Đẩy qua đẩy lại một hồi, hai người liền động thủ.
Phó Vân Tịch nào phải đối thủ của Trần Nhị.
Chưa qua được hai chiêu, hắn đã bị đ.ấ.m mấy quyền vào mặt.
Ta sợ động tĩnh ầm ĩ sẽ làm kinh động khách khứa ngoài sân.
Vội vàng bước tới can ngăn.
Phó Vân Tịch phun ra một ngụm m.á.u, nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Giang Minh Nguyệt, thấy chưa? Hắn chẳng qua chỉ là một kẻ vũ phu.”
“Loại người như vậy thì có gì tốt đẹp?”
Ta đứng bên cạnh Trần Nhị, cẩn thận lau vết m.á.u trên tay chàng.
Bình thản đáp: “Vũ phu thì sao, lòng ta hướng về chàng, ta muốn gả cho chàng.”
Trong phòng thoáng chốc yên tĩnh đến lạ.
Trần Nhị liền đưa tay nắm lấy tay ta.
Phó Vân Tịch bị lời ấy chọc giận, lạnh lùng bật cười: “Tốt, tốt lắm, Giang Minh Nguyệt, ngươi cố ý chọc giận ta có phải không?”
Ta ngẩn người.
Ta có chọc gì hắn đâu?
Chỉ là ánh mắt hắn khi ấy thật sự quá đáng sợ.
Ta bất giác lùi lại, trốn ra sau lưng Trần Nhị.
Không biết động tác ấy đã chạm đến sợi dây nào trong lòng hắn,
Phó Vân Tịch hừ lạnh một tiếng, giận dữ bỏ đi.
Dáng vẻ ấy khiến trong lòng ta dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên,
Không bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Ngay sau đó, nha sai phá cửa xông vào.
Huyện lệnh đại nhân đi đầu, ra lệnh cho lính bắt trói Trần Nhị ngay tại chỗ.
Ta bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng loạn, đứng đờ ra như kẻ mất hồn.
Phải mất một hồi lâu, ta mới hoàn hồn, vội chạy tới giữ lấy Trần Nhị.
Ta quay sang hỏi huyện lệnh: “Đại nhân, phu quân ta phạm tội gì, vì sao lại vô cớ bắt người?”
Mẫu thân ta nghe động cũng vội chạy ra.
Người cùng ta giữ c.h.ặ.t lấy Trần Nhị sắp bị áp giải đi.
Huyện lệnh cười khẩy: “Hắn dám đ.á.n.h mệnh quan triều đình, bản quan sao có thể tha?”
“Mệnh quan triều đình?”
Mẫu thân ta không rõ sự tình, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Còn ta thì đã hiểu.
Kẻ được gọi là mệnh quan triều đình ấy, chắc chắn chính là Phó Vân Tịch.
Cuối cùng, Trần Nhị vẫn bị bắt đi.
Ta cùng mẫu thân quỳ lạy khẩn cầu đủ đường, nhưng chẳng có chút ích lợi nào.
Trước lúc bị áp giải đi,
Trần Nhị còn ngoái đầu lại trấn an ta và mẫu thân: “Mẹ, Minh Nguyệt, đừng sợ.”
“Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.”
Nhưng ta sao có thể không sợ hãi cho được?
Lúc ấy, trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi chán ghét đối với Phó Vân Tịch.
Song ghét thì vẫn ghét, sau khi bàn bạc với mẫu thân,
Ta vẫn quyết định sáng hôm sau sẽ đến trước mặt hắn, khấu đầu cầu xin.
Nào ngờ sáng hôm sau, chân ta còn chưa kịp bước ra khỏi cổng viện,
Phó Vân Tịch đã tự mình tìm đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn mặc còn lộng lẫy hơn hôm qua.
Lại còn hướng về phía mẫu thân ta mà cung kính hành lễ.
Khiến mẫu thân ta kinh ngạc đến mức miệng gần như không khép lại được.
