“Câu trả lời này khiến ánh mắt Kỳ Hoài Chu trầm xuống.”
“Nàng gặp Bùi Lẫm rồi sao?”
Hắn nói.
Lâm Phong Trí khẽ “ừm” một tiếng, nhẹ nhàng tựa đầu vào l.ồ.ng ng-ực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ từ trong l.ồ.ng ng-ực truyền ra.
Từng nhịp từng nhịp, thình thịch… thình thịch…
————
Trong Hóa Vân Chi Cảnh, Lâm Phong Trí hung hăng lau khô nước mắt trên mặt nhưng nước mắt vẫn không thể ngăn cản được mà trào ra khỏi hốc mắt.
Trước mắt nàng dường như xuất hiện một con dị thú khổng lồ, da thịt đen như lửa, đôi mắt đỏ như m-áu, hắn sinh ra với vẻ uy phong lẫm liệt, sở hữu sức mạnh to lớn coi khinh chúng sinh, nhưng lại cẩn thận nâng niu trái tim đầm đìa m-áu của mình dâng tới trước mặt nàng.
Trái tim đó vẫn còn đang đập thình thịch, l.ồ.ng ng-ực hắn bị khoét một lỗ hổng lớn, rõ ràng là đau đớn đến ch-ết đi sống lại nhưng hắn vẫn hai tay dâng trái tim của mình lên.
Trong đôi mắt đỏ như m-áu đó có một ánh nhìn trong trẻo nhất thế gian.
“Huynh ấy đã làm bấy nhiêu cho Cửu Hoàn, nhưng tại sao đến cuối cùng lại chỉ để lại tiếng xấu?
Điều này thật không công bằng.”
Nước mắt lau không xuể nên Lâm Phong Trí cũng bỏ cuộc, nàng hít mũi một cái, mang theo giọng mũi nồng nặc hỏi.
“Bởi vì… ta đã đ.á.n.h giá thấp cái ác của nhân tính.”
Bùi Lẫm cười như tự giễu, “Ta mang theo sự nhiệt huyết sẵn sàng hy sinh lấp đầy l.ồ.ng ng-ực, cùng với hắn ngây ngô và tiên lực vô thượng trở về Cửu Hoàn, ngây thơ nghĩ rằng dưới tai họa mang tính hủy diệt, các tu sĩ nhất định có thể đồng tâm hiệp lực, tuy nhiên thực tế là dưới sự cám dỗ của tiên bảo vô thượng và tiên lực, họ chỉ hòa nhã bên ngoài, còn bên trong vẫn cứ ai làm việc nấy, vì lợi ích mà tranh giành đấu đá lẫn nhau.”
Lợi ích to lớn do Hóa Vân Chi Cảnh và bốn món thánh khí mang lại khiến người ta đỏ mắt, ai cũng muốn tổn thất ít đi một chút, dùng cái giá nhỏ nhất để đổi lấy lợi ích lớn nhất, cái gọi là minh ước cũng chỉ là một tờ giấy lộn, sự sinh t.ử tồn vong của Cửu Hoàn không địch lại được sự cám dỗ to lớn này, sự hy sinh của Kỳ Hoài Chu càng không thể khơi dậy lòng biết ơn của các tu sĩ đối với hắn, ngược lại vì thực lực mạnh mẽ mà hắn thể hiện ra cùng với những ân oán cũ tích lũy trước đó, hắn lại trở thành sự tồn tại mà các tu sĩ Cửu Hoàn phải kiêng dè.
Họ không tin tưởng Mê Tân Thú, chỉ vì bốn món thánh khí mà buộc phải thỏa hiệp, Bùi Lẫm trở về từ Tinh Trụ Hải tuy thực lực đại tăng nhưng vẫn vì thời gian tu luyện quá ngắn mà không thể đạt tới cảnh giới mạnh mẽ hơn, dù có bảo khí mạnh trong tay nhưng vẫn phải chịu sự kiềm tỏa của tứ giới.
“Ta dẫn theo Kỳ Hoài Chu một mình ngao du giữa tứ giới Cửu Hoàn, tìm kiếm những cường giả tứ giới làm bạn, hứa dùng bốn món thánh khí giúp họ trở thành chủ tể của tiên ma yêu thú tứ giới, còn họ thì nhất định phải dẫn dắt tu sĩ dưới trướng cùng ta trấn áp hỗn độn ác khí.
Họ đã đồng ý đối sách của ta, ta giúp họ trở thành chủ tể tứ giới, Yêu Hoàng, Tiên Thần, Ma Quân, Thú Vương…
Chúng ta đã dùng thời gian ngắn nhất để kết thành liên minh, dẫn dắt quần tu tứ giới dọc đường xua đuổi tất cả ác khí tràn ra Cửu Hoàn vào bên ngoài Mê Tân, rồi dùng bốn món thánh khí triệu hoán cái gọi là sức mạnh Thiên Tôn…
Thực ra chính là tiên lực do tổ tiên của nàng dùng chút sức lực cuối cùng ngưng tụ thành, dùng tiên lực này để phong ấn ác khí vào trong Mê Tân.
Kế sách tập hợp tất cả sức mạnh của toàn bộ Cửu Hoàn này cuối cùng chỉ thành công một nửa.”
Bùi Lẫm nói rồi thở dài một tiếng.
