Cục diện chiến đấu đã hoàn toàn nghiêng hẳn về một phía, kết cục thất bại của Thần Ma Quỷ Cảnh đã sớm được định sẵn. Nhưng vì Ứng Ly Hoài và Ô Bàn vẫn không cam lòng, nên họ vẫn còn vùng vẫy chống trả trong tuyệt vọng.
Phần lớn sinh linh do Vạn Tượng Sinh Linh Vương tạo ra đều không có tư duy độc lập, chỉ biết nghe lệnh cấp trên. Ứng Ly Hoài không cho rút lui, thì chúng cứ g.i.ế.c chóc mãi cho đến khi toàn bộ đều c.h.ế.t.
Đại quân Thần Ma đang trong đợt phản kháng cuối cùng.
Sở Lạc sau khi độ kiếp tiến vào Hóa Thần cảnh, linh lực được khôi phục, thân thể Nghiệp Hỏa trải qua rèn giũa của lôi kiếp lại càng mạnh hơn, thể lực cũng trở nên sung mãn.
Trong tình thế ấy, Vạn Tượng Sinh Linh Vương liền dời ánh mắt sang Kỳ Thanh Vũ.
Sau gần nửa năm chiến tranh, Kỳ Thanh Vũ – người từ đầu đến giờ vẫn luôn ở tiền tuyến ngăn cản đại quân Thần Ma, gần như chưa từng được nghỉ ngơi. Hơn nữa, đối thủ của hắn luôn là những thế lực mạnh nhất trong Thần Ma có thể nói một nửa áp lực của toàn chiến trường đều đè lên vai hắn.
Giờ đây thân thể đã kiệt quệ, lại có chút lơi lỏng vì chiến cuộc sắp kết thúc, nên trong mắt Vạn Tượng Sinh Linh Vương, đây chính là thời cơ tốt nhất để bất ngờ ra tay hạ sát vị kiếm tiên cường đại ấy.
Nếu không còn Kỳ Thanh Vũ, trong khi Sở Lạc vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, thì Thần Ma vẫn có cơ hội xoay chuyển cục diện.
Nghĩ vậy, hắn âm thầm truyền ý định cho Sinh Tử Luân Hồi Vương và Pháp Độ Trật Tự Vương.
“Thần ngã xuống, Tâm Ma Kiếm Thanh Ngọc sẽ rơi vào giấc ngủ. Chúng ta không biết phải chờ bao lâu mới có thể đón vị thần mới quản lý nhật nguyệt tinh thần.” Pháp Độ Trật Tự Vương trầm giọng nói.
Thật ra hắn nghĩ rằng, mối liên kết giữa Kỳ Thanh Vũ và giới tu chân đã rất yếu. Chỉ cần g.i.ế.c được Sở Lạc, thì sau khi nàng c.h.ế.t, Kỳ Thanh Vũ sẽ không còn lý do gì để đứng về phía giới tu chân nữa.
Nếu chỉ khiến một Đóa Hoa Tai Ương rơi vào giấc ngủ là kết cục tốt nhất của họ, thì g.i.ế.c Sở Lạc vẫn là mục tiêu trọng yếu hơn cả.
Chỉ có điều, họ không hề biết rằng nếu Sở Lạc c.h.ế.t, Hoa Tai Ương sẽ không ngủ nữa, mà sẽ trực tiếp tự bạo.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Bây giờ là cơ hội của chúng ta.” – Vạn Tượng Sinh Linh Vương kiên định nói.
“Nhưng tội g.i.ế.c thần… e rằng sẽ mất mạng đấy.” – Pháp Độ Trật Tự Vương lẩm bẩm, rồi quay sang nhìn Vạn Tượng Sinh Linh Vương, ý bảo hắn ra tay trước.
Linh Yểm đã giành được thần quyền, sau khi quay về Thần Ma Thiên Địa, việc quản lý sinh linh vạn tượng tất nhiên sẽ do hắn đảm nhiệm, còn Vạn Tượng Sinh Linh Vương thì chẳng còn tác dụng gì nữa. Vì vậy, quả thật hắn là người thích hợp nhất để hy sinh.
Vạn Tượng Sinh Linh Vương trừng mắt, nhưng vì lợi ích, cuối cùng vẫn sẵn sàng chấp nhận cái c.h.ế.t.
Đúng lúc ấy, Sinh Tử Luân Hồi Vương – người vẫn im lặng từ đầu bỗng cất tiếng: “Để ta mở màn trận này.”
“Không có ngươi, luân hồi sinh tử sẽ hỗn loạn mất.” – Pháp Độ Trật Tự Vương cau mày.
“Ngươi đã đặt ra quy tắc hủy diệt, hắn có thể liên tục tạo sinh linh mới, luân hồi không còn là điều cần thiết nữa. Hơn nữa, sức mạnh của ta, vượt hơn các ngươi.”
Sinh Tử Luân Hồi Vương vốn là khí tức do Hoa Tai Ương hóa thành. Hoa Tai Ương chính là khởi nguồn tạo nên Thần Ma Thiên Địa, nên dù không mạnh bằng Nhật Nguyệt Tinh Thần Vương, sức mạnh của hắn vẫn vượt trội hơn nhiều.
Nghe vậy, hai vị vương kia im lặng.
