3
Ta và Tiểu hầu gia gặp mặt nhau.
Trong đại sảnh rộng rãi, Hầu lão phu nhân nắm tay ta, khen ta như tiên nữ giáng trần. Cha ta vỗ vai Cố Hoài, tâng bốc hắn như Văn Khúc Tinh tái thế.
Cách một tấm bình phong mỏng như cánh ve, ta thẹn thùng ngẩng đầu, nhanh mắt liếc nhìn Cố Hoài một cái rồi vội vàng quay mặt đi.
Cố Hoài lo lắng đến mức cứ vò góc áo, muốn nhìn ta thêm vài cái nhưng lại sợ thất lễ, chỉ có ánh mắt nóng rực là cứ lén lút hướng về phía ta.
Nương ta cầm khăn che miệng cười không dứt: “Lão phu nhân, ta thấy ngày mùng 8 tháng 10 tới rất tốt. Cứ quyết định như vậy đi!”
Hầu lão phu nhân lập tức trao đổi canh thiếp với nương ta.
Trước khi ra cửa, Cố Hoài tranh thủ chút kẽ hở duy nhất, rảo bước đến trước mặt ta, khẽ khàng nói nhỏ một câu: “Thẩm tiểu thư, trước khi ngày lành đến, ta nhất định sẽ tự tay săn một đôi chim nhạn làm sính lễ, để nàng được nở mày nở mặt bước vào Hầu phủ.”
Dung mạo hắn tuấn tú ôn hòa, nói năng cũng nhẹ nhàng từ tốn. Mặt ta đỏ bừng như ráng chiều, xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt hắn: “Lệnh cha nương, lời mai mối, Linh Sơ sau khi qua cửa nhất định sẽ lo liệu tốt việc trong nhà, không để Tiểu hầu gia phải bận tâm.”
Xem đi, đây mới là hôn nhân. Cả hai bên đều nỗ lực để kết mối lương duyên. Dù trong mắt Cố Hoài chưa hẳn đã có tình yêu đậm sâu với ta nhưng bản tính lương thiện của hắn tuyệt đối sẽ không để ta phải bẽ bàng trong chuyện đại sự cả đời.
Không giống như Triệu Vô Ngung kia, chỉ có cái miệng khéo léo nói lời đường mật để dỗ dành ta phí hoài thanh xuân, để rồi cuối cùng biến thành một trò cười cho thiên hạ.
4
Hôn kỳ đã định. Ta an tâm ở trong khuê phòng thêu thùa áo cưới. Những ngày bận rộn và căng thẳng trôi qua thật nhanh, đến tận đêm trước ngày thành thân, ta mới vừa kịp thêu xong.
Bộ phượng quan hà bí đỏ rực này, kiếp trước ta chưa từng có cơ hội khoác lên mình bởi khi ấy, cả trái tim ta đều đặt hết lên người Triệu Vô Ngung.
Đối mặt với gương mặt không còn chút ấm áp nào của hắn năm xưa, ta chỉ vào nữ nhân trong lòng hắn, khóc trong tuyệt vọng:
“Rõ ràng trước khi xuất chinh chàng đã hứa với ta, bảo ta đợi chàng trở về.”
“Ta khổ sở chờ đợi chàng suốt hai năm, còn chàng thì sao?”
Trong mắt Triệu Vô Ngung tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn:
“Thẩm Linh Sơ, ngươi và ta không có lệnh cha nương, cũng không có lời mai mối, chỉ nói suông là có hôn ước thì ai mà tin được?”
“Hai năm ta chinh chiến, luôn là Nguyệt Nương ở bên cạnh ta chịu đủ mọi đắng cay. Còn ngươi thì sao? Ở lại kinh thành tiếp tục làm đại tiểu thư khuê các, mười ngón tay không chạm nước xuân, có ngày nào ngươi thực lòng lo lắng cho ta không?”
