Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 883: Bắt Được Rồi



“Ở thành Khiêm Mạch – nơi còn phồn hoa hơn  thì chuyện còn náo động hơn nữa. Ngàn người tự nguyện hỏa táng tập thể. Sự việc lộ ra ngoài đã gây ảnh hưởng cực lớn, mà lại không tra được đầu đuôi, không biết nên trị tội ai, trị như thế nào. Vì chuyện này mà đám người trên kia đều sắp phát điên. Vậy mà giờ các ngươi còn gọi ta bỏ thời gian ra đi điều tra một lục sự đã sớm xin từ quan, điều tra ba mươi mấy cái c.h.ế.t kia?”

Tên quan mỉa mai nói xong liền đặt chén trà xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

“Nếu có bản lĩnh thì mau quay về mà trông coi cho kỹ cái xó nhỏ của các ngươi. Đừng để lại xảy ra đại sự kiểu ‘nghìn người hỏa táng’, bằng không đường quan lộ lẫn cái đầu cũng chẳng giữ nổi!”

“À, trên đường về nhớ cẩn thận đấy. Người mắc bệnh điên trong thành này còn chưa bắt hết đâu.”

Quan viên đi rồi, đám người từ tiểu thành cũng không biết phải làm sao, bàn bạc một hồi đành rời khỏi thành chủ phủ.

Sở Lạc và Liễu Tự Diêu ra khỏi phủ, trong lòng cũng khá phức tạp.

“Nếu những lời hắn nói đều thật, trong thời gian ngắn Quỷ giới đã c.h.ế.t nhiều người như vậy, đây đúng là chuyện lớn.”

Liễu Tự Diêu cũng nói:



“Có khi liên quan tới Xích Phát Tướng Quân. Bây giờ thì không sợ không tìm được manh mối nữa, manh mối khắp nơi. Nhưng cũng chứng tỏ thế lực ngầm của họ đã phát triển đến mức có thể khiêu chiến với Quỷ Vương thành rồi.”

Đi trên đường phố, quả nhiên hiện giờ kẻ dám hoạt động trong Thu Trạch thành, hoặc là gan to thực lực mạnh, hoặc là người của thành chủ phủ.

Ánh mắt Sở Lạc lần lượt lướt qua từng gương mặt.

“Ngươi nói xem, trong số họ liệu có người mắc bệnh điên, hay kẻ âm thầm giở trò không?”

Vừa dứt lời, liền thấy từ con hẻm phía trước lao ra một gã đàn ông cầm d.a.o c.h.é.m loạn vào đám đông.

Thấy thế, Sở Lạc lập tức nhìn quanh, phát hiện gần đây không có người của thành chủ phủ, bèn trực tiếp bước lên đón đầu.

“Nhanh, bắt lại nghiên cứu!”

Do gã điên cầm d.a.o xông ra nên người trên phố chạy sạch. Gã còn muốn đuổi theo, nhưng ngay giây sau đã bị Sở Lạc khống chế.

Đánh ngất, trói lại xong, Sở Lạc liếc mắt ra hiệu cho Liễu Tự Diêu, rồi cùng đi tìm một đống phế tích hoang vắng ngoài thành để tạm giữ.

Nơi này là do Liễu Tự Diêu tìm, bốn phía không ai qua lại.

Nhìn Sở Lạc đặt bao tải đang vác xuống, Liễu Tự Diêu không nhịn được nói: “Cách làm của chúng ta chẳng giống chính phái gì cả!”

“Nghĩ nhiều làm gì, miễn có tác dụng là được.”

Sở Lạc mở bao tải, bên trong chính là gã điên khi nãy. Nàng lại xách một chậu nước dội thẳng lên người hắn.

Gã đàn ông mở mắt ra, đã không còn vẻ hỗn loạn lúc cầm d.a.o c.h.é.m người, lúc này lơ ngơ nhìn Sở Lạc và Liễu Tự Diêu.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Các người là ai… các người, các người bắt ta làm gì? Ta không có tiền đâu!” Hắn nghĩ rồi vội vàng bổ sung: “Ta… ta… nhà ta có tiền, thả ta ra, muốn bao nhiêu tiền chuộc cũng được!”

Thấy vẻ mặt hắn sợ bị g.i.ế.c bịt miệng, Sở Lạc đảo mắt, nói thẳng:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Huynh biết khi nãy nguy hiểm thế nào không? Suýt nữa bị người của thành chủ phủ bắt rồi đó!”

“Hả?” Nghe Sở Lạc nói, gã đàn ông sững người: “Người của thành chủ phủ… bắt ta làm gì, ta có làm gì thất đức đâu…”

“Ngươi không làm?” Sở Lạc ném con d.a.o hắn từng cầm xuống trước mặt.