Mọi sự chuẩn bị xong xuôi, Vạn Tượng Sinh Linh Vương và Pháp Độ Trật Tự Vương định trước tiên sẽ thu hút sự chú ý của Sở Lạc, nào ngờ giây sau, Sinh Tử Luân Hồi Vương đã hành động.
Thân ảnh hắn lướt qua trước mặt Sở Lạc, rồi thẳng hướng Kỳ Thanh Vũ mà lao tới.
Khoảnh khắc ấy, hai vị vương kia trừng lớn mắt.
Sở Lạc cũng lập tức bị thu hút, nhìn thấy hắn lao về phía Kỳ Thanh Vũ, tim nàng thắt lại.
“A Liên! Ngươi làm gì vậy!”
Nghe tiếng nàng gọi mình bằng cái tên từng mang trong giới tu chân, dưới lớp rèm ngọc, khóe môi Sinh Tử Luân Hồi Vương khẽ cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phía sau, Sở Lạc đã nâng thương đuổi theo, trong nháy mắt mũi thương xuyên qua thân hắn.
Sở Lạc sững người, rõ ràng hắn có thể né tránh.
Nhưng hắn không làm thế, cũng không ra tay g.i.ế.c Kỳ Thanh Vũ ở khoảng cách gần như vậy, mà dừng lại giữa không trung, để mặc Thương Phá Chiều đ.â.m xuyên qua thân thể mình.
Sở Lạc nhìn hắn, không dám tin, đôi mày nhíu chặt: “A Liên?”
Hắn hoàn toàn không đến để g.i.ế.c Kỳ Thanh Vũ — mà là để cảnh báo nàng rằng có kẻ muốn ra tay với hắn.
Nhưng tại sao lại phải dùng chính sinh mạng mình để báo tin chứ…
Nghe giọng nàng, Sinh Tử Luân Hồi Vương chậm rãi quay đầu, nghiêng mặt nhìn nàng, gương mặt ấy, giống A Liên y hệt.
“ Ta sẽ không biến mất.”
Hắn khẽ nói.
Chỉ một câu ấy, lập tức kéo ký ức của Sở Lạc về nhiều năm trước — ở ngôi làng chài nhỏ ấy.
Khi đó, hắn mượn thân phận A Liên để nói với nàng rằng: Từ thuở khai thiên lập địa, sẽ luôn có vô số tai ương, và thế gian cần thần linh để che chở.
Sở Lạc từng nói, nàng không thể phản bội giới tu chân, càng không thể tự tay hủy diệt nó rồi dâng kết quả ấy cho thế giới Thần Ma.
Có lẽ khi ấy, Sinh Tử Luân Hồi Vương chưa hiểu lựa chọn của nàng — nhưng bây giờ, hắn đã hiểu.
“Sở Lạc, chủ nhân của ta.”
“Hãy hứa với ta hãy tiêu trừ tai ương, hãy yêu thương thế gian.”
“Dù là ở bất cứ thế gian nào.”
Sở Lạc cũng chợt hiểu lựa chọn của hắn.
Sinh Tử Luân Hồi Vương vốn luôn đứng về phía Thần Ma Thiên Địa — vì hắn sinh ra từ nơi đó, cũng như nàng thuộc về giới tu chân.
Nàng chọn cách thấu hiểu hắn, và hắn cũng chọn cách thấu hiểu nàng.
Dù lập trường khác nhau, nhưng trái tim họ lại giống nhau.
Tiêu trừ tai ương, yêu thương thế gian.
Thân ảnh Sinh Tử Luân Hồi Vương dần tan thành quang ảnh, những tia sáng đỏ hội tụ vào trong Thương Phá Chiều.
Hắn vốn là khí tức của Hoa Tai Ương, giờ lại quay về với nó.
Sinh Tử Luân Hồi Vương chưa từng thật sự hiểu thế nào là “phản bội Thần Ma”, nhưng trở về với vật sinh ra thần linh, đó vốn dĩ chính là nơi an nghỉ cuối cùng của mọi vị vương từng thay mặt thần quyền.
Chỉ là ý thức tan biến mà thôi...
Những ký ức sống động trong đầu hắn dần dần, giống như chính bản thân hắn, hóa thành ánh sáng đỏ rồi tan biến. Tiếng gió từ biển Nam Hải bên tai cũng biến thành âm thanh hỗn loạn nơi chiến trường. Trong tầm mắt mờ mịt, từng sinh vật củ Thần Ma lần lượt rút lui vào trong Quỷ Cảnh — là Ứng Ly Hoài bên kia, sau khi chứng kiến cảnh tượng này, đã lựa chọn rút quân.
Khi chiến trường trở nên trống rỗng, Thần Ma lại bị phong ấn một lần nữa. Sở Lạc vẫn lơ lửng giữa không trung, trông như một kẻ vừa bại trận.
Trên ngọn núi xa xa, Tô Kỳ Mộc nhìn bóng dáng chật vật và cô đơn của nàng, yết hầu khẽ chuyển động, trái tim như bị ai đó siết chặt.
Chẳng bao lâu, mây tan sương tản, mùi m.á.u tanh bị những tiếng hò reo vui mừng xua đi. Hắn thấy Sở Lạc bị mọi người vây quanh mời rượu, nàng không dùng nghiệp hỏa để hóa giải men say. Đến khi yến tiệc sắp tàn, nàng lại một mình chạy đến nơi vắng vẻ, trong cơn say nhẹ, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng treo trên trời xa.