Lạc cũng nhìn ra, hơi cau mày: “Chỗ này e rằng không an toàn.”
Lời vừa dứt, thành trì liền dậy sóng.
“Phản quân tới rồi!”
“Phản quân lại đánh tới, mau chạy!”
“Cứu mạng ——”
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng, sau lưng truyền đến tiếng cửa thành nặng nề đóng sập, người dân trong thành hoảng hốt chạy trốn, còn kẻ chưa kịp vào thành thì đồng loạt gào thét thê lương, c.h.ế.t tức tưởi ngoài cửa.
“Chạy! Theo họ mau!” Sở Lạc lập tức nắm tay Chu Trầm lôi hắn theo dòng người.
Nhưng bọn họ chưa kịp chạy xa thì tiếng cửa thành bị phá vang lên dữ dội. Tim nàng cũng thắt lại, ngoảnh đầu nhìn về phía sau.
Là do cửa thành quá yếu, hay đám phản quân quá mạnh mà lại phá được nhanh đến thế?
Trong cơn nghi hoặc, Sở Lạc liền thấy cửa thành tràn ngập phản quân. Tên cầm đầu mặt đầy sẹo, cười ngạo nghễ, một tay vác đại đao, một tay kéo đoạn dây thừng, đầu kia thít chặt trên cổ một nữ nhân tóc rối bù, bị hắn lôi xềnh xệch theo sau.