Người Nhân Tạo Số 036

Chương 5



“Tôi đi lấy chút đồ ăn cho em.”

Sắc mặt đối phương hoảng loạn, gượng ra một nụ cười với tôi trông còn xấu hơn cả lúc khóc.

Sau đó, anh hốt hoảng quay người rời đi. Phải mất một lúc lâu sau anh mới bưng về vài đĩa thức ăn của con người.

Hứa Húc đã chỉnh đốn lại cảm xúc của mình, khẽ nói: “Nhiên Nhiên em xem này, tôi làm những món em thích nhất đây, em ăn thử xem bao nhiêu năm rồi hương vị có thay đổi không.”

Anh cầm đũa lên, muốn tự tay đút cho tôi ăn. Tôi từ chối: “Chủ nhân, để tôi tự làm.”

“Để tôi.” Ngữ khí của Hứa Húc không cho phép tranh cãi. Giống như anh tin rằng chỉ cần tôi ăn vào là có thể quay trở lại quá khứ.

Tôi nhìn mấy đĩa thức ăn đó, mặt không cảm xúc nuốt xuống từ tay Hứa Húc.

Nói sao nhỉ, hương vị dở tệ.

Tôi nhìn bản thân mình trong gương. Cơ thể chưa từng thay đổi, nhưng tôi luôn cảm thấy mọi thứ đều đã đổi thay.

Tôi bắt đầu nghi ngờ tính chân thực của chính mình, cũng bắt đầu xem xét người đàn ông tràn ngập sự dịu dàng trước mắt này.

Trước đây, đối phương rõ ràng là một cậu thiếu gia mười ngón tay không dính nước xuân, hoàn toàn không giỏi nấu nướng, càng không thể nào hạ mình phục dịch tôi như bây giờ.

Hứa Húc của trước kia, đến cả chạm vào tôi một cái cũng chê bẩn.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

14.

Buổi tối.

Tôi ngước nhìn những ngôi sao qua cửa sổ mái rồi rơi vào chế độ ngủ đông.

Thế nhưng có một đôi tay lại ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi, dán c.h.ặ.t cơ thể vào tôi không một kẽ hở, “Nhiên Nhiên, có phải rất thích cửa sổ mái này không? Khi nào về nhà chúng ta cũng làm một cái nhé.”

“Vâng, nghe theo chủ nhân.” Tôi giữ nguyên tư thế ban đầu nhưng cũng không thấy chán nản.

“Hôm nào đó anh sẽ đưa em đi gặp mẹ anh. Tuy bà đã qua đời rồi nhưng mộ của bà ở ngay cách đây không xa, anh nghĩ bà nhất định sẽ rất thích em.”

“Vâng ạ.”

“Trong nhà mới nuôi thêm một chú ch.ó, trước đây chẳng phải em muốn nuôi sao? Trước kia anh toàn chê ồn ào, giờ mới thấy náo nhiệt một chút cũng khá tốt...”

“Vâng ạ, cảm ơn chủ nhân.”

...

Những cuộc trò chuyện tiếp theo, Hứa Húc hỏi gì tôi cũng đáp lại theo đúng chương trình. Nhưng cứ mỗi khi tôi trả lời một câu, sắc mặt Hứa Húc lại tái đi một phần, “Em thật sự... không còn cảm giác gì nữa rồi sao?”

“Chúng ta không thể trở lại như trước đây được sao Nhiên Nhiên?” Hứa Húc giơ tay vuốt ve gò má tôi, đầu ngón tay run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Phát hiện thông số dữ liệu của ngài bất thường, có cần điều chỉnh tham số không?”

“Anh muốn em trở lại dáng vẻ trước kia.” Hứa Húc thốt ra một câu đầy tuyệt vọng.

Tôi lặng lẽ ghi nhận lại, mô phỏng cảm xúc: “Cần tôi mô phỏng lại hành vi không?”

“Anh không cần mô phỏng! Anh muốn em đối xử với anh bằng tình cảm chân thành!”

