Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 973: Lòng người hoang mang



Trong số những tu sĩ ấy, dần dần cũng có người bắt đầu hiểu ra lựa chọn của Ô Bàn.

Tu luyện đến cuối cùng mà không thể phi thăng, thì chỉ có thể ở lại trong giới tu chân, giãy giụa trong quãng thọ nguyên còn lại. Đến khi ấy, cho dù giới tu chân có trở nên tốt đẹp thế nào, tuổi thọ có được kéo dài ra bao nhiêu, thì đối với họ cũng vô nghĩa — vì cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi cái c.h.ế.t.

Lý Thúc Ngọc nhận ra, mấy năm gần đây tâm tính của giới tu sĩ đã bắt đầu trở nên nôn nóng. Cảnh giới càng cao, nỗi lo cho tương lai càng lớn, thậm chí có người vì thế mà tính tình thay đổi.

Còn hắn vì sau lưng còn có cả Đại Tĩnh và trăm họ cần được bảo vệ, nên không thể như những kẻ một lòng cầu đạo kia mà rơi vào vòng tuyệt vọng, nhưng tâm tình cũng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.

“Chúng ta từng nghĩ, chiến tranh đã kết thúc kể từ khi phong ấn lại được Thần Ma quỷ cảnh. Nhưng thực ra, cuộc tranh đấu không hình không bóng ấy vẫn chưa hề dừng lại.”

Trọng Sơ thánh tăng chậm rãi nói: “Giờ đây, các tu sĩ đều đang đối mặt với một thử thách cực lớn. Có thể vượt qua được cửa ải trong lòng hay không, sẽ quyết định con đường họ bước tiếp.”

“Và cái vấn đề khiến thiên hạ đều đau đầu kia, đã có người dùng hành động để trả lời rồi.”

Nói xong, Trọng Sơ thánh tăng lại quay đầu nhìn ra màn mưa ngoài hiên.

Lý Thúc Ngọc cũng nhìn theo, ban đầu còn có chút nghi hoặc, nhưng khi nghĩ kỹ lại lời của thánh tăng, cùng cơn mưa đang rơi trước mắt, chợt trong lòng thông suốt.

Có người vì kéo dài tuổi thọ mà ép cảnh giới của mình xuống, có người d.a.o động, đi tìm người giữ trong tay “tạo thần quỷ vật”, mong như Ô Bàn  được thần dẫn đến thế giới kế tiếp.

Thế nhưng, ngay vừa rồi, Sở Lạc lại thuận theo tự nhiên mà đột phá lên Hợp Thể kỳ. Nàng sao có thể không biết rằng Thiên Môn đã sớm đóng kín?

Dù vậy, nàng vẫn tiếp tục tu luyện, vẫn kiên trì làm mọi việc để bảo vệ giới tu chân này.

Tuy xa cách, nhưng giờ đây, Lý Thúc Ngọc dường như có thể đoán được tâm ý của nàng.

Nàng muốn giới tu chân được sống. Nếu Thiên Môn không mở, vậy thì nàng sẽ cưỡng ép mà mở ra.

Dù sao, nàng vốn dĩ vẫn luôn là người cứng cỏi như thế.

Nghĩ đến đây, Lý Thúc Ngọc không khỏi bật cười, bao nỗi u sầu trong lòng nhiều năm cũng tan biến hết.



Những quỷ cảnh đã hình thành trong giới tu chân nay phần lớn đã bị thanh tẩy. Khi Sở Lạc và đội Lôi Đình cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, nàng quyết định quay về Lăng Vân Tông một chuyến, còn các thành viên của đội thì nhận được lời mời của Yêu Đế Cửu Tiêu Ẩn, chuẩn bị sang yêu giới vui chơi một thời gian.

Trong từ đường chấp pháp của Lăng Vân Tông, tay Hà Nghiễn Sơ lướt qua một chiếc roi đầy móc ngược, mày khẽ nhíu.

Tay hắn lại dịch sang bên cạnh, chạm vào một đôi chùy răng sói, chỉ một lát sau lại lắc đầu.

Lại chuyển sang nữa, đặt lên một sợi xích thép dày chắc.

Đúng lúc ấy, mùi khoai nướng thơm lừng thoảng vào mũi. Hắn theo phản xạ quay đầu, liền thấy Sở Lạc đang đứng ngẩn ra ở cửa, tay ôm hai củ khoai nóng hổi.

Phải biết, Hà Nghiễn Sơ cuối cùng cũng nghe theo ý cha mình — Hà Bất Quần, thủ tọa của Ám Bộ, từ bỏ vị trí trong chấp pháp đường để vào Ám Bộ rèn luyện. Bình thường hắn ít khi xuất hiện trong tông môn, huống chi là ở chấp pháp đường.

Lần này nghe tin hắn vừa khéo không ra nhiệm vụ, Sở Lạc lập tức mua khoai nướng tìm đến Ám Bộ. Ai ngờ đệ tử Ám Bộ lại chỉ đường bảo rằng Hà Nghiễn Sơ đang ở chấp pháp đường.

