Liễu Tự Diêu vừa dứt lời, Sở Lạc lại quan sát bốn phía. Sau lưng bọn họ, chính là gốc liễu lớn giống hệt như trong bức họa.
Giờ đây, bọn họ đang đứng cạnh một dòng sông, bước tới phía trước, trong làn nước phản chiếu ra bóng dáng hai người.
Sở Lạc đưa tay chạm thử, không cần vận dụng nguyên thần chi lực mà vẫn có thể tiếp xúc với vật thể khác. Hiển nhiên trong Quỷ giới, hồn phách có thể trở thành một thể hoàn chỉnh độc lập, tồn tại và sinh hoạt, không hề phụ thuộc vào thân xác.
Nàng lại đưa tay nhéo mặt mình.
“Thân xác còn có thể dịch dung, nhưng hồn phách thì vạn vạn năm cũng khó thay đổi. Trong Quỷ giới này khó bảo không có kẻ nhận ra ta, phải nghĩ cách che giấu mới được.”
“Nhận ra ngươi e rằng đều ở trong Quỷ Vương Thành cả. Nơi này còn thuộc vùng hẻo lánh, không mấy phồn hoa.” Liễu Tự Diêu vừa nói vừa bước đi phía trước, “Đi theo ta.”
Hắn đi trước dẫn đường, chậm rãi bước tới khu chợ.
Sở Lạc nhìn thấy hắn bộ dạng căng thẳng, hoàn toàn khác thường ngày, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
“Này, quỷ tài họa sư, ngươi chẳng lẽ đang sợ hãi?”
Liễu Tự Diêu mím môi, không đáp lời.
“Nếu ngươi sợ thì đi sau ta đi.” Sở Lạc lại chọc ghẹo.
“Muốn tránh để ngày mai cả Quỷ giới đều treo lệnh truy nã ngươi, thì ngoan ngoãn mà đi phía sau ta.” Liễu Tự Diêu lạnh giọng đáp.
“Xì… Ta chẳng qua thấy ngươi sắp sợ tè ra quần nên mới nói vậy thôi.”
Trong chợ, người đi lại không nhiều, đa phần đều có cái đầu kỳ dị cổ quái. Khi Sở Lạc còn đang thắc mắc, Liễu Tự Diêu đã dừng bước, xoay người đi vào một cửa hiệu.
Sở Lạc dừng lại trước cửa tiệm, ngẩng đầu nhìn tấm biển treo bên trên.
“Hôn Hôn Đào? Đây là thứ gì?”
Đi theo hắn vào trong, chỉ thấy trong tiệm có không ít người đang mê man ngủ mộng, ngay cả ông chủ cũng ngủ say.
Trên giá bày la liệt những quả đào căng mọng tươi ngon, đều ghi rõ giá.
Liễu Tự Diêu đảo mắt nhìn quanh, thấy không ai tỉnh táo thì mới mở miệng với Sở Lạc:
“Quỷ tu thường thì không thể ngủ, nhưng bọn chúng lại rất ưa thích mộng cảnh. Mà mộng cảnh của bọn chúng, so với phàm nhân mạnh mẽ hơn nhiều.”
“Có kẻ có thể mộng thấy tiền kiếp, có kẻ lại có thể trực tiếp biến mộng cảnh thành một mảnh Quỷ vực cường đại.”
“Những quả Hôn Hôn Đào này, chính là môi giới giúp bọn họ ngủ và dẫn phát mộng cảnh. Chỉ là phẩm cấp khác nhau, thì tỉ lệ dẫn mộng cũng khác nhau, phẩm cấp càng cao thì giá càng đắt.”
“Thứ này còn có công dụng phụ, coi như dịch dung vậy. Ăn Hôn Hôn Đào, sau một giấc ngủ tỉnh lại, đầu sẽ biến thành một hình dạng cố định, duy trì trong một thời gian. Quỷ tu dung mạo vạn năm bất biến, cũng thường dùng cách này để thêm vài phần mới lạ.”
“Thế thì vừa khéo, chúng ta có thể mượn nó để cải trang.” Sở Lạc lên tiếng.
Liễu Tự Diêu chỉ gật đầu: “Không sai.”
Sở Lạc ngẩn ra, tiếp tục nhìn chằm chằm hắn.
“Ngươi nhìn ta làm gì, ta không có tiền.” Cuối cùng Liễu Tự Diêu mở miệng.
“Thế ngươi dẫn ta tới đây làm gì?”
“Chỉ cho ngươi biết thôi. Giờ thì mau nghĩ cách kiếm tiền đi.”
“…”
Hắn còn nháy mắt ra hiệu, bảo nàng nhanh chóng hành động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Sở Lạc lại ghé sát, nhỏ giọng: “Ta biết một cách kiếm tiền nhanh, có muốn nghe không?”
“Cách gì mà ngươi cho là nhanh?” Liễu Tự Diêu nhướng mày.
