Nguyên Hương Như Sơ

Chương 8



Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy sự cố chấp trong đáy mắt Lộ Trạch Khiêm. Giấu sau ánh mắt khiêm nhường kia là một hố đen sâu thẳm đủ để nhấn chìm lòng người. Ta nhắm mắt lại, không nói thêm lời nào nữa.

Từ khi từ núi Hạt Thông trở về, ta thường xuyên sợ lạnh, dù trong phòng đốt đầy lò than cũng không ăn thua. Lộ Trạch Khiêm tuy không tranh chấp với ta, nhưng ta biết hắn không cho phép ta về Bạch phủ, mà trùng hợp là cha mẹ cũng chẳng muốn ta trở về. Ngày hôm đó khi vừa thức dậy, hắn ngồi bên giường nhìn ta, ủ ấm đôi tay ta một lát rồi đặt lại vào trong chăn.

"Hôm nay trời nắng đẹp, nàng có thể ra ngoài đi dạo một chút, ta bảo Lộ Thập đi cùng nàng."

"Hảo."

Thoắt cái đã đến buổi trưa mà chẳng thấy bóng dáng Lộ Thập đâu. Hỏi qua hạ nhân mới biết Lộ Thập đang ở trong bếp. Ta đi tìm hắn, hắn lộ vẻ không tình nguyện.

"Chủ t.ử ngày thường hễ bận lên là không chịu dùng bữa. Tiểu nhân hiện giờ phải đi theo cô nương nên không có ai trông chừng ngài ấy. Thế nên tiểu nhân bảo hạ nhân đưa một phần đến đó, ngài ấy có ăn hay không thì tùy duyên vậy."

Nói xong, hắn liếc mắt nhìn qua, lại nói tiếp.

"Nghe nói lũ sơn tặc kia miệng rất cứng, nếu không lấy được lời khai thì chủ t.ử sẽ chẳng nghỉ ngơi lấy một khắc. Chủ t.ử vì Bạch cô nương mà cũng liều mạng quá rồi."

Ta thầm thở dài trong lòng.

"Để ta tự mình đi đưa."

Sắc mặt Lộ Thập lúc này mới dịu đi đôi chút. Một lát sau, xe ngựa dừng lại trước cửa hình ngục. Trú binh vốn định ngăn ta lại nhưng bị Lộ Thập chặn ngang, hắn rút yêu bài ra.

"Người nhà cả."

Hai tên lính canh cửa lộ vẻ chần chừ.

"Chỗ của Lộ gia, cô nương gia vào e là không thích hợp lắm."

"Cô nương đã là người của chủ t.ử chúng ta, cũng là khổ chủ, tổng cộng nên vào xem một chút."

"Phải."

Những vòng xiềng xích loảng xoảng được mở ra, hơi thở âm u ẩm lạnh phả thẳng vào mặt. Nha hoàn đỡ lấy ta.

"Tiểu thư, để nô tỳ vào đưa là được rồi, thân thể người đang yếu."

"Không cần đâu."

Ta ở Lộ phủ ăn nhờ ở đậu, cha mẹ ném ta cho Lộ Trạch Khiêm chẳng khác nào một con mèo con ch.ó nhỏ, sớm đã mất đi quyền phản kháng, hà tất phải làm bộ làm tịch làm gì? Lao ngục tối tăm, ánh nến leo lắt. Đến một ngã rẽ nào đó, ta tự nhiên rẽ hướng. Lộ Thập ngạc nhiên hỏi.

"Bạch tiểu thư đã từng đến đây sao?"

Lối đi tối tăm ánh lửa khó tìm, cách bài trí lại phức tạp. Ta sững người.

"Thực ra là chưa từng."

Đi qua một hành lang sâu thẳm, ta đột nhiên dừng bước, nhìn về phía tận cùng.

"Bạch tiểu thư đừng có tò mò, bên trong giam giữ toàn là trọng phạm của triều đình, kẻ thì gian lận tham ô, kẻ thì phản quốc, đã có không ít vương hầu khanh tướng c.h.ế.t ở trong đó rồi."

Nghe hắn nhắc đến, tim ta như bị thứ gì đó thắt lại, từng cơn đau nhói truyền đến. Từ đằng xa vọng lại tiếng người nói chuyện nhàn nhạt.

Khai chưa?

Bẩm đại nhân, vẫn chưa.

Tiếp tục.

