Cách làm ấy với Sở Lạc bây giờ rõ ràng đã không còn khả thi. Hai người chỉ đành nghĩ đến phương án khác.
“Đúng rồi,” Sở Lạc lên tiếng, “lúc ta bước vào Vô Nhai Quỷ Cảnh, rõ ràng cảm giác nơi này khác hẳn với những gì được ghi chép lại. Vì sao vậy?”
Tô Kỳ Mộc khẽ đáp: “Ta đã thay đổi quy tắc trong nơi này. Nhưng muốn rời khỏi Vô Nhai Quỷ Cảnh bằng cách ấy, vẫn cần thêm nhiều sức mạnh hơn nữa.”
“Thay đổi quy tắc… cũng có thể rời khỏi nơi này sao?”
Tô Kỳ Mộc gật nhẹ. “Ngươi còn nhớ lúc rơi xuống đây không? Từ trên rơi xuống, khoảng cách là cố định. Nhưng muốn bay ngược lên, quãng đường lại hóa thành vô tận. Hàng trăm năm nay, quy luật ấy đã trở thành một loại pháp tắc. Mà thiên cơ thần binh phù nằm trong cơ thể ta một khi đã là pháp tắc, ta liền có quyền thay đổi nó.”
Lời hắn khiến Sở Lạc như bừng tỉnh một ý nghĩ mới.
“Ý ngươi là… chỉ cần hoán đổi hai đạo pháp tắc ấy để quãng đường rơi xuống trở thành vô tận, còn đường bay lên lại cố định vậy là chúng ta có thể rời khỏi đây?”
Nghe nàng nói vậy, Tô Kỳ Mộc mỉm cười, gật đầu xác nhận, rồi chậm rãi tiếp lời: “Chỉ là, muốn làm được điều đó vẫn cực kỳ khó khăn. Lực lượng của ta hiện chưa đủ. Ban đầu ta từng nghĩ…”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Hắn dừng lại, trong mắt thoáng hiện tia tối.
Tô Kỳ Mộc nhớ đến luồng ma khí mà mình từng khống chế — nguồn sức mạnh tà dị ấy chính là thứ hắn dự định sẽ lợi dụng.
Khi tẩu hỏa nhập ma, trong chốc lát, sức mạnh sẽ bộc phát đến cực hạn. Nếu nắm bắt đúng thời điểm, hắn có thể cưỡng ép sửa đổi quy tắc trong Vô Nhai Quỷ Cảnh, mở ra đường sống.
Nhưng cái giá… quá đắt.
Một khi làm vậy, hắn gần như đ.á.n.h đổi toàn bộ tương lai của mình. Sau đó, hắn sẽ trở thành thứ gì không ai biết, kể cả chính hắn.
Không biết bản thân sẽ biến thành hình dạng gì, nhưng dù có trở thành ma quỷ, hắn vẫn muốn tìm thấy Sở Lạc, dù chỉ để nhìn nàng từ xa một cái.
“Vậy nếu cộng thêm sức mạnh của hai người chúng ta thì sao?” – giọng nói của Sở Lạc vang lên, nhẹ mà kiên định “Liệu có đủ không?”
Lời vừa dứt, Tô Kỳ Mộc khẽ khựng lại, sau đó vội tránh đi ánh mắt của nàng.
“Nếu ta muốn sử dụng sức mạnh của ngươi… cần phải tâm niệm hợp nhất. Chúng ta…”
“Chúng ta làm được mà.” Sở Lạc tiến lên một bước, giọng chắc nịch. “Có gì khó đâu, hiện giờ cả hai đều muốn rời khỏi Vô Nhai Quỷ Cảnh, phải không?”
“Nhưng… nhất định phải tâm không tạp niệm…” Tô Kỳ Mộc nghiêng đầu, khẽ nhìn nàng. “Ngươi… làm được sao?”
Sở Lạc vốn đang gật đầu, nghe hắn nói thêm câu sau thì ngẩn người, gãi gãi đầu. “Ngươi hỏi ta à? Hay là chính ngươi không tĩnh tâm được?”
Chưa đợi Tô Kỳ Mộc trả lời, bốn phía vách đá đã bắt đầu chấn động. Hàng loạt yêu vật d.ụ.c niệm từ trong bóng tối tràn ra, thân thể uốn éo, gương mặt vặn vẹo. Sở Lạc liếc nhìn, bỗng giật mình – những khuôn mặt kia… sao lại giống nàng đến vậy!
“Chúng… mang khuôn mặt của ta?”
Nàng còn chưa kịp phản ứng, Tô Kỳ Mộc đã đưa tay đặt lên vai nàng, ép nàng quay người lại, đối diện thẳng với hắn.
“Chúng ta… thử xem.”
Trong ánh mắt hắn lóe qua một tia căng thẳng.
“Được, thử xem.” Sở Lạc gật đầu.