“Bán tranh, chẳng phải Quỷ giới rất chuộng thứ này sao?”
“Bán…” Liễu Tự Diêu lập tức nhăn mày, “Muốn bán thì ngươi bán, tranh của ta không bán!”
“Tranh ta thì mấy đồng tiền chứ bao nhiêu, kế tiếp chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Không lẽ mang cái thân nghèo rớt mồng tơi đi khắp nơi sao? Không tiền thì khó đi nổi một bước. Thôi đi, đi nào…”
Bị Sở Lạc thúc giục, cuối cùng Liễu Tự Diêu vẫn theo nàng ra phố, dựng một sạp nhỏ bán tranh.
Hắn lựa chọn vài bức mang ra, còn Sở Lạc ngồi bên cạnh rao hàng. Hiệu quả không tưởng, mấy bức tranh vừa bày ra lập tức bị tranh mua sạch.
“Bức tranh này… không biết là thủ bút của vị tiên sinh nào, quả thật có mấy phần phong vận của Tâm Liễu Các. Chẳng lẽ là họa sư của Tâm Liễu Các…”
Chẳng bao lâu, trước sạp xuất hiện một người nho nhã, nhìn chằm chằm bức tranh cuối cùng bày trên sạp, lập tức nói: “Ta ra năm nghìn mộng thạch mua lại. Vị họa sư này còn tác phẩm nào khác không?”
Lời vừa dứt, Liễu Tự Diêu ngồi phía sau Sở Lạc vốn đang buồn bực, bỗng trừng to mắt.
Còn Sở Lạc phản ứng nhanh hơn, run run đưa ngón tay lên.
“Bức cuối cùng rồi, một vạn mộng thạch… khụ khụ…”
“Vậy thật là đáng tiếc. Đây là một vạn mộng thạch, bức này ta mua.”
Đợi người kia rời đi, Sở Lạc ôm cái túi chứa một vạn mộng thạch, vui mừng xoay lại nhìn Liễu Tự Diêu.
“Quỷ tài họa sư! Vừa rồi bức tranh của ngươi lợi hại đến vậy sao, lại bán được giá cao thế!”
“Ta cũng không biết. Đều là mấy bức ta tiện tay vẽ lúc tức giận thôi, chẳng có kỹ thuật gì.”
“Nhưng người kia còn nói phong cách tranh của ngươi rất giống Tâm Liễu Các đó. Nơi ấy trong Quỷ giới hình như nổi danh lắm!”
“Vậy nên… ngươi có cảm thấy vừa rồi ta ra giá hơi thấp không?”
Sở Lạc lập tức ngậm miệng.
Trong Quỷ giới, đơn vị tiền tệ gọi là mộng thạch, cũng giống như những nơi khác, chỉ hữu dụng trong phạm vi người sử dụng. Rời khỏi đây thì chẳng có giá trị gì.
Mộng thạch có tác dụng xây dựng mộng cảnh và quỷ vực, bất kể lúc nào đối với quỷ tu cũng đều vô cùng có giá trị, bởi vậy dần dần mới biến thành tiền tệ.
Có tiền trong tay, hai người lại quay về nơi chuyên bán Hôn Hôn Đào, trong tiệm chủ quán và khách nhân vẫn còn đang ngủ say.
Sở Lạc đi dạo một vòng ở khu vực bán Hôn Hôn Đào đắt tiền, nhưng chẳng ngoài dự đoán đã bị Liễu Tự Diểu kéo sang chỗ bán đào rẻ tiền.
Loại Hôn Hôn Đào rẻ nhất này chỉ có công dụng đơn giản là trợ ngủ và biến hình, mà hình dạng sau khi biến đổi cũng chỉ là mấy loài động vật thường thấy.
Sở Lạc khó khăn lắm mới chọn được một quả có thể biến thành hổ, Liễu Tự Diểu cũng chọn một quả có thể biến thành sư tử, rồi cả hai lại quay về gốc liễu lớn bên bờ sông.
Cái cây này là lối đi lại giữa tu chân giới và quỷ giới của bọn họ, hiện tại chỉ có hai người mới nhìn thấy được, nên ngủ dưới gốc liễu cũng tuyệt đối an toàn.
Tuy nói loại Hôn Hôn Đào rẻ tiền này không có tác dụng trợ mộng, nhưng khi ngủ, Sở Lạc vẫn mơ.
Những ký ức vụn vặt, chẳng hề liên quan đến nhau thi nhau tràn vào đầu nàng, ngủ một giấc dậy chẳng những không được nghỉ ngơi, ngược lại còn mệt mỏi hơn trước.
Nàng đưa tay sờ đầu mình, dường như đã biến đổi, nhưng lại có chút không đúng.
Sở Lạc vội vàng chạy đến bên b
ờ nước, cúi đầu nhìn xuống.
“ Sao lại là đầu ch.ó chứ!!!”