19.
Sau hôn lễ, ta và Thẩm Phù Xuyên sống vô cùng hòa thuận và thoải mái. Là con người một lòng đặt tâm trên triều đường, hắn không có bất kỳ suy nghĩ dư thừa với nữ nhân, đem tất cả d*c vọng đặt trên người ta. Thành hôn tháng thứ ba, ta hoài thai, Thẩm Phù Xuyên cực kỳ vui mừng, từ một người có chủ kiến biến thành chỉ nghe lời ta. Cuộc sống của ta trôi qua vô cùng thoải mái.
Nhưng khi ta ngồi trước gương đồng nhìn cây trâm ngọc trên tóc, nước mắt lại không nhịn được rơi xuống. Đại thù chưa báo, lúc nào mới là những ngày thật sự thoải mái?
Giữa hạ, ta theo Thẩm Phù Xuyên nhận thánh ân, đến một sơn trang nghỉ mát. Hắn gần đây rất bận, cả người đều gầy đi một vòng, nghe nói là vì giải quyết việc Dương tướng quân tại biên cương có ý tạo phản. Hắn không đề cập chuyện này trước mặt ta, có lẽ là sợ ta nghĩ đến Dương Oánh Oánh mà động t.h.a.i khí.
Thế nhưng đêm nay, ta vẫn không tránