Ngoài phố phường còn truyền ra những lời đồn càng khó nghe hơn.
Có kẻ kể tỉ mỉ rằng hắn đã lớn tướng rồi mà vẫn đòi b.ú sữa mẹ, nên đêm tân hôn bà mẹ già phải vào phòng mớm sữa cho hắn.
Thậm chí còn có những lời đồn nhơ nhớp, dơ bẩn hơn thế nữa.
Đám tiên sinh kể chuyện ở các quán trà cũng nhân cơ hội thêu dệt thành giai thoại, đem ra diễn trò mua vui.
Hắn biết rõ mớ rối rắm này là do chính người nhà hắn làm lộ ra.
Bởi đêm tân hôn hôm đó, khi Khương Nhạc Hoa cãi nhau, nàng đã mắng: “Thẩm lang đã thành niên rồi, bà là mẹ thì phải biết ý tứ tị hiềm một chút chứ.”
Nhưng mẹ hắn lại gào lên: “Nó chui ra từ bụng tao, b.ú sữa tao lớn đến chừng này, có gì mà phải tị hiềm?”
Hắn bỗng cay đắng nhận ra, kiếp này, tiền đồ của hắn có lẽ sẽ bị người mẹ hiền từ và cô em gái ngoan ngoãn kia hại đến tan thành mây khói.
Thẩm Hành Chu nhớ đến ta, rồi chợt phát hiện rằng kiếp trước hắn dường như chưa bao giờ phải gánh chịu những phiền muộn này.
Mọi rắc rối trong nhà, ta đều sắp xếp ổn thỏa.
Ngay cả những việc giao tế bên ngoài, ta cũng thu xếp vẹn toàn chu đáo.
Một lần, khi ta cùng nhũ mẫu ra ngoài xử lý vài việc của Trấn Nam Hầu phủ, Thẩm Hành Chu liều lĩnh chặn đường ta.
Vạn bất đắc dĩ, ta đành hẹn gặp hắn ở một quán trà.
Trà còn chưa kịp châm, hắn đã nóng lòng hỏi dồn: “Vì sao, Yêu Yêu? Vì sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này?”
Ta suy nghĩ một lát, rồi thản nhiên hỏi ngược lại: “Ngươi đang nói phương diện nào? Con đường quan lộ, hay chuyện gia đình?”
Thẩm Hành Chu khẽ nhíu mày, trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng: “Yêu Yêu, ta biết nàng cũng trở lại rồi. Hồi Sinh thuật một khi đã thi triển, nàng nhất định sẽ quay lại cùng ta. Ta chỉ không hiểu, kiếp trước rõ ràng đâu có những chuyện rối ren nhảm nhí như thế này.”
Ta khẽ cười: “Thẩm Hành Chu, ngươi vốn biết rõ đêm tân hôn kiếp trước mẫu thân ngươi cũng bày ra đúng trò đó. Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng mẫu thân ngươi làm vậy là không sai?”
Thẩm Hành Chu trợn mắt nhìn ta.
Ta cười nhạt: “Ngươi ăn nhờ ở đậu trong nhà ta hơn một năm, lẽ nào còn không hiểu những rắc rối trong nội trạch Khương phủ? Những thứ trưởng tỷ kén chọn chán chê rồi vứt bỏ, cuối cùng mới đến lượt ta. Quần áo, trang sức là như vậy, chuyện thành thân cũng chẳng khác gì. Bất luận kiếp trước hay kiếp này, người mà Trấn Nam Hầu phủ muốn hỏi cưới đều là ta, không phải trưởng tỷ. Kiếp trước, tỷ ấy tham luyến vinh hoa phú quý của Hầu phủ, bỏ mặc ngươi để hớt tay trên của ta mà gả qua đó. Kiếp này, tỷ ấy tin rằng sau này ngươi sẽ thăng quan tiến chức, ngồi lên chức Hữu Tướng, nên mới chọn ngươi. Nhưng tỷ ấy nào biết mẹ ngươi là một bà lão ngu muội ngang ngược. Ở nhà tỷ ấy vốn quen được nâng niu chiều chuộng, nay bị mẹ ngươi chà đạp như vậy, tỷ ấy sao nuốt trôi cục tức ấy được? Kiếp trước thì khác, ta không có đường lui, nên mới đành ngậm bồ hòn làm ngọt, dung túng cho bà già oái oăm nhà ngươi và cả cô em gái chướng mắt kia.”