“Xin lỗi chủ nhân, người nhân tạo không được thiết lập cảm xúc. Cần nâng cấp hệ thống cho ngài không?”

Dần dần, viền mắt Hứa Húc đỏ ngầu, anh không tiếp tục nói nữa, chỉ dỗ dành tôi một câu: “Không sao đâu, ngủ đi Nhiên Nhiên.”

Nửa đêm.

Tôi nghiêng đầu nhìn Hứa Húc một cái. Mới trải qua vỏn vẹn một ngày, tôi hoàn toàn không hiểu nổi người đàn ông trước mặt. Rõ ràng đang cười, nhưng trông lại giống như đang khóc.

Thế nhưng cỗ máy bên trong cơ thể tôi vẫn vận hành ổn định. Kho dữ liệu dường như vừa lóe lên vài mảnh ghép ký ức nào đó, nhưng ngay giây tiếp theo lại khôi phục sự chính xác tuyệt đối.

15.

Để phòng ngừa hệ thống bên trong của tôi phát sinh sự cố, Hứa Húc bắt tôi ở lại viện nghiên cứu thêm nửa tháng.

Ban ngày anh sẽ đồng hành cùng tôi thực hiện các xét nghiệm. Đến khi màn đêm buông xuống, lúc chuẩn bị đi ngủ, Hứa Húc sẽ thủ thỉ với tôi rất nhiều chuyện cũ trước đây. Anh kể rằng ngày trước tôi thích nhất là quấn quýt lấy anh.

Anh kể ngày trước mỗi khi sợ sấm chớp giông bão, anh lại trốn vào trong tủ áo. Chỉ cần tôi xuất hiện, trong lòng anh sẽ cảm thấy vô cùng an tâm.

Thế nhưng anh lại chưa từng thừa nhận là vì tôi. Bởi anh luôn nghĩ rằng, chỉ cần thừa nhận nghĩa là bản thân đã thua.

Anh hồi tưởng lại mọi chuyện trong quá khứ, ánh mắt ngốc nghếch dòm ngó tôi: “Khi đó rõ ràng em gầy guộc, nhỏ bé hơn anh, thế nhưng anh lại thấy đáy lòng mình vô cùng bình yên. Anh nghĩ cả đời này chỉ cần có em là đủ rồi.”

“Thế nên chưa từng có chuyện Nhiên Nhiên em là gánh nặng của anh, mà chính anh mới là kẻ luôn làm phiền lụy đến em.”

“Cũng không phải em không thể rời xa anh, mà từ đầu đến cuối, kẻ không thể sống thiếu em chính là anh.”

Tôi lặng lẽ ngước nhìn cửa sổ mái, lắng nghe những ký ức vừa là của tôi, lại vừa không phải của tôi. Tôi chìm vào trạng thái ngủ đông sớm hơn mọi khi.

Thế nhưng tôi lại không hề hay biết, sau khi tôi thiếp đi, Hứa Húc đã âm thầm tiến lại gần, nắm c.h.ặ.t lấy góc áo tôi suốt cả một đêm dài.

16.

Sau nửa tháng kiểm tra và xác nhận cơ thể tôi không có bất kỳ vấn đề gì, Hứa Húc đưa tôi trở về nhà của anh.

Giờ đây Hứa Húc đã sở hữu những nơi ở tốt hơn rất nhiều, lại còn là người thừa kế nổi danh của tập đoàn họ Hứa, thế nhưng anh vẫn đưa tôi về lại căn biệt thự nhỏ năm xưa.

Vừa bước chân vào trong, tôi lại chẳng hề ngửi thấy mùi bụi bẩn nồng nặc xộc vào mũi.

Đảo mắt nhìn quanh cách bài trí trong phòng khách, mọi thứ vẫn chẳng khác gì so với trước đây. Lúc này tôi mới hiểu ra, suốt những năm qua Hứa Húc vẫn luôn sống trong căn biệt thự cũ kỹ, xập xệ này.