“Náo nhiệt, tươi sáng, sống động, giống như mùa xuân của Côn Hư, trăm hoa đua nở, rực rỡ sắc màu.”
“Về rồi à?”
Khi lại gần, bước chân Lâm Phong Trí mới chậm dần lại.
Trong lòng nàng vốn chứa đầy nghi hoặc và tâm sự, nặng nề có chút khó chịu, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy huynh ấy, những phiền muộn đó dường như đều tan thành mây khói.
“Ừm.”
Huynh ấy đáp nhạt một tiếng, nói:
“Vừa đi vừa nói đi.”
Lâm Phong Trí gật đầu, sánh vai cùng huynh ấy, hướng về phía Nguyệt Doanh điện mà đi.
Dường như không cần lời nói, nàng và huynh ấy đã hiểu ý đối phương, đều hướng về cùng một phía mà chậm rãi bước đi.
Lời tác giả:
“Bảo bối à, hẹn gặp vào thứ Sáu nhé.”
————
Cảm ơn những thiên sứ nhỏ đã ném bá vương phiếu hoặc tưới dịch dinh dưỡng cho ta trong khoảng thời gian 2023-10-24 09:
31:
37~2023-10-25 09:
42:
16 nhé!
Cảm ơn các thiên sứ nhỏ tưới dịch dinh dưỡng:
Quýt, 54388349, Ất Mộc 333 2 bình; Đương Đương Đương Đương, Tô 1 bình;
Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ ta, ta sẽ tiếp tục cố gắng!
◎Tìm ch-ết là một con đường, chờ đợi chẳng phải cũng là một con đường khác sao?◎
Gió đêm hiu hiu, thổi làm vạt áo khẽ bay, cũng thổi cho lòng người thoải mái.
Đi dọc đường, nói dọc đường, khi hai người đến trước Nguyệt Doanh điện, Kỳ Hoài Chu đã kể kết quả chuyến đi này một cách tóm tắt cho Lâm Phong Trí.
Tuy không lấy được bằng chứng xác thực để rửa oan cho Nghiêm Phàm, nhưng sau khi Kỳ Hoài Chu bí mật tra xét, chuyện Nghiêm Phàm cấu kết Thương Ẩn, hại ch-ết anh em, tàn sát đồng môn quả thực là do Nghiêm Thận gây ra.
Chỉ là trong đó lại có sự bao che thiên vị và nhiều tư tâm khác của Ly Hỏa cốc chủ Nghiêm Khai Tễ, nên rất khó lấy bằng chứng cho Nghiêm Phàm.
Nhưng có được kết luận này từ miệng Kỳ Hoài Chu, Lâm Phong Trí cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng tuy tin nhân phẩm Nghiêm Phàm, nhưng vì Côn Hư cũng đang là lúc nhiều chuyện rắc rối, bị kẻ thù nhòm ngó, nàng vẫn không dám sơ suất thu nhận người ngoài.
Nay có câu nói này của Kỳ Hoài Chu, nàng cũng có thể an tâm giữ lại Nghiêm Phàm và tộc Trường Nhĩ.
“Nghiêm Thận vốn đã độc ác, không nhắc tới cũng được, nhưng Nghiêm Khai Tễ là cha, sao có thể thiên vị con cả đến mức bất chấp đúng sai bao che hung thủ chứ, thật đúng là thiên hạ lớn cái gì cũng có, khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Đáng thương cho Nghiêm Phàm, tài năng như thế…”
Lâm Phong Trí thở dài.
“Hổ dữ còn không ăn thịt con, thấy rõ khi người ta tàn nhẫn lên, còn không bằng cầm thú.”
Kỳ Hoài Chu nhạt giọng:
“Nghiêm Thận cấu kết với Thương Ẩn, Nghiêm Khai Tễ lại muốn bao che nó, sau này Ly Hỏa cốc không thể tin được nữa.”
“Ta hiểu.”
Lâm Phong Trí gật đầu, lại ra hiệu im lặng.
Họ đã bước vào Nguyệt Doanh điện, để tránh Nghiêm Phàm nghe được tin tức liên quan đến Ly Hỏa cốc mà buồn lòng, hai người không bàn tiếp nữa.
Sau khi uống Thiên Tủy đan, trải qua chẩn trị của Cung Yến Thanh và sự chăm sóc tận tình của Phó Phương Kiến, Nghiêm Phàm đã tỉnh lại, chỉ là cảnh giới tan biến, hóa thành phàm nhân, dung nhan tuyệt trần ngày nào cũng không còn, tránh mặt ở sâu trong Nguyệt Doanh điện.
Sâu trong Nguyệt Doanh điện có một vườn cây ăn quả rộng lớn, trồng mấy chục gốc đào tiên trăm năm mới kết quả một lần, năm nay đúng là năm được mùa.
Khi Lâm Phong Trí dẫn Kỳ Hoài Chu bước vào nơi này, vừa vặn gặp mấy người tộc Trường Nhĩ đang xách xô, cầm gáo cán dài tưới nước cho từng gốc cây.