“Mê Tân không chịu nổi ác khí và tiên lực khổng lồ nên đã hoàn toàn sụp đổ khi phong ấn, ác khí phản công, sức tàn phá còn khủng khiếp hơn trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu không thể ngăn chặn, để ác khí hoàn toàn xâm chiếm Cửu Hoàn, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai, không chỉ Cửu Hoàn sẽ bị diệt vong mà vô số tu sĩ bên ngoài Mê Tân lúc đó cũng không thể sống sót rời đi.”
Trong tình thế cấp bách như vậy, Bùi Lẫm không có sự lựa chọn thứ hai, hắn chỉ có thể cầu cứu Kỳ Hoài Chu.
“Lấy tim làm trận, lấy thân làm lao, hắn đã hy sinh tất cả những gì hắn có thể hy sinh để thành toàn cho Cửu Hoàn.
Ta hứa với hắn rằng ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực nghĩ ra cách mới để cứu hắn quay về.
Cứ thế… hắn hóa thành thú lao nuốt chửng tất cả ác khí, còn ta… lấy trái tim hắn làm nhãn trận, lập ra Thập Phương Cổ Trận đó dùng để trấn áp…
Kỳ Hoài Chu.”
Vô số hình ảnh năm xưa lần lượt lướt qua trí não, trong đôi mắt đỏ hoe của Bùi Lẫm cuối cùng cũng rơi xuống những giọt nước mắt.
Lâm Phong Trí cũng không nói gì thêm, bên tai chỉ còn tiếng gió thổi nhè nhẹ trong Hóa Vân Chi Cảnh.
Một lúc sau hắn mới thoát khỏi cảm xúc đau đớn tự trách đó, tiếp tục nói:
“Ta vốn tưởng rằng việc Kỳ Hoài Chu lấy thân làm lao cứu lấy Cửu Hoàn có thể khiến các tu sĩ thay đổi cách nhìn về hắn, giúp ta nghĩ cách cứu hắn ra, tuy nhiên đối với ý nghĩ của ta tứ giới lại nảy sinh tranh chấp.
Họ kiêng dè sự mạnh mẽ của Kỳ Hoài Chu, thèm khát sức mạnh Thiên Tôn nên đã dồn hết tâm trí vào việc tranh giành bốn món thánh khí.
Họ không biết nguyên do của huyết mạch Tiên Tổ, chỉ biết bốn món thánh khí có thể triệu hoán ra tiên lực vô thượng, những kẻ bằng mặt không bằng lòng đó rất nhanh đã bắt đầu tranh đấu, đầu tiên là tiên ma liên thủ g-iết Thú Vương ở Trảm Long Nhai để đoạt Thiên Máng, cuối cùng bị vợ của Thú Vương giấu đao ở Đoạn Giang, tiếp theo đó là tiên ma hai giới mỗi người một ngả, mở ra một cuộc tiên ma đại chiến kéo dài đằng đẵng, ai ai cũng thèm khát thánh khí, tham gia vào cuộc tranh đoạt này, chỉ có Yêu Hoàng Xích Khôi chọn đứng bên cạnh ta, cùng ta thành lập Côn Khư.”
Bùi Lẫm lúc đó chỉ là một tán tu mang theo trọng bảo, chưa thành lập Côn Khư, phía sau không có chỗ dựa, bên cạnh không có người, sau khi hỗn độn ác khí bị trấn áp gần như đã mất đi giá trị lợi dụng, không thể kiểm soát được tiên ma thú tam giới nữa, cái gọi là Thiên Tôn chỉ là một danh hiệu hão huyền mà thôi.
Liên minh cũ nhanh ch.óng tan rã, trong lòng Bùi Lẫm lạnh lẽo vô cùng, biết rằng trong thời gian ngắn muốn cứu Mê Tân Thú ra là không thể, bèn dựa vào món bảo vật cuối cùng mà dân di cư Tiên Tổ tặng —— Hóa Vân Chi Cảnh, trên nền cũ của Mê Tân đã dựng lên Côn Khư.
Hắn hiểu sâu sắc rằng chỉ khi hắn đủ mạnh mẽ, không còn đơn phương độc mã chiến đấu nữa thì hắn mới có cách cứu Kỳ Hoài Chu về.
Mà các tu sĩ tứ giới lại không tán thành cách làm muốn cứu Mê Tân Thú của hắn.
Họ sợ ác khí quay trở lại, lại vô cùng kiêng dè Mê Tân Thú nên không những không chịu giúp đỡ mà còn liên minh lại ép hắn phải từ bỏ ý định cứu hắn.
Bùi Lẫm mới bắt đầu xây dựng Côn Khư, trong tông đã nhận không ít đệ t.ử và đồng bạn, họ liền lấy Côn Khư ra để uy h.i.ế.p hắn.
“Nếu ta không khuất phục, Côn Khư sẽ không giữ được.
Lúc đó Côn Khư còn yếu, không đủ sức chống cự nên ta chỉ có thể…
đồng ý với họ, từ đó không nhắc tới Mê Tân Thú nữa, không còn dốc hết sức nghĩ cách cứu hắn nữa.
Còn họ… họ không muốn sự vinh quang cứu vãn Cửu Hoàn như vậy rơi lên đầu một con dị thú, danh tiếng của họ, địa vị của họ đều dựa vào trận chiến đó mà có, vì vậy họ không những ép ta phải ngậm miệng mà thậm chí còn xóa sạch sự hy sinh của hắn!
Biên soạn ra cái gọi là… trận Thiên Tôn Tứ Thánh đấu với tà ác.
Những bức tranh vẽ trong thư lầu của ta chính là b-út tích của họ.”