Đại công chúa nhìn m.á.u từ vết thương trên người mình tuôn ra không ngừng, cho dù thái y đã dùng đủ mọi cách cũng không cầm lại được. Nàng vừa giận dữ, vừa vì mất m.á.u quá nhiều mà cực kỳ suy yếu, nói năng cũng đứt quãng yếu ớt.
Cuối cùng, Phùng tướng quân kịp thời đến, lập tức dựng một kết giới tách riêng đại công chúa ra, lúc này mới tạm thời ngăn được hiện tượng kỳ lạ ấy.
“Phùng tướng quân… có kẻ muốn… mưu hại bổn cung…” Sau khi m.á.u được cầm lại, đại công chúa vội vã nhìn ông, nhìn ông đang băng bó vết thương cho mình.
Nhưng thấy Phùng tướng quân bỗng nhiên mở miệng: “Điện hạ, ngài có tin vào… báo ứng không?”
Chương 874: Ngươi thắng rồi
Sắc mặt đại công chúa thoáng chốc biến đổi, kinh hãi nhìn Phùng tướng quân trước mắt.
“Điện hạ thứ tội!” Phùng tướng quân lập tức quỳ xuống, giọng run rẩy: “Điện hạ thứ tội, thần cũng không biết vì sao… trong đầu bỗng dưng bật ra câu nói kia…”
“Phùng tướng quân…” đại công chúa trợn trừng đôi mắt, “đến ngươi cũng không thể ngăn được tà tu trong bóng tối…”
“Công chúa đừng hoảng,” thủ lĩnh thị vệ bên cạnh cũng lên tiếng: “Công chúa, người có tin vào báo ứng không?”
“Điện hạ, vết thương này… Điện hạ, người có tin báo ứng không?”
Những người xung quanh đồng loạt cất tiếng, nhưng bất kể họ nói gì, rơi vào tai đại công chúa thì tất cả đều biến thành một câu: “Người có tin vào báo ứng không?”
Nhìn từng bóng người vây quanh mình, miệng bọn họ đều thốt ra cùng một câu, lại từng bước ép sát, đại công chúa hoảng loạn kêu gào, liên tục lùi dồn về phía góc tường.
Nhưng những thân ảnh ấy càng lúc càng gần, lời nói trong miệng họ cũng hóa thành những lời nguyền rủa bén nhọn hơn, cuối cùng, trước mắt đại công chúa tối sầm, nàng hoàn toàn ngất lịm.
“Điện hạ! Điện hạ lại ngất rồi!”
“Thái y, công chúa làm sao vậy?”
“Ngươi một mình đ.á.n.h cờ sao?” Sở Lạc trở về, thấy Tô Kỳ Mộc ngồi trầm tư trước bàn cờ, không nhịn được lên tiếng hỏi.
Nghe thấy giọng nàng, Tô Kỳ Mộc mới bừng tỉnh chậm rãi quay đầu nhìn nàng, khẽ mỉm cười rồi đặt quân cờ sang một bên.
“Ngươi đã về rồi.” Hắn ngừng một thoáng, lại hỏi: “Có chuyện lớn gì xảy ra sao? Ta có thể giúp được không?”
Sở Lạc suy nghĩ chốc lát, rồi bước vào phòng, ngồi xuống đối diện hắn, nhấc lên một quân trắng.
“Ta định đến Quỷ giới một chuyến.” Sở Lạc vừa hạ cờ vừa nói.
Ánh mắt Tô Kỳ Mộc thoáng biến đổi: “Ta đi cùng ngươi.”
“Ngươi không thể đi.”
Sở Lạc bắt đầu đ.á.n.h cờ với hắn, nhưng nàng không giỏi vừa ra tay đã làm loạn thế cục.
Tô Kỳ Mộc lại chăm chú, không phải vì muốn thắng nàng, mà ngược lại, hắn cố sức tính toán sao cho quân trắng trong tay nàng có thể giành thế thượng phong.
“Chỉ cần nguyên thần xuất khiếu là có thể nhập vào Quỷ giới.” Tô Kỳ Mộc nói.
“Không phải chuyện đó, mà là việc ngọc phù Thiên Cơ thần binh trong cơ thể ngươi. Tin tức này sẽ nhanh chóng truyền ra, lúc này mà ngươi bước vào Quỷ giới, rất dễ khiến đạo môn sinh nghi.”
“Thì đã sao?” Tô Kỳ Mộc ngừng lại, ngước mắt nhìn thẳng nàng, “ngươi… muốn ta ở lại đây sao?”
Sở Lạc vội vàng gật đầu: “Để bọn họ thấy rõ ngươi sẽ không làm chuyện hại đến tu chân giới, ta sẽ đứng ra làm chứng cho ngươi.”
“Nhưng… Quỷ vương muốn g.i.ế.c ngươi.” Trong mắt Tô Kỳ Mộc vẫn còn lo lắng.
“Lần này ta vào Quỷ giới là để điều tra chuyện liên quan đến Xích Phát tướng quân. Ta sẽ tránh né tầm mắt của Quỷ vương, tuyệt đối không bước vào Quỷ Vương thành. Sau đại chiến Quỷ giới, hắn luôn dưỡng thương trong thành, ta không đi vào thì sẽ không đụng phải hắn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Lạc nói xong, lại nhìn hắn: “Hơn nữa… ở tu chân giới, ngươi còn mối thù chưa báo.”
Nếu cứ theo nàng mà liều lĩnh xông vào Quỷ giới, chẳng phải sẽ chậm trễ rất nhiều việc sao.
“Ngươi thắng rồi.” Tô Kỳ Mộc bỗng mở miệng.
“Hửm?”
Sở Lạc ngẩn ra, rồi thấy hắn dùng ánh mắt ra hiệu nàng nhìn xuống bàn cờ.
“Có vẻ… thật sự thắng rồi…”
Loạn tượng trong cung của đại công chúa không rõ vì lý do gì mà bỗng nhiên chấm dứt.
Hoàng đế nước Thanh Di nghe tin lập tức phái vị đạo sĩ có tu vi cao nhất trong cung đến tra xét. Một đoàn người lục soát khắp mọi ngóc ngách, song chẳng tìm được chút manh mối nào.
Đến lúc hoàng hôn buông xuống, đại công chúa mới dần tỉnh lại.
Trong cung điện, cao thủ có tu vi đều tụ cả lại đây, khi nàng mở mắt, trái tim vẫn đập loạn, không ngừng hoảng hốt.
Tiếng nói “Người có tin vào báo ứng không” vẫn văng vẳng trong đầu. Khi tĩnh tâm lại, nàng bắt đầu nhớ đến những việc mình từng làm.
Trong tất cả những chuyện ấy, tàn khốc và ảnh hưởng sâu rộng nhất, không gì khác ngoài vụ t.h.ả.m án diệt môn nhà họ Tô hơn ba mươi năm trước.
Năm đó, nàng nóng lòng lập công. Chỉ cần giúp phụ hoàng trừ đi mối họa tâm phúc Tô gia, nàng liền có thể được trọng dụng. Đúng lúc đó, lão đạo sĩ kia nhìn thấu tâm tư nàng, chủ động tìm tới.
Nhưng việc đã làm vốn chẳng hề hoàn mỹ. Không ai ngờ cuối cùng Tô gia vẫn còn sống sót một người, hơn nữa kẻ đó lại chính là huyết mạch chính tông, có thiên phú mạnh mẽ nhất.
Điều này vốn không nằm trong tính toán của nàng, mà là sắp đặt từ đầu của lão đạo sĩ kia. Nàng chẳng qua cũng bị lợi dụng mà thôi.
Về sau, nàng luôn theo dõi tung tích của Tô Kỳ Mộc. Nghe nói hắn trở về Vân Lai, nàng nhiều lần phái người ám sát muốn diệt trừ hắn tận gốc, nào ngờ Sở Lạc lại đến trước một bước.
Lẽ nào những dị tượng quái lạ bây giờ là do Sở Lạc bày ra? Còn Tô Kỳ Mộc hiện giờ chẳng khác gì phế nhân, hắn có bản lĩnh gì chứ? Chắc chắn không phải hắn…
Trong cung yên tĩnh suốt một hồi lâu, đại công chúa mới dần thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, khi đêm xuống, phần lớn người trong cung đều đã nghỉ ngơi, nàng lại nhìn qua tấm sa mỏng, thấy có một bóng dáng nam nhân đứng ở không xa.
“Ai ở đó?” Đại công chúa thất thanh quát, “Người đâu! Hộ giá! Người đâu!”
Thế nhưng bất kể nàng kêu gào ra sao cũngchẳng ai nghe thấy.
Người kia bước từng bước tiến lại. Theo mỗi bước chân hắn, tiếng kêu cứu của đại công chúa càng thêm gấp gáp.
Thấy hắn sắp bước đến trước giường, nàng nghiến răng, rút từ dưới gối ra một thanh đoản đao, đột ngột đ.â.m thẳng về phía nam nhân ngoài màn sa.
Thanh đao xuyên qua cơ thể hắn, không hề cảm thấy trở ngại, cũng chẳng để lại vết thương nào.
Thân thể hắn… lại là hư ảo trong suốt.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Đại công chúa kinh hãi đến sững sờ, rồi vội ngẩng đầu nhìn rõ khuôn mặt hắn.
“Là… là ngươi? Ngươi giờ là… hồn phách sao?”
Nam nhân kia không mở miệng, chỉ lạnh lùng nhìn nàng.
Tâm thần đại công chúa run rẩy, vội vàng nói: “Không phải ta… Nguyên thống lĩnh, chuyện của ngươi cùng thê tử và hài tử không phải ta làm! Ta chỉ là người sắp đặt diệt Tô gia mà thôi! Kẻ hạ độc thủ chính là lão đạo sĩ mù kia, còn có Hạc Dương Tử của Thất Trận Tông, chính bọn chúng mới là kẻ hành hạ thê tử và hài tử của ngươi đến chết!”
Ảo ảnh của Nguyên Mạt vẫn lạnh lùng nhìn nàng, mở miệng: “Bọn chúng… đã làm những gì?”