Nghe nói sau khi điều tra ra Ninh An Hầu phủ có chút liên quan đến Phùng gia, gần đây hắn đang bận rộn tìm người chạy chọt.
Hắn nhìn ta, ấp a ấp úng xin lỗi, không còn dáng vẻ cao ngạo như ngày hòa ly nữa.
“Minh Nguyên, trước đây là ta sai. Ta xin lỗi nàng ở đây. Nàng nể tình phu thê năm xưa, tha thứ cho ta đi.”
Ta lạnh nhạt đáp: “Nếu Hầu gia không có chuyện gì thì xin tránh đường, đừng chắn lối.”
Nói xong ta vòng qua hắn định đi, hắn vội vàng lên tiếng:
“Khoan, đừng đi.”
“Minh Nguyên, lần này ta đến chủ yếu là muốn nhờ nàng một chuyện.”
“Nàng... nàng có thể nói giúp ta vài câu với Đại Trưởng Công chúa, bảo bà ấy nương tay với Hầu phủ một chút được không?”
Ta thật sự có chút cạn lời.
Muốn mắng hắn, nhưng lại chẳng biết nên bắt đầu mắng từ đâu.
May mà Hoắc Tư Bạch đến.
“A Nguyên, ta đã dạy nàng thế nào? Gặp phải loại chuyện này phải làm gì, nàng còn nhớ không?”
Ồ, nhớ ra rồi.
Ta giơ tay lên, hung hăng tát Cố Kỳ Việt một cái.
Đánh hắn lệch sang một bên, sau đó ta lên xe ngựa.
Trong xe ngựa, Hoắc Tư Bạch đau lòng nâng tay ta lên.
“Đánh đỏ cả tay rồi. Lần sau đừng tát mạnh như vậy, tay nàng sẽ đau.”
“Đợi ta đặt làm cho nàng một đôi găng tay có gắn đinh. Lần sau đ.á.n.h người thì đeo nó vào.”
......
Đến Quốc Công phủ, Đại Trưởng Công chúa đã chờ sẵn ở đó.
Sau khi hành lễ, bà thân thiết kéo tay ta:
“Đứa trẻ ngoan, những năm qua con chịu nhiều ấm ức rồi.”
Nói xong, bà nhìn về phía sau.
Một cung nữ từ phía sau dâng lên một đôi vòng ngọc xanh biếc, chất ngọc trong veo, thủy đầu cực tốt.
Bà cầm lên, đeo vào cổ tay ta.
“Đây là thứ Thái hậu truyền lại cho ta trước khi ta xuất giá. Bây giờ ta truyền lại cho con.”
“ Hoắc gia chúng ta phải nhờ con nối dõi rồi.”
Nói xong, bà nhìn Hoắc Tư Bạch đang đứng bên cạnh thương lượng với quản gia, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
“Nói thật, phò mã mất sớm, ta chỉ có một đứa con là A Bạch. Tính tình của nó từ nhỏ đã bị Thái hậu chiều hư, mãi chẳng chịu nên người.”
“Mãi đến khi gặp con, nó mới có chút dáng vẻ của một người đứng đắn.”
“Làm mẫu thân, chúng ta cũng chẳng mong gì nhiều ở con cái. Chỉ cầu nó cả đời bình an khỏe mạnh là được.”
“Bây giờ ta chỉ mong đôi phu thê trẻ các con có thể hòa thuận vui vẻ, sớm sinh con nối dõi, giúp Hoắc gia khai chi tán diệp.”
Nói xong, từ phía sau bà bước ra một vị ma ma lớn tuổi.
“Đây là Quế ma ma từ trong cung đến, giỏi nhất là điều dưỡng thân thể, lại có tài nấu t.h.u.ố.c bổ.”
“Con và A Bạch cũng không còn nhỏ nữa, hôn kỳ định vào tháng Hai năm sau được không?”
“Trong khoảng thời gian này cứ để Quế ma ma điều dưỡng thân thể cho hai đứa thật tốt, tranh thủ sang năm có thể mang thai.”
“Chuyện của con ta biết. Phụ thân con từ nhỏ đã yêu thương muội muội, gần đây lại bị Phùng gia liên lụy.”
“Nhà ngoại của con ở tận Lâm An, cữu phụ cũng chỉ là một viên quan nhỏ ở địa phương.”
“Đã vậy, con cứ ở lại phủ đi. Ta cũng không phải người cổ hủ. Nếu hai đứa không nhịn được thì có thể động phòng trước. Chỉ là đừng sớm hơn tháng Chạp.”
“Nếu mang thai, đến lúc thành thân áo cưới cũng có thể che được vóc dáng, không đến mức thất lễ.”
“Thuốc bổ Quế ma ma nấu mỗi ngày, bên chỗ ta cũng có ghi chép lại một phần. Con phải ăn uống đầy đủ, không được lãng phí...”
Ta nhìn miệng Đại Trưởng Công chúa đóng mở liên hồi, chỉ cảm thấy một trận nghẹt thở.
Mặc dù bà rời đi ngay trong buổi chiều, nhưng tối hôm đó ta vẫn mất ngủ ở Quốc Công phủ.
Ta thức trắng cả đêm.
Sáng hôm sau, ta mở cửa viện, nhìn khu viện mình đang ở.
Tuy nơi này tinh xảo đẹp đẽ hơn viện ta từng ở trong Hầu phủ rất nhiều nhưng ta ngẩng đầu nhìn bầu trời chỉ rộng bằng bốn góc tường kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đây chẳng qua cũng chỉ là một cái l.ồ.ng lớn hơn mà thôi.
Ta sợ hãi.
Nhân lúc Hoắc Tư Bạch không có ở đây, ta trốn về hiệu sách của mình.
Ta ngồi bên bàn đá trong sân, suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều.
Ta không biết phải làm thế nào.
Không biết đã ngồi ở đó bao lâu, Hoắc Tư Bạch đến.
Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, nhẹ nhàng nói:
“Ta biết nàng đang sợ hãi điều gì. Nàng đi đi, A Nguyên.”
Ta hỏi hắn: “Còn chàng?”
Hắn cười khổ: “Ta phải ở lại đây. Ta nhận sự nuôi dưỡng của mẫu thân và cữu cữu, ta có trách nhiệm của mình.”
Hai chúng ta sau đó đều không nói gì.
Gió thu thổi đến, những chiếc lá Lăng Tiêu ở góc tường bị gió thổi phát ra tiếng xào xạc.
Trên cành đã kết hai ba đóa hoa Lăng Tiêu đỏ rực, tươi tắn đáng yêu.
Ta nghe thấy Hoắc Tư Bạch khẽ nói bên cạnh:
“A Nguyên, gió là tự do, nàng cũng vậy.”
Ngoại truyện.
Ta dẫn theo Lục Miên rời khỏi kinh thành, mở một hiệu sách trong một con ngõ nhỏ ở Lâm An.
Phía sau cửa hàng có một tiểu viện, trong sân có mấy gian nhà ngói, bố cục rất giống hiệu sách ở kinh thành.
Dưới chân tường phía tây của sân, ta trồng một cây Lăng Tiêu.
Bây giờ lá xanh đã phủ kín đầu tường, từng mảng hoa màu cam điểm xuyết giữa những tán lá, rực rỡ như lửa, nồng nhiệt mà xán lạn.
Bên cạnh nhà bếp trồng một cây ngân hạnh.
Lá xanh dày đặc như một chiếc ô lớn, tràn đầy sức sống.
Gió thu thổi qua, lá cây xào xạc.
Đợi thêm một tháng nữa đến cuối thu, lá cây sẽ chuyển thành một màu vàng óng khắp mắt, rực rỡ mà ch.ói mắt, lại là một cảnh tượng khác.
Mấy năm nay, ta và Khinh Sương vẫn luôn giữ liên lạc qua thư.
Khinh Sương nói cho ta biết, cuối cùng Phùng gia bị phán xử trảm, Phùng Quý phi bị giam vào lãnh cung.
Phụ thân ta vì quan hệ với kế mẫu, qua lại với Phùng gia không ít, cuối cùng cũng bị liên lụy, bị phán lưu đày.
Bởi vì ta đã tự lập môn hộ nên không bị liên lụy.
Tô Minh Thư cũng vì đã xuất giá nên tránh được một kiếp.
Có điều Cố Kỳ Việt cũng có chút qua lại với Phùng gia nên bị Bệ hạ bãi chức quan trong triều.
Nhưng Hầu phủ những năm qua dần dần sa sút, cộng thêm Cố Kỳ Việt mất chức quan, cuộc sống càng ngày càng khó khăn.
Cuối cùng Tô Minh Thư vì không chịu nổi cô quạnh, lại không chịu được cảnh nghèo khó, muốn hòa ly với Cố Kỳ Việt rồi tái giá.
Cố Kỳ Việt không chịu thả người.
Hai người hiện giờ đã trở thành một đôi oan gia, ngày ngày cãi nhau, khiến Hầu phủ náo loạn đến gà bay ch.ó chạy.
......
Nhưng tất cả những chuyện ấy đều không còn liên quan đến ta nữa.
Ngày ta rời đi, Hoắc Tư Bạch sai người giúp ta chuyển mộ phần của mẫu thân về Lâm An.
Người thân của ta đều ở đây, những ngày tháng của ta trôi qua bình yên và đủ đầy.
Một buổi chiều nọ, ta ngồi dưới hành lang đọc sách.
Đang say mê đọc thì bỗng nghe phía trước truyền đến một giọng nam:
“Này, cô là chủ của hiệu sách này sao?”
Ta ngẩng mắt nhìn lên.
Chỉ thấy một nam t.ử trẻ tuổi đang dựa nghiêng vào khung cửa, dường như đã nhìn ta rất lâu.
Ánh nắng chiếu từ phía sau hắn, ngược sáng nên không nhìn rõ dung mạo cụ thể.
Chỉ cảm thấy thân hình cao ráo, thon dài, vóc dáng vô cùng đẹp.
- Hoàn văn -