Khi hắn gào lên những lời đó, Tô Nguyệt Nương đang nép sát bên cạnh hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rõ ràng nàng ta được nuôi dưỡng tươi tắn như một đóa hoa, mười ngón tay thon thả chưa từng chịu chút khổ cực nào. Vậy mà qua miệng Triệu Vô Ngung, lại biến thành hai năm đồng cam cộng khổ. Còn sự thành tâm cầu phúc cho hắn suốt bao ngày đêm của ta ở kinh thành, lại bị coi là tham tiền hưởng lạc.
Hóa ra yêu và không yêu lại rõ ràng đến thế. Hai năm chờ đợi của ta hóa thành nỗi uất hận nồng đậm. Ta đuổi theo sau lưng Triệu Vô Ngung, nhất quyết đòi một lời giải thích, cuối cùng lại trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Sống lại một đời ta mới chợt tỉnh ngộ.
Những năm tháng không cam lòng và phẫn nộ đó, thực chất chỉ giam cầm một mình ta mà thôi. Triệu Vô Ngung cưới vợ sinh con, ngày tháng tiêu d.a.o tự tại. Có ai còn nhớ đến ta, một thiên kim Thừa tướng từng danh chấn kinh thành?
Đến lúc c.h.ế.t, ta thậm chí còn chẳng được ăn một bữa cơm no.
Tình tình ái ái, luôn dễ dàng hủy hoại cả một đời người.
Ta oán hận một lòng si tình của mình nhận lấy kết cục như vậy, và càng căm thù sự bất trung của hắn đối với đoạn tình cảm giữa chúng ta.
Đời này, cuối cùng ta cũng có thể buông bỏ chấp niệm trong lòng. Không còn đuổi theo sau lưng hắn nữa, đổi lại một cuộc đời khác để sống.
Nha hoàn Xuân Đào rón rén đẩy cửa bước vào, sau khi xác định xung quanh không có ai mới lấy ra một bức thư giấu trong ống tay áo: “Tiểu thư, Triệu tiểu tướng quân từ biên quan có gửi thư về.”
“Tiểu thư yên tâm, không ai nhìn thấy nô tỳ lấy thư đâu ạ.”
5
Dưới ánh nến, ta mở là thư ra.
Nét chữ phóng khoáng bất kham, đúng là do tự tay Triệu Vô Ngung viết.
Đầu tiên hắn bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết dành cho ta, sau đó mới nói rõ mục đích. Hắn hỏi khi nào thì của hồi môn của ta bắt đầu lên đường chuyển tới biên quan.
Đến lúc này ta mới sực nhớ ra. Kiếp trước, để hắn sống dễ chịu hơn ở quân doanh, ta đã lén lấy của hồi môn ra để tiếp tế cho hắn. Toàn bộ sính lễ mà nương chuẩn bị cho ta đều được gửi hết tới biên quan, đến mức khi bị cha nương chán ghét đưa vào Triệu phủ, trên người ta chẳng còn lấy một đồng bạc lận lưng.
Cuối thư, Triệu Vô Ngung tình tứ viết: [Linh Sơ, đợi ta chinh chiến trở về, nhất định sẽ thực hiện lời hứa.]
Lời hứa gì, hắn không viết rõ.
Nghĩ lại chắc là sợ để lại bằng chứng về việc có hôn ước với ta. Hóa ra từ kiếp trước, sự tính toán của hắn đã lộ liễu đến vậy. Chỉ vài câu nói mà muốn mưu đoạt hơn một trăm hòm sính lễ của ta.
Ta kẹp lá thư, đưa vào ngọn nến châm lửa.
Ngọn lửa nhanh ch.óng bốc cao, giấy thư cháy thành tro bụi.
Ta dặn dò Xuân Đào: “Sau này nếu có thư từ biên quan gửi đến thì cứ trực tiếp đốt đi, không cần mang đến cho ta nữa.”
Xuân Đào vội vã gật đầu.