Xem bộ dạng, hắn dường như không hề nhớ chuyện mình đột nhiên phát điên cầm d.a.o c.h.é.m người, Sở Lạc định từng bước dẫn dắt hắn nhớ lại.

Hắn nhìn thấy con d.a.o liền hiểu ra, lập tức khóc mếu: “Không tránh được, ta quả nhiên vẫn không tránh được!”

Nghe có nội tình, Sở Lạc liền hỏi ngay: “Không tránh được cái gì?”

“Không tránh được phát điên! Trước đó có người nói, đám người phát điên trên phố đều từng tới Phúc Duyên y quán, chắc chắn t.h.u.ố.c ở đó có vấn đề. Nhưng cũng không phải ai uống t.h.u.ố.c cũng phát điên. Ta còn nghĩ có khi mình tránh được kiếp nạn, dù sao ta mua t.h.u.ố.c đó cũng không phải loại người nào cũng mua. Ai ngờ lại… haiz…”

“Ngươi mua t.h.u.ố.c gì?” Sở Lạc hỏi.

“Thuốc…” Hắn len lén liếc Sở Lạc: “Thuốc bổ dương…”

Sở Lạc nhếch môi: “Độc mà cũng hạ vào loại t.h.u.ố.c này sao?”

“Còn các người…” gã đàn ông vẫn bị trói, nhìn Sở Lạc rồi lại nhìn Liễu Tự Diêu: “Rốt cuộc các người là ai, sao lại bắt ta?”

“Nếu chúng ta không bắt, ngươi đã bị người của thành chủ phủ lôi đi rồi. Ngươi thích bị bắt sao?” Sở Lạc nói thẳng.

“Bị bắt… chẳng lẽ không tốt hơn sao…” Hắn lẩm bẩm, vẫn chưa hiểu rõ thân phận và mục đích của hai người trước mặt, không dám nói bừa.

Sở Lạc hơi sững: “Hóa ra ngươi muốn bị người của thành chủ phủ bắt?”

“Người từ thành chủ phủ ra thì bệnh điên không tái phát nữa. Ta nghe nói có thể trong nước họ cho uống có pha giải dược. Nếu ta bị đưa vào đó, biết đâu giờ đã uống được giải d.ư.ợ.c rồi…”

Hắn nói đến cuối, giọng đã có chút oán thán.

“Những kẻ c.h.é.m người rồi vẫn được thành chủ phủ thả ra à?” Sở Lạc nghiêm túc hơn.

“Cũng tại phát điên, ai mà kiểm soát được bản thân khi đang phát điên. Thực sự mà nói thì chỉ có thể trách mấy người c.h.ế.t kia xui xẻo… á!”

“Xin lỗi, cái tát tự chạy lên mặt ngươi đấy. Khụ khụ, nói đàng hoàng.” Sở Lạc bảo.

“Ta… ta thật sự không biết gì đâu. Hai vị nói thẳng đi, rốt cuộc muốn bao nhiêu Mộng Thạch mới chịu thả ta?” Hắn bị Sở Lạc tát một cái, tinh thần cũng hơi sụp.

“Các người đều nói ăn t.h.u.ố.c của Phúc Duyên y quán mới phát bệnh điên. Vậy thành chủ phủ chắc đã niêm phong y quán đó rồi chứ?” Sở Lạc hỏi tiếp.

“Gì chứ, thành chủ phủ đã điều tra rồi, cuối cùng nói t.h.u.ố.c của Phúc Duyên y quán không có vấn đề. Người khác còn làm được gì? Biết t.h.u.ố.c đó có thể có vấn đề mà không cưỡng nổi giá rẻ. Lúc nào cũng có vài kẻ đường cùng muốn liều, nghĩ mình sẽ không phát bệnh.

Dù có dính bệnh, đến thành chủ phủ uống bát nước là xong, còn được thả vô tội. Nên ta nói đấy, vị cô nương ch.ó đất này, đại hiệp đầu heo này, ta thật sự không sợ bị thành chủ phủ bắt. Hai người giờ có thể thả ta chưa?”

Nghe xong những lời hắn nói, Sở Lạc mới lấy lại tinh thần, liền tháo dây trói cho hắn.

Người đàn ông kia vừa được tự do thì lập tức cắm đầu bỏ chạy, tại chỗ chỉ còn lại Sở Lạc và Liễu Tự Diêu, sắc mặt cả hai đều vô cùng nặng nề.

“Xem ra… phủ thành chủ này cũng có vấn đề không nhỏ.”