15
Nhìn cuộc trò chuyện ngày càng đi theo hướng khó tin, ta không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.
Xem ra không chỉ Thái hậu thiên vị Hoắc Tư Bạch, mà ngay cả cả nhà Hoàng đế cũng thiên vị hắn.
Hắn tuy mất phụ thân từ sớm, nhưng lại là một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương.
Cuối cùng vẫn là Thượng thư Bộ Hình không nhìn nổi nữa, lên tiếng nhắc nhở Hoàng đế:
“Bệ hạ, vẫn nên nói về chuyện của Tiểu Quốc Công gia đi.”
Hoàng đế bảo Hoắc Tư Bạch và Tô Minh Thư hai người im miệng, sau đó để ta kể lại toàn bộ sự việc.
Sau khi Hoàng thượng dặn dò xong, phụ thân ta bỗng ngước mắt nhìn về phía ta.
Ông ta tuy không nói gì nhưng ánh mắt nhìn ta sắc bén như d.a.o, mang theo uy thế áp người.
Khi còn nhỏ, ta sợ nhất là dáng vẻ này của ông ta.
Ông ta không nói nhiều, vui hay giận đều không biểu hiện rõ ràng.
Ta chỉ có thể dựa vào sắc mặt và ánh mắt của ông ta để đoán tâm trạng.
Mỗi lần ông ta sa sầm mặt với ta, ta liền cảm thấy sắp có chuyện vô cùng đáng sợ xảy ra.
Vì vậy, cho dù Tô Minh Thư cướp đồ của ta, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt như vậy của ông ta, ta liền cảm thấy dường như mình mới là người sai.
Ta sẽ ngoan ngoãn nhận lỗi.
Ta nói với ông ta rằng ta không nên mách lẻo, càng không nên đòi lấy lại đồ của chính mình.
Ta nói ta đã gây phiền phức cho ông ta, ta không đủ hiểu chuyện.
Lần này ông ta cũng nhìn ta như vậy, ta hiểu ý ông ta.
Ông ta muốn ta nhường nhịn.
Nhưng bây giờ, ta đã không còn là đứa trẻ phải nhìn sắc mặt ông ta mà sống nữa.
Ta khách quan, công bằng, kể lại từng lời nói, từng hành động của Tô Minh Thư sau khi nàng ta đến hiệu sách của ta, không thêm không bớt một chữ.
Đồng thời, ta bảo hộ vệ đưa Triệu đại thẩm mở cửa hàng bán trái cây khô và Lương đại thúc mở cửa hàng bánh gạo ở ngay bên cạnh hiệu sách đến làm chứng.
Hai người họ đều là những người chen chúc trước cửa xem náo nhiệt từ đầu đến cuối.
Trước khi rời đi, ta đã bảo Lục Phó tướng của Ngũ Thành Binh Mã Ty đưa bọn họ đi cùng với tư cách nhân chứng.
Hai người tuy run lẩy bẩy nhưng ít nhất cũng vừa run vừa xác nhận những gì ta nói là sự thật.
Sau khi ta nói xong, Hoàng đế không lập tức lên tiếng, nhưng sắc mặt vô cùng khó coi.
Đặc biệt là khi nghe ta kể đến câu Tô Minh Thư nói trong cửa hàng:
“Quan? Ta chính là quan!”
Sắc mặt Hoàng đế lập tức trầm xuống.
Một lúc sau, Hoàng đế lên tiếng hỏi Tô Minh Thư:
“Ngươi có gì muốn nói?”
Tô Minh Thư “bịch” một tiếng quỳ xuống, run rẩy mở miệng:
“Thần phụ... thần phụ không có ác ý, quả thực là muốn tốt cho tỷ tỷ.”
“Tỷ tỷ không thể sinh con, chẳng những không cảm thấy có lỗi với Hầu gia, ngược lại còn ngăn cản Hầu gia nạp thiếp.”
“Tô gia chúng thần vốn muốn gả thần phụ vào đó, thay tỷ tỷ hoàn thành trọng trách sinh con nối dõi cho Hầu phủ. Nào ngờ tỷ tỷ sinh lòng đố kỵ, bất chấp sự phản đối của gia đình, nhất quyết muốn hòa ly với Hầu gia.”
“Sau khi hòa ly, thần phụ lo lắng tỷ tỷ sống khổ sở, nên mới đến thăm. Tuy lời nói có phần không thích đáng, nhưng thần phụ thật sự lo lắng cho tỷ tỷ.”
“Lăng Quốc Công bảo vệ tỷ tỷ, thần phụ nhất thời hồ đồ, mới làm ra chuyện như vậy.”
“Tất cả đều là hiểu lầm, xin Bệ hạ khai ân.”
Lúc này phụ thân ta cũng bước ra cầu xin:
“Bệ hạ, đều là chuyện gia đình. Thần dạy con không nghiêm, khiến hai nữ nhi nảy sinh bất hòa. Thần nhất định sẽ trở về nhà dạy dỗ các con thật tốt, xin Bệ hạ khai ân.”