Thấy ta nghiêm mặt, ánh mắt mang theo lửa giận nhìn hắn,
Hắn dịu giọng hỏi ta: “Sao vậy? Cớ gì lại nhìn ta như thế?”
Trong lòng ta vốn không vui.
Nhưng vẫn cố kiềm chế, mở miệng hỏi: “Đại nhân, có phải ngài cho quan phủ đến bắt phu quân của ta không?”
Ánh mắt Phó Vân Tịch chợt lóe lên một tia băng lạnh: “Phu quân gì chứ?”
Ta sốt ruột nói: “Phu quân ta đ.á.n.h ngài, đúng là hắn không phải, chúng ta xin lỗi ngài.”
“Nhưng ngài phá hỏng đại hôn của người khác trước, cũng là ngài sai. Dù thế nào cũng không thể không nói một lời đã bắt người về nha môn.”
Phó Vân Tịch có chút mất kiên nhẫn: “Phu quân, phu quân, phu quân! Trong mắt ngươi, chỉ có mỗi tên vũ phu đó thôi sao?”
“Giang Minh Nguyệt, từ lúc ta hồi kinh đến nay, ngươi đã từng hỏi han ta lấy một lời chưa?”
Ta không hiểu.
Ta phải hỏi han hắn làm gì chứ?
Trần Nhị là phu quân danh chính ngôn thuận của ta.
Ta quan tâm chàng thì có gì sai?
Mẫu thân đứng bên cạnh lén véo cánh tay ta, ý bảo ta phải nhẫn nhịn.
Nghĩ đến Trần Nhị còn đang bị giam trong lao,
Ta chỉ đành nuốt xuống oán hận, nhẹ giọng cúi đầu nhận lỗi: “Đại nhân, chuyện hôm qua là chúng ta không phải.”
“Mong ngài đại nhân đại lượng, thả chàng ra được không?”
“Đợi chàng ra ngoài rồi, ta và chàng sẽ cùng nhau đến nhận lỗi trước mặt ngài.”
Phó Vân Tịch chăm chú nhìn ta, rồi chậm rãi nói từng chữ một: “Giang Minh Nguyệt, ta giận không phải vì hắn đ.á.n.h ta.”
Ta sững người.
Vậy là vì điều gì?
Chẳng lẽ hắn còn giận chuyện năm xưa ta cùng mẫu thân ép hắn thành thân?
Nghĩ đến đây, khí thế trong lòng ta cũng xẹp xuống mấy phần.
Quả thật, năm xưa ta có hơi quá quắt.
Ép người ta cưới ta chưa đủ, còn bắt một vị Thái phó cao cao tại thượng đi đẩy cối đá.
Ta cúi đầu, lúng túng lẩm bẩm: “Đại nhân… chuyện trước kia là ta sai, ta không biết thân phận của ngài…”
“Ta thề, nếu sớm biết ngài là Thái phó, ta tuyệt đối không dám vọng tưởng.”
“Còn về chuyện làm việc nặng, cái đó… là do ngài tự nguyện mà…”
Giọng ta càng nói càng nhỏ, đến cuối cùng gần như chỉ còn tiếng thầm thì.
Phó Vân Tịch càng nghe, sắc mặt càng lạnh.
Ánh mắt hắn quét qua người ta, rét buốt như lớp sương đọng lúc canh tàn: “Giang Minh Nguyệt, ngươi thật là… ngu muội cố chấp.”
Ta ngơ ngác.
“Ngu muội cố chấp” là có ý gì?
Nhưng hắn xưa nay vốn chưa từng giải thích điều gì cho ta.
Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người rời khỏi tiểu viện.
Mẫu thân ta trách ta quá nóng tính, đã đắc tội với Phó Vân Tịch.
“Khổ thân ơi, phen này phải làm sao đây, con rể còn đang bị giam trong ngục kia kìa…”
Ta cũng hối hận vì mình đã nông nổi.
Nhưng chuyện đã đến nước này, ta cũng chẳng còn cách nào khác.
Chỉ đành bảo mẫu thân chuẩn bị một ít thức ăn,
Xem có thể mang đến cho Trần Nhị dùng hay không.