Nước trong xô trong vắt tinh khiết, không giống nước suối trong núi.
“Lần trước tới đây hoa này chưa nở phải không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Phong Trí nhìn những cây đào đầy hoa rực rỡ dưới ánh trăng, hiếu kỳ hỏi.
Kỳ Hoài Chu lắc đầu:
“Chưa nở, hoa lần này nở cũng đẹp hơn mọi năm.”
Lâm Phong Trí nghe vậy liền vẫy tay với người tộc Trường Nhĩ gần nhất.
Đó là một cô bé Trường Nhĩ, khoảng chừng mười tuổi, đôi tai dài trên đầu và cái đuôi nhỏ sau lưng vẫn chưa hoàn toàn hóa hình biến mất, mặc bộ quần áo nhỏ màu phấn nhạt.
Thấy nàng vẫy tay liền ngoan ngoãn chạy tới, rụt rè nói:
“Thượng thần tỷ tỷ.”
“Ngoan.”
Lâm Phong Trí xoa đầu cô bé:
“Muộn thế này rồi, các em đang làm gì vậy?”
“Chúng em đang tưới cây đào.”
Cô bé thỏ trả lời:
“Trưởng lão nói chúng em không thể ăn không ngồi rồi ở đây, phải làm chút việc trong khả năng để báo đáp Côn Hư, nhưng chúng em chỉ biết trồng trọt, Phàm ca ca lại không cho chúng em ra ngoài, bảo là không thể làm phiền các tỷ, nên chúng em chỉ đành tưới mấy cây đào này thôi.”
Lâm Phong Trí ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt với cô bé, nghe vậy cười nói:
“Vậy đây là cái gì?”
“Đây là sương đêm.
Cây đào được tưới sương đêm sẽ nở hoa nhiều hơn, đẹp hơn, quả kết ra cũng căng mọng hơn.”
Cô bé thỏ trả lời.
“Lợi hại vậy sao?!”
Lâm Phong Trí khoa trương mở to mắt nói.
“Đương nhiên rồi, tộc Trường Nhĩ chúng em giỏi trồng trọt nhất!”
Cô bé thỏ cười toét miệng, ném gáo cán dài vào xô, từ trong túi móc ra một nắm gạo trắng tinh:
“Xem này, tiên thử (gạo tiên) chúng em trồng, ngon hơn đồ bên ngoài nhiều nhé!
Ăn một nắm thôi, đủ no năm ngày!”
Tu sĩ đều tu luyện từ phàm nhân mà ra, không phải sinh ra đã tích cốc, chỉ là theo sự thăng tiến của cảnh giới tu vi, dần dần thoát khỏi ngũ cốc luân hồi.
Tiên thử là loại gạo phổ biến nhất trong giới tu tiên Cửu Hoàn, ăn một chút là đủ no ba ngày, hơn nữa còn chứa linh khí nhất định, là loại thực phẩm được tu sĩ nhập môn ưa chuộng.
Ngoài ra, tiên thử thượng hạng còn dùng để ủ tiên t.ửu, làm thu-ốc, làm các loại tiên thực, rất bán chạy ở giới tu tiên Cửu Hoàn.
Kho của Côn Hư cũng tích trữ không ít tiên thử, đều là thu hoạch tự trồng của tông môn, nhưng so với nắm tiên thử trong tay cô bé Trường Nhĩ trước mắt, kích thước, màu sắc đều kém hơn không chỉ một chút.
“Linh Nhi, muội đang nói chuyện với ai thế?”
Giọng Phó Phương Kiến vang lên từ phía bên kia vườn đào.
Lâm Phong Trí nghe vậy đứng dậy, vừa lúc thấy huynh ấy bước ra từ rừng đào.
Phó Phương Kiến thấy họ vội ôm quyền hành lễ, nói:
“Thượng thần, Kỳ trưởng lão.”
Sau khi nói rõ mục đích đến, Phó Phương Kiến mới nói:
“Hai vị đi theo ta, cậu ấy đang ở đó giải sầu.
Những ngày này cậu ấy trốn trong phòng không chịu gặp người, ta khó khăn lắm mới khuyên được cậu ấy ra ngoài dạo một chút, cậu ấy cũng chỉ chịu ra vào buổi tối…”
“Gặp phải chuyện như vậy, ai mà nhìn thoáng được?
Cũng may có huynh, còn có thể ở bên khuyên giải.”
Lâm Phong Trí thở dài, đi theo Phó Phương Kiến vào sâu trong rừng đào, nhìn thấy Nghiêm Phàm đang ngồi trong đình đá.
Huynh ấy vô cảm nhìn ra xa, như bị rút mất hồn phách, trên khuôn mặt đầy rẫy những hố sẹo sâu nông không đều, không còn một chỗ da thịt lành lặn.
“Nghiêm đạo hữu.”
Lâm Phong Trí bước vào đình đá, nhỏ giọng như sợ làm kinh động đến huynh ấy.