Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 983: Chân tướng thật sự.



Khi vị thiên tướng kia chỉ còn cách một khắc là sẽ bẻ gãy cổ Lộc Cừu, giọng nói của Sở Lạc chậm rãi vang lên.

 

“ Tôn Hổ, quay về đi.”

 

Nghe vậy, Tôn Hổ dừng lại, ánh mắt lại hướng về phía Quân Diêu Thần Tôn. Thiên binh thiên tướng không thể tự ý hành động, việc Tôn Hổ ra tay đã là được Quân Diêu ngầm cho phép. Dù Lộc Cù có mắng Sở Lạc hay không, dám chặn đường quân đội của Thần Tôn, vốn đã là tội c.h.ế.t. Giữ hay không giữ mạng hắn, phải xem ý Thần Tôn.

 

Thấy Quân Diêu khẽ gật đầu, Tôn Hổ liền thu tay, trở lại hàng ngũ.

 

Lộc Cù nằm bẹp dưới đất, thân thể đau đớn như rã ra từng khúc. Hắn không ngờ chỉ một thiên tướng bình thường cũng mạnh đến thế — một cú đã khiến hắn suýt tan thân.

 

“Ngươi là từ Thần Ma lên?” Sau khi bị mắng một trận, Sở Lạc vẫn bình tĩnh như không, giọng điệu không hề có chút giận dữ.

 

Lộc Cù run rẩy đáp: “Phải… ta đến từ Thần Ma Thiên Địa.”

 

“Được rồi.” Sở Lạc khẽ nhíu mày. “Còn không mau lui?”

 

Lúc này, hắn vẫn còn chắn giữa đại đạo, chẳng lẽ định bắt cả đội quân của Quân Diêu phải vòng đường khác?

 

Nàng không còn sức mà đôi co. Trận chiến vừa rồi, không chỉ nàng, mà bao tướng sĩ đều trọng thương, cần sớm quay về trị liệu.

 

Lộc Cù còn định mở miệng, nhưng luồng sát khí kinh người từ đội quân kia khiến hắn hít thở không thông, đành vội vàng tránh sang một bên.

 

Đoàn quân tiếp tục tiến, tin Lộc Cù chặn đường nhanh chóng lan khắp Thiên Giới, gây nên chấn động lớn.

 

Trên Nhị Trọng Thiên, khi nghe tin ấy, Liễu Tự Diêu chỉ ngẩn ra một thoáng, phản ứng khác hẳn mọi người xung quanh.

 

 

“Không ngờ nha… ta còn tưởng hắn tìm Tiểu Lạc có chuyện gì chính đáng, ai ngờ dám làm chuyện liều mạng như vậy.” Vu Thính khẽ lẩm bẩm.

 

Tống Minh Việt cau mày, trong lòng nặng trĩu. Sở Lạc bị người mắng giữa thiên binh vạn tướng  điều ấy khiến bao tiên nhân từng chịu ơn nàng đều thấy khó chịu.

 

“Vừa mới phi thăng, hắn lấy đâu ra gan lớn đến vậy?”

 

Liễu Tự Diêu ngẩng mắt, khẽ đáp: “Phải xem hắn vì sao mà phi thăng.”

 

Hai người liền nhìn về phía y. Bọn họ biết, Liễu Tự Diêu gần đây nghiên cứu Mặc Pháp, có thể quan sát cảnh nhân gian — chắc hẳn y đã sớm biết điều gì.

 

“Chẳng lẽ hắn còn có ẩn tình?” Vu Thính hỏi dồn.

 

Liễu Tự Dieu gật đầu, trầm giọng: “Khi Thần Ma Thiên Địa mới thành, chỉ có bốn vị thần cai quản. Sở Lạc rời đi, Tô Kỳ Mộc gánh thay phần trách nhiệm của nàng, tận tâm bảo hộ, dạy dỗ muôn dân, là người truyền đạo sớm nhất, cũng là người truyền nhiều nhất.

 

Lộc Cù là kẻ có tư chất cao nhất trong số học trò của Tô Kỳ Mộc. Nhưng hắn nghe ai đó kể lại chuyện Sở Lạc và tu chân giới, nên mang lòng oán hận, cho rằng nàng không xứng làm thần.

 

Hắn từng công khai phỉ báng nàng — ngay trước mặt Tô Kỳ Mộc.”

 

“Sau đó?”

 

“Sau đó, Tô Kỳ Mộc hạ truy sát lệnh. Hắn không còn đường sống ở Thần Ma, chỉ đành phi thăng lên Thiên Giới.”

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Liễu Tự Diêu khẽ thở dài: “Ta biết hắn tìm Sở Lạc chắc chẳng có chuyện tốt, nhưng không ngờ gan hắn lại lớn như thế — quả là nghé con mới sinh không sợ hổ.”