Sở Lạc tỏ ra thông cảm. Dù rời khỏi nhiều năm, nếu là người hoài cổ thì lần hiếm hoi về tông môn, chắc cũng muốn gặp lại đồng môn cũ trong chấp pháp đường.

Nhưng người mà Hà Nghiễn Sơ đang “hàn huyên” cùng lại khiến nàng ngẩn người.

Roi, chùy răng sói, xích sắt…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hả?”

“Hả gì mà hả?” Hà Nghiễn Sơ cuối cùng chọn lấy sợi xích, bước đến, tiện tay cầm luôn một củ khoai trong tay nàng. “Bao năm không gặp, ngươi vẫn ngốc như trước.”

Giờ Sở Lạc đã là người khuynh đảo cả giới tu chân, chẳng ai dám gọi nàng là “ngốc” nữa. Nhưng trong mắt Hà Nghiễn Sơ, nàng mãi vẫn là tiểu sư muội năm nào mới nhập tông.

“Hà sư huynh, huynh chọn mấy thứ này làm gì thế?”

“Để trói người.”

“Huynh định trói ai?”

Vừa dứt lời, nàng thấy hắn quay đầu cười đầy thần bí, rồi thân hình chớp động, bay về hướng nào đó trong Lăng Vân Tông.

“Khoan đã… đó chẳng phải hướng Hoàng Tuyền Cốc sao?” Sở Lạc vội ngừng ăn, lập tức đuổi theo. “Huynh muốn đến Hoàng Tuyền Cốc trói sư huynh ta à, Hà sư huynh huynh điên rồi sao—”

Khi Sở Lạc đuổi đến Hoàng Tuyền Cốc, mới phát hiện không phải như vậy.

Vì lúc này trong cốc không chỉ có Kỳ Thanh Vũ, mà còn có một người khác — gương mặt già nua nhưng đang cố làm ra vẻ nịnh nọt.

“Hồng Kiếm đạo nhân? Ông ta sao lại ở đây?”

“Thấy chưa, ông ta đến đây đâu chỉ một lần.” Hà Nghiễn Sơ vừa nghịch sợi xích trong tay, vừa nhàn nhạt nói.

Hồng Kiếm đạo nhân — trưởng lão của Bình Chân Tông, người được mệnh danh là “kiếm đạo đệ nhị nhân”, vạn năm vẫn chỉ là hạng hai.

Giờ đây, hắn đang lải nhải bên cạnh Kỳ Thanh Vũ:

“Kỳ đạo hữu, ngài nhất định có cách, ta tin là có. Chúng ta là người cùng thời, hiểu rõ nhau nhất. Cứ kéo dài thế này thì còn sống được bao năm nữa chứ?”

“Ô Bàn tuổi còn lớn hơn cả ta, nhập Đại Thừa sớm hơn nhiều. Gần đây Thần Ma quỷ cảnh lại có dị động, chắc hắn sắp không trụ nổi nữa, muốn liều một phen trước khi c.h.ế.t. Nhưng ai cũng hiểu, Thần Ma giờ không còn hy vọng.”

“Nếu tái nhập luân hồi, tất cả phải tu lại từ đầu. Đời sau liệu còn có linh căn hay không cũng chưa biết được.”

“Ta không cực đoan như Ô Bàn, Không muốn để vạn linh trong giới tu chân đều c.h.ế.t chỉ để mình phi thăng. Ta chỉ muốn sống thêm vài năm thôi… biết đâu kéo dài được chút nữa sẽ có chuyển cơ thì sao… Ai…”

“Kỳ đạo hữu, năng lực của ngài ta tin tưởng xưa nay. Ngài nhất định có cách giúp ta, đúng không?”

Lải nhải một hồi, Kỳ Thanh Vũ lại thất thần.

Bởi trong đầu hắn lúc này chỉ quanh quẩn một ý — Ô Bàn, e rằng thật sự sắp không trụ nổi nữa rồi. Dù sao, họ từng là bằng hữu thân thiết.

Nghe thêm một lúc, hắn mới hoàn hồn đáp lại:

“Vương Hổ đạo hữu, ta cũng muốn giúp ngươi…”

Thấy hắn mở miệng, Hồng Kiếm đạo nhân lập tức sáng mắt, không chấp chuyện bị gọi sai tên.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Chỉ cần… ta tìm được cách.”

Nghe vậy, Hồng Kiếm đạo nhân lại thất vọng. Hắn đã đến Lăng Vân Tông không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng chỉ nhận được câu trả lời ấy.

Gia hạn thọ nguyên, với tu sĩ mà nói vốn là chuyện cực khó. Nhưng Kỳ Thanh Vũ là người được xem như vị chính thần tương lai — cầu hắn không được, chẳng lẽ thật sự phải đi cầu con bé kia sao?

Chuyện này, e rằng đã không thể chỉ dùng linh thạch mà giải quyết được nữa rồi…