Hắn sắp c.h.ế.t rồi.

"Ta nói, tiếp tục."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng điệu thong thả của Lộ Trạch Khiêm không mang theo lấy một tia ấm áp. Dần dần, ánh lửa phía trước hiện rõ hơn. Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nha hoàn phát ra một tiếng hét t.h.ả.m thiết rồi gục xuống đất. Kẻ trên giá t.r.a t.ấ.n đã không còn hình người nữa, nàng quay đầu bám vào lan can mà nôn thốc nôn tháo.

Ngay sau đó, một thân ảnh vương mùi m.á.u tanh chắn trước mặt ta. Bàn tay to lớn che mắt ta lại, trong giọng nói kìm nén cơn thịnh nộ sắp bùng phát.

"Lộ Thập, ngươi muốn c.h.ế.t sao?"

Thân mình ta chao đảo, một câu cũng không nói nên lời, trong mắt chỉ còn lại những tàn ảnh m.á.u me đầm đìa.

Chủ t.ử, thuộc hạ không ngờ tới.

"Cút đi nhận phạt."

Giọng nói của Lộ Trạch Khiêm lạnh lẽo, mang theo sát ý không hề che giấu.

"Nếu nàng có mệnh hệ gì, ngươi hãy xách đầu tới gặp ta."

Ta ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, hộp đồ ăn trên tay vẫn còn đó. Lộ Trạch Khiêm ôm c.h.ặ.t lấy ta, thì thầm như dỗ dành, sợ làm ta kinh hãi.

"Nguyên Hương, đừng sợ, ta không phải hạng người như thế, nàng quên đi có được không?"

"Ta."

Ta há miệng, cố nén cơn buồn nôn đang cuộn trào.

"Ta tới đưa cơm cho chàng."

"Được, ta ăn."

Hắn đáp ứng ngay lập tức, dắt ta trở về Chiếu ngục tư, đặt hộp đồ ăn lên bàn nhưng tay vẫn không chịu buông ra, vì căng thẳng mà lòng bàn tay toát đầy mồ hôi. Ta nhắm mắt, ngữ khí nhẹ hẫng.

"Ta phải về đây."

Lộ Trạch Khiêm gật đầu.

"Ta đưa nàng về."

"Không cần đâu, ta tự về được."

Năm ngón tay Lộ Trạch Khiêm siết c.h.ặ.t.

"Nguyên Hương, ta."

"Buông tay."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta nói một cách c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, cả người run rẩy nhẹ, trong đầu tràn ngập quá nhiều hình ảnh ép ta đến không thở nổi. Ta dường như nhớ ra điều gì đó. Cùng một gian phòng giam, cùng những hình cụ t.r.a t.ấ.n đó. Cũng là một Lộ Trạch Khiêm người đầy m.á.u như tu la. Cùng với hai cái xác đẫm m.á.u khác. Du Phong, Thích Nguyệt. Rõ ràng là lần đầu tiên nhớ lại hai cái tên này, nhưng lại thấy thân thuộc như người nhà.

Lòng ta đau như d.a.o cắt, tựa vào tường, từng bước một đi ra ngoài. Sân ngoài nắng ch.ói chang nhưng trong mắt ta lại phủ một lớp sương mù. Phía bên kia, thị vệ đang cười nói chào hỏi.

"Thích gia, Du gia sao lại tới đây? Làm việc cho Thẩm tướng quân sao?"

"Ừm, nghe nói mấy ngày trước lũ cường đạo đã bị bắt quy án, tướng quân phái chúng ta tới hỏi thăm tình hình một chút."

Ánh mắt ta vô thần nhìn lại, trước mắt tối sầm, bùm một tiếng quỳ xuống đất.

"Nguyên Hương!"

Khoảnh khắc cuối cùng, Lộ Trạch Khiêm hoảng loạn đỡ lấy ta. Ta chậm rãi, chậm rãi túm c.h.ặ.t lấy cổ áo của Lộ Trạch Khiêm, dùng chút sức lực cuối cùng để chất vấn.

"Đó là những thuộc hạ đắc lực của hắn, ngươi, sao lại đến nông nỗi này?"

Nghe thấy câu nói này, sắc mặt Lộ Trạch Khiêm ngay lập tức trắng bệch. Ký ức của ta hiện ra hai con đường. Chúng lúc thì trùng khớp, lúc lại tách rời.