 

Vu Thính thở dài: “Tô Kỳ Mộc ấy mà… Lộc Cù dám mắng Sở Lạc còn có thể sống, nhưng nếu trước mặt Tô Kỳ Mộc mà nói vậy, e chỉ có đường c.h.ế.t.”

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thập Trọng Thiên.

Sau khi xử lý vết thương, Sở Lạc không còn sức để trở lại Nhị Trọng Thiên, đành ở lại doanh trại nghỉ ngơi.

 

Khi mọi thứ yên tĩnh, nàng mới có thời gian nghĩ lại chuyện ban ngày. Những lời Lộc Cù nói đúng là sự thật. Nàng đã từng cứu một thế giới, cũng từng hủy diệt một thế giới.

 

Hình ảnh A Liên trước khi c.h.ế.t lại hiện về trong tâm trí, cùng câu nói dịu dàng của nàng ấy: “Phải yêu thế gian này, dù là thế gian nào đi nữa.”

 

Thì ra, nàng ấy đã sớm nhìn thấu tất cả.

 

Nước mắt nóng hổi chảy xuống má, Sở Lạc khẽ lau đi, đưa mắt nhìn ra ngoài doanh trại. Một bóng người đang chậm rãi tiến đến. Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên.

 

Sở Lạc khẽ cười, giọng nhẹ như gió: “Thần Tôn, mời vào.”

 

Quân Diêu đẩy cửa bước vào, ánh mắt dừng lại nơi vệt nước trên má nàng.

 

“Ngươi giận sao?” Hắn trầm ngâm rất lâu mới nói được một câu.

 

Sở Lạc khẽ lắc đầu. “Không phải giận, chỉ là nhớ lại những lời hôm nay, trong lòng có chút nghĩ ngợi thôi.”

 

“Chiếu theo quân pháp, hành vi hôm nay của hắn là tội c.h.ế.t.”

 

“Cản trở quân vụ, đương nhiên phải xử trí, nhưng hắn là vì ta mà đến. Gan dám như thế, cũng đáng nể. Ta không truy cứu, những việc khác, cứ theo quân pháp mà làm.”

 

Nói đoạn, nàng ngẩng mắt: “Thần Tôn nửa đêm đến đây, là có việc gì sao?”

 

Quân Diêu đáp: “Đến xem thương thế của ngươi. Sáng mai chuẩn bị, ta sẽ đưa ngươi lên Cửu Thập Cửu Trọng Thiên.”

 

Lời vừa dứt, Sở Lạc lặng người. Một lúc lâu sau, nàng khẽ nói: “Ngày mai… ta không thể đi Cửu Thập Cửu Trọng Thiên được.”

 

Không biết phải lấy bao nhiêu dũng khí mới có thể nói ra câu ấy. Đó là ước vọng nàng từng theo đuổi, là cơ hội duy nhất để chạm đến chân lý vĩnh hằng.

 

Thế nhưng, tận sâu trong tâm, có một giọng nói vẫn thì thầm  nàng cần phải làm vậy.

 

“Ta muốn xuống hạ giới… để hoàn thành chức trách của thần.”

 

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Hai người đối diện, chẳng ai nói gì thêm. Rất lâu sau, Quân Diêu khẽ gật đầu: “Được.”

 

Ngày hôm sau, Sở Lạc từ biệt những vị thần quen biết rồi hạ giới, bước vào Thần Ma Thiên Địa. Còn Quân Diêu Thần Tôn thì vẫn theo kế hoạch, quay trở lại Cửu Thập Cửu Trọng Thiên.

 

Nhưng những điều đó, Sở Lạc không còn nhìn thấy được nữa. Nàng cũng không biết rằng, vào khoảnh khắc nàng đặt chân xuống hạ giới, trên tầng trời cao không thể với tới kia, mọi ánh mắt của các cổ thần đều dõi theo hình bóng nàng.

 

“Đây chính là lựa chọn cuối cùng của nàng sao?”

 

“Lựa chọn của Hoa Thần Tai Ương, quả nhiên thú vị… Vị trí trọng yếu như thế, vì sao nhất định phải là nàng? Nàng với Thần Ma, dường như chẳng có bao nhiêu ràng buộc.”

 

“Ta không rõ vì sao Hoa Tai Ương lại chọn nàng, nhưng ta nghĩ… một vị thần còn chẳng thể yêu lấy thế giới đã sinh ra mình, thì làm sao có thể yêu lấy một thế giới khác? Có lẽ sinh linh Thần Ma oán nàng cũng đúng, chính vì nàng mà Thần Ma Thiên Địa mới bị trì hoãn năm trăm nghìn năm mới thành.”

 

“Nhưng ta lại nghĩ khác. Có nàng, Thần Ma tương lai mới thật sự có cơ hội trở thành thế giới bất diệt mà chúng ta hằng dự đoán.”

 

“Đáp án thật sự, vẫn luôn nằm trong tay nàng.”

 

—— Hoàn ——

Note: Hẹn mn mai mình lên full ngoại truyện nha.