Hai người cùng ngồi đối diện, xếp bằng nhập tĩnh. Sở Lạc chậm rãi mở thần thức, hướng về phía Tô Kỳ Mộc dò xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Muốn đạt được “tâm niệm hợp nhất”, điều đầu tiên chính là liên kết thần thức – một khi liên kết thành công, họ có thể cảm nhận, thậm chí đọc được những suy nghĩ của nhau trong thời gian gần đây.
Nhưng thần thức của Sở Lạc dừng lại rất lâu bên ngoài, mà Tô Kỳ Mộc vẫn không có ý đáp lại.
Đợi mãi, Sở Lạc mở mắt nhìn hắn.
Không biết hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy xung quanh những yêu vật khi nãy còn hùng hổ đã dần rút lui, như thể có một sức mạnh vô hình xua tan chúng đi.
Chẳng mấy chốc, chúng biến mất hoàn toàn trong bóng tối. Sở Lạc còn chưa kịp nghĩ xem nguyên nhân là gì thì một dòng thần thức đã nhẹ nhàng chạm vào nàng – là Tô Kỳ Mộc.
Thức hải của hắn trống rỗng, như một thế giới yên lặng vô biên. Trong đó, hắn đã bắt đầu chạm tới tầng quy tắc của Vô Nhai Quỷ Cảnh. Sở Lạc liền ổn định tâm thần, toàn lực theo sát, cùng hắn tìm kiếm trật tự ẩn sâu trong cảnh giới này.
Thời gian trôi qua dài dằng dặc, không biết là bao lâu. Cuối cùng, nàng cảm nhận được dòng quy tắc mà họ cần hoán đổi và cùng hắn tiếp tục các bước kế tiếp.
Không ai biết họ đã ở đó bao lâu.
Một tháng sau, thân ảnh Hạc Dương Tử xuất hiện trên không trung Vô Nhai Quỷ Cảnh.
Cảm nhận được khí tức quen thuộc của kẻ đang thăm dò, Xích Phát tướng quân liền biết đó là Sở Lạc.
Hắn không ngờ nàng thực sự dám bước vào nơi này chỉ vì Tô Kỳ Mộc. Nhưng rõ ràng, nàng đã quên hết ký ức về hắn kia mà!
Thời gian qua, hắn mượn thân phận Hạc Dương Tử để tĩnh dưỡng trong Thất Trận Tông, sau đó thử dò xét mọi người xung quanh. Quả nhiên, chẳng ai còn nhớ đến Sở Lạc. Điều đó càng khiến hắn tin rằng nàng đã tiến vào Vô Nhai Quỷ Cảnh.
Quả nhiên, đúng là tính cách của nàng dám bước vào địa ngục chỉ vì một chút nghi ngờ chưa chắc chắn.
Đứng trên cao nhìn xuống luồng khí tức đang khuấy động trong vực sâu, Xích Phát tướng quân khẽ nhíu mày.
Chẳng lẽ… bọn họ thật sự tìm được cách rời khỏi Vô Nhai Quỷ Cảnh sao?
Nếu là trước kia, hắn chắc chắn sẽ không do dự mà hủy diệt họ, để họ vĩnh viễn chôn thây nơi này. Nhưng giờ đây hắn trọng thương, cho dù dốc hết sức cũng khó làm được điều đó, ngược lại còn dễ bại lộ vị trí của mình.
Sau một hồi do dự, Xích Phát tướng quân chậm rãi lùi lại, cuối cùng quay người bay đi.
“Vô Nhai Quỷ Cảnh đâu dễ thoát thế. Đã vào rồi, thì hãy chuẩn bị tinh thần chôn xác nơi đó đi…”
Nhưng chẳng bao lâu sau hắn rời đi, hai bóng người – một nam một nữ phá tan tầng không gian đen kịt, đồng loạt bay ra, đáp xuống mặt đất bằng phẳng.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức của tất cả sinh linh trong tam giới đều thay đổi.
Ánh dương rực rỡ trải khắp nhân gian. Tô Kỳ Mộc ngẩng đầu nhìn, hơi nheo mắt lại.
Đã bao lâu rồi hắn chưa được thấy ánh mặt trời?
“Thành công rồi!” – Sở Lạc vui mừng nhìn quanh, giọng nhẹ hẫng.
“Lâu lắm rồi chưa nhìn thấy thế giới này nhỉ?” – nàng cười khẽ, vỗ vai hắn. “Khó khăn lắm mới trở về, phải có một buổi tẩy trần đàng hoàng chứ. Dù sao đây là Ma giới, ta dẫn ngươi đến Thần Mộng Tông chơi nhé?”
Tô Kỳ Mộc khẽ cười đáp lại, rồi ánh mắt hắn chợt dừng lại ở phía xa.
Một thân ảnh áo đen đang đứng đó, lạnh lẽo và yên tĩnh – chính là Tề Linh Yểm.
Xem ra… hắn cũng đã nhớ lại tất cả rồi.