Cố Kỳ Việt cũng bước ra cầu tình:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đều là hiểu lầm, xin Bệ hạ khai ân.”
Nếu Hầu phủ và Tô gia đều không truy cứu, mà Hoắc Tư Bạch cũng không chịu thiệt, Hoàng đế liền muốn kết thúc chuyện này.
“Đã là chuyện gia đình, vậy thì…”
Ta bước ra:
“Bệ hạ, không phải chuyện gia đình. Chuyện này liên quan đến thanh danh của dân nữ, xin Người làm chủ cho dân nữ!”
16
Ta kể ra chuyện Cố Kỳ Việt bất lực, vậy mà lại lừa gạt ta, khiến ta phải mang tiếng không thể sinh con.
Sau khi nghe xong, mọi người trong điện đều im lặng.
Vị Đại Trưởng Công chúa vừa nãy vẫn luôn nghịch bộ hộ giáp trên tay không nhịn được lên tiếng:
“Trên đời lại có chuyện vô lý đến vậy sao? Chuyện Ninh An Hầu dũng mãnh trên giường đã vang danh khắp kinh thành, ngay cả ta cũng từng nghe qua, chẳng lẽ lại là giả?”
Cố Kỳ Việt gần như nhảy dựng lên, lập tức phản bác ta:
“Ngươi! Ngươi nói bậy, ngươi ăn nói hàm hồ!”
“Bệ hạ, Tô thị này ôm hận trong lòng với thần nên mới bôi nhọ thần như vậy, Người đừng tin nàng ta!”
Còn chưa để hắn nhảy nhót xong, Hoắc Tư Bạch đã lạnh nhạt lên tiếng bên cạnh:
“Chuyện này kiểm tra một chút chẳng phải sẽ biết sao?”
Sắc mặt Cố Kỳ Việt lộ vẻ hoảng loạn:
“Bệ hạ, Bệ hạ xin hãy suy xét! Thần không thể chịu nổi sự sỉ nhục như vậy!”
Hắn còn chưa nói xong, Thái hậu đã dặn dò ma ma bên cạnh:
“Dẫn Tô thị xuống kiểm tra một phen.”
Lão ma ma bên cạnh Thái hậu lĩnh mệnh, đưa ta đến Tây sương phòng bên cạnh.
Sau khi kiểm tra xong, bà bước ra bẩm báo:
“Khởi bẩm Bệ hạ, khởi bẩm Thái hậu, lão nô đã kiểm tra rõ, Tô Minh Nguyên vẫn còn là xử nữ.”
Câu nói vừa rơi xuống, cả điện đều kinh hãi.
Cố Kỳ Việt giống như quả cà bị sương giá làm héo rũ, môi hắn mấp máy:
“Chuyện này, chuyện này...”
Lắp bắp hồi lâu, hắn cũng chẳng nói được một câu hoàn chỉnh.
Tiếp đó, Hoàng thượng lại triệu thái y, mời người đến bắt mạch cho Cố Kỳ Việt ngay tại chỗ.
Vị Viện phán có y thuật giỏi nhất Thái Y Viện đến, cẩn thận bắt mạch cho Cố Kỳ Việt.
Sau khi bắt mạch xong, ông nói một tràng dài.
Nhưng tóm lại chính là Cố Kỳ Việt bẩm sinh đã bất lực, rất khó chữa khỏi.
Thật ra trước đây khi ta không thể mang thai, ta cũng từng cầu xin Cố Kỳ Việt đến y quán xem thử có phải vấn đề nằm ở phía hắn hay không, nhưng hắn trăm phương nghìn kế không chịu.
Sau đó có một lần, ta mời một vị danh y vào phủ.
Vị đại phu kia nói thân thể Cố Kỳ Việt khỏe mạnh, ngược lại ta lại có một đống bệnh tật, khiến ta càng thêm áy náy.
Bây giờ nghĩ lại, hẳn là người do hắn cố ý mời đến để diễn kịch mà thôi.
Thái y lui xuống, trong điện rơi vào một sự im lặng kỳ quái.
Chỉ có bốn người là phụ thân ta, kế mẫu, Cố Kỳ Việt và Tô Minh Thư có sắc mặt đen như đáy nồi.
Những người xung quanh lần lượt nhìn bọn họ bằng đủ loại ánh mắt, hoặc thương hại hoặc chế giễu.
Hoàng đế trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi ta:
“Tô Minh Nguyên, chuyện này ngươi muốn xử lý thế nào?”
Ta nói:
“Ta muốn Ninh An Hầu dành thời gian mở một bữa tiệc, mời những thân bằng hữu cũ thường qua lại với chúng ta. Khi ấy, hắn sẽ công khai giải thích rõ chuyện này trước mặt mọi người, trả lại sự trong sạch cho ta.”
Ta vừa nói xong, Cố Kỳ Việt lập tức bước ra phản đối: