Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 862: Nguyên Chân



Thiếu niên vẫn im lặng không nói một lời. Lúc này, Sở Lạc nghe được tiếng bước chân của Tô Kỳ Mộc, bèn lên tiếng: “Ngươi đến hỏi hắn thử đi.”

Tô Kỳ Mộc nhìn thoáng qua, khóe môi cong nhẹ: “Tuổi tác của hắn… quả thực rất giống ta thuở ban đầu.”

Nói rồi, hắn bước đến trước mặt thiếu niên, hơi cúi người xuống, giọng nói ôn hòa:

“Bây giờ… ngươi còn muốn đi đâu không?”

“Về nhà…” nơi khóe mắt thiếu niên rơi xuống một giọt lệ trong suốt, “ta muốn về nhà.”

Tô Kỳ Mộc trầm mặc trong chốc lát. Một đứa trẻ ngay cả tên họ, lai lịch bản thân còn không nhớ nổi, liệu có thể tìm được đường về nhà sao?

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Mặc dù trong lòng khởi lên suy nghĩ ấy, nhưng hắn không ngăn cản chỉ khẽ gật đầu.

“Được. Về nhà.”

Nghe thấy câu trả lời, thiếu niên  đứng dậy đi thẳng về hướng tòa phủ viện ở ngoại thành mà trước đây bọn họ từng ghé qua.

Rất nhanh, ba người đã dừng lại trước cổng phủ ấy. Đám gia phó trong viện trông thấy liền lộ rõ vẻ khó chịu, dường như đã chán ghét tận cùng.

Chỉ là lần này, Tô Kỳ Mộc, Sở Lạc cùng thiếu niên không tiến vào, mà chỉ đứng yên từ xa, không hề quấy rầy.

Thiếu niên khẽ nâng tay, chỉ về phía bên kia…

“Ta không nhớ rõ nữa… nhưng dường như nơi đó chính là nhà của ta. Ta muốn quay về, nơi ấy cho ta cảm giác rất an toàn.”

Tô Kỳ Mộc nhìn thiếu niên, rồi lại đưa mắt theo hướng tay hắn chỉ. Trong thoáng chốc, tựa hồ có mảnh ký ức nào đó chợt lóe lên trong đầu. Một giọng nam tử trưởng thành vang vọng:

“Ta đã bàn bạc với gia chủ rồi, chỉ cần thêm mười mấy hai mươi năm nữa thôi, ta sẽ rời khỏi Tô thị, đưa vợ con cùng tìm đến chốn thanh nhàn mây trôi hạc lượn. Vinh hoa phú quý, xét cho cùng cũng chỉ là hư ảo thoáng qua. Người sống ở đời, thế nào chẳng phải sống, quan trọng là sống sao cho thoải mái.”

“Ta cũng không cầu tương lai có thể làm ra sự nghiệp hiển hách gì, chỉ cần có thể ở bên vợ con, thì ngày tháng nào chẳng là hạnh phúc… Ấy, thiếu gia, người khi nào tới vậy?”

“Phải rồi, tiểu tử nhà ta – Nguyên Chân  cũng đã lớn bằng thiếu gia bây giờ. Lần trước ta đưa nó đến thư viện, còn có dịp gặp thiếu gia. Quyển sách thiếu gia tặng nó mang về nhà đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần.”

Yết hầu Tô Kỳ Mộc khẽ nhúc nhích, giọng nói cũng khác hẳn thường ngày: “Ngôi phủ viện kia, rốt cuộc là từng thuộc về ai?”

Sở Lạc nhìn dáng vẻ ấy của hắn, ngẫm nghĩ một chút: “Để ta bảo Đồng Tập liên hệ với quan phủ tra xét. Chắc sẽ sớm có tin.”

Tô Kỳ Mộc khẽ gật đầu. Sau khi trở lại phủ cũ Tô thị, họ lại chờ thêm nửa ngày, Đồng Tập mới vội vã tới bẩm báo.

“Ngôi phủ mà tiền bối nhắc tới, tra xét vốn không khó. Nhưng quan phủ lại hoàn toàn không có hồ sơ nào, hẳn là đã bị bên trên mang đi rồi.”

“Một phủ viện nho nhỏ, mà hồ sơ chủ hộ cũng đáng để quan viên cấp cao ra tay sao?” Sở Lạc lập tức cau mày.

“Đúng vậy, thuộc hạ cũng cảm thấy kỳ quái. Sau đó ta liền đi hỏi thăm trong đám hương khách đến thắp nhang ở Thượng Vi Quan, mới chắp nối được chút tin tức.”

“Ngôi phủ ấy chủ nhân hiện tại là ba năm trước dọn vào. Trước đó thì bỏ hoang suốt, ai cũng nói bên trong oán khí nặng nề, bất tường, chẳng ai dám ở.”

“Mà chủ nhân đời trước của phủ viện đó… chính là Nguyên Mạt, thống lĩnh hộ vệ Tô thị đã bị diệt môn hơn ba mươi năm trước.”

“Khi ấy không phải đều đồn rằng, chính kẻ này bị kẻ thù Tô thị mua chuộc, nửa đêm mở cửa lớn dẫn lũ tán tu vào tàn sát cả nhà Tô gia hay sao?”

Đồng Tập vừa nói, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt Tô Kỳ Mộc. Trong Thượng Vi Tông, bất cứ ai biết chút ít tin tức đều rõ: Tô Kỳ Mộc chính là người duy nhất còn sống sót của Tô gia, hơn nữa còn tận mắt chứng kiến thảm kịch diệt môn năm ấy.

“Hộ vệ Nguyên Mạt vốn không phải người Vân Lai Thành, chỉ làm việc dưới trướng Tô thị một thời gian, sau tích góp được chút bạc, bèn mua phủ viện ngoại thành, rước vợ con tới ở. Nghe nói gia chủ Tô thị còn phá lệ cho phép con trai hắn được nhập học tại Tô gia học viện.”

“Ai ngờ cuối cùng lại lấy oán báo ân… than ôi…”

Một tiếng thở dài của Đồng Tập vang lên. Sở Lạc đưa mắt nhìn Tô Kỳ Mộc, rồi lại nhìn thiếu niên mười một mười hai tuổi kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong phòng trầm mặc rất lâu. Cuối cùng, Sở Lạc cất giọng: “Vậy… Nguyên Mạt cùng cả nhà hắn, hiện giờ ở đâu?”

“Từ lâu đã bị xử quyết rồi.” Đồng Tập nói:



“Năm ấy, Hạc Dương Tử trưởng lão của Thất Trận Tông cứu được Tô tiền bối, để rửa oan cho Tô thị, đã gây sức ép với hoàng thất Thanh Di quốc. Tất cả tán tu tham gia vụ việc, kể cả Nguyên Mạt phản bội Tô thị, đều bị c.h.é.m đầu.”

“Vậy còn vợ con hắn?”

“Cái này… tiểu bối không rõ. Nếu còn sống sót, thì hẳn cũng không thể không để lại chút tin tức nào. Có lẽ… e rằng cũng đã sớm không còn nữa.”

“Được rồi, ta hiểu rồi.” Sở Lạc liếc nhìn mọi người trong phòng, sau đó quay sang Đồng Tập: “Ngươi về trước đi.”

“À, Sở tiền bối, ta muốn qua thăm Chu Trầm lát nữa hẵng đi.”

Sở Lạc gật nhẹ, Đồng Tập liền xoay người nhanh chóng rời đi.

“Ngươi…” Sở Lạc nhìn Tô Kỳ Mộc, “đã nhớ ra hắn là ai rồi sao?”

Tô Kỳ Mộc khẽ gật đầu: “Nguyên Chân… con trai duy nhất của Nguyên Mạt. Đồng niên với ta.”

Thiếu niên kia vừa nghe thấy tên mình, thân thể liền run lên một cái.

Sở Lạc ngẩn ngơ, ánh mắt phức tạp nhìn về phía thiếu niên. Nếu đồng niên… thì cớ sao hắn mãi mãi dừng lại ở tuổi mười một mười hai?

“Đúng rồi,” Sở Lạc chợt nhớ ra, “còn nhớ cửa hàng bán mặt nạ không? Ta đã nhặt được hắn ở đó. Có lẽ nơi ấy chính là chấp niệm sâu nhất trong lòng hắn. Chúng ta có nên trở lại xem thử?”

Tô Kỳ Mộc lập tức gật đầu: “Được.”

Lúc ra cửa thì trời đã gần hoàng hôn, cũng vừa khéo để đợi đến khi trời tối  lặng lẽ tiến vào.

Thế nhưng mới đi ra khỏi phủ, từ xa đã thấy một bóng người vội vã bước tới.

“Sở đạo trưởng,” một thị tòng của Hoàng phủ mỉm cười cung kính, “phu nhân nhà ta mời ngài đến một chuyến.”

“Có chuyện gì vậy?” Sở Lạc hỏi thẳng.

“Hoàng phủ sắp dời đi, trong thành Vân Lai vẫn còn ít việc cần xử lý, chỉ e phải phiền Sở đạo trưởng ra mặt.”

Nghe đến hai chữ “dời đi”, Sở Lạc liền nhẹ nhõm thở ra. Bọn họ cuối cùng cũng chịu rời khỏi đây, trở về Quỷ giới đi là vừa.

Nàng liền để Tô Kỳ Mộc dẫn thiếu niên kia tới cửa hàng mặt nạ trước, còn mình thì đến Hoàng phủ, sau đó sẽ đi tìm bọn họ.

Thế nhưng khi bọn họ vừa đi, ánh mắt của tên thị tòng Hoàng phủ lại dán chặt lên thân ảnh thiếu niên, sắc mặt khẽ biến đổi.

“Thế nào? Nhận ra sao?” Giọng nói lạnh lẽo của Sở Lạc vang bên tai hắn, “hay là… đồng hương?”

Tên thị tòng chợt hoàn hồn, vội vã thu ánh mắt, cười gượng: “Không quen, không quen…”

“Vậy là muốn làm quen?”

“Sở đạo trưởng thật biết đùa, chi bằng chúng ta mau về Hoàng phủ, đừng để phu nhân chờ lâu.”

“Được thôi.” Sở Lạc gật đầu, rồi lại hỏi: “Các ngươi định bao giờ đi? Ngày mai sao, hay đêm nay?”

Trên đường, thị tòng vẫn lễ độ trả lời từng câu hỏi. Nhưng vừa bước vào Hoàng phủ, Sở Lạc bỗng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Mây đen dày đặc, âm phong cuồn cuộn.

Khung cảnh này… so với đêm hôm phu nhân Hoàng phủ động sát niệm với nàng, thật chẳng khác biệt bao nhiêu.