“À, kiếp trước đúng là ta ngu xuẩn, mãi về sau mới phát hiện ngươi cũng là thứ cặn bã, rác rưởi, hạ lưu đê tiện chẳng khác gì mẹ và em gái ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kiếp trước, hắn c.h.ế.t trước ta ba ngày, ta còn chưa kịp rủa xả hắn cho thỏa.
Kiếp này, cuối cùng ta cũng có thể mắng cho hả dạ.
Mẹ hắn dùng đủ thủ đoạn hèn hạ hành hạ ta, hắn đều nhắm mắt làm ngơ.
Kiếp này hắn cũng định diễn lại chuyện cũ, chỉ tiếc trưởng tỷ không phải người dễ dàng để hắn tùy ý giẫm đạp.
Nhìn sắc mặt hắn tái xanh, ta tiếp tục: “Còn đường quan lộ của ngươi, đó là do ta bỏ hết mặt mũi đi van xin mà đổi lấy. Khương gia chúng ta, phụ thân ta thì không cần nói, huynh trưởng làm việc ở Binh bộ, mấy vị đường huynh cũng đều giữ chức quan trọng trong các bộ ở kinh thành. Biểu huynh ta lại nắm giữ tuyến đường biển. Đừng nói ngươi là Trạng nguyên, dù ngươi chỉ là một kẻ áo vải, chỉ cần nhà chúng ta muốn nhét người vào Hồng Lô Tự, chẳng lẽ lại khó lắm sao?”
Nói đến đây, ta lấy tay che miệng cười khẽ: “Thẩm Tướng, đến nước này rồi, đường đường là Tân khoa Trạng nguyên mà chiếu chỉ bổ nhiệm còn chưa có, ngươi tưởng triều đình thật sự bỏ sót ngươi sao?”
Ta đứng dậy, ném thỏi bạc lên bàn rồi chuẩn bị rời đi.
Đến ngưỡng cửa, ta ngoái đầu lại cười nhạt: “Thẩm Hành Chu, kiếp này ta chỉ có thể mỉa mai gọi ngươi một tiếng Thẩm Tướng mà thôi. Bởi kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không để đường làm quan của ngươi suôn sẻ. Cứ xem như đây là sự trả thù đi. Vì chỉ khi ngươi tự mình nếm thử mùi vị bị người ta vùi dập trong chốn quan trường, ngươi mới biết nó đau đến mức nào.”
Với quyền thế của Trấn Nam Hầu phủ cộng thêm Khương gia, muốn giày vò một tên Trạng nguyên xuất thân hàn môn vừa mới đỗ đạt như hắn, quả thật dễ như trở bàn tay.
Thẩm Hành Chu nổi giận lôi đình, chỉ tay vào mặt ta mà gầm lên: “Đồ độc phụ!”
Ta xem như gió thoảng bên tai, thản nhiên bước đi.
Đến bước đường cùng, Thẩm Hành Chu đành lê thân đến trước cổng Thượng thư phủ, quỳ xuống dập đầu nhận tội.
Mẫu thân ta chỉ đưa ra một điều kiện.
Nếu muốn rước Khương Nhạc Hoa về, hắn buộc phải tống khứ hai mẹ con Thẩm mẫu đi nơi khác.
Thẩm Hành Chu nghiến răng đồng ý.
Hắn không còn lựa chọn nào khác.
Ngay trong đêm, hắn thuê một chiếc xe lừa, muốn đưa mẹ và em gái rời khỏi kinh thành.
Thẩm mẫu đương nhiên sống c.h.ế.t không chịu, vừa khóc vừa gào, đòi Thượng thư phủ phải cho bà ta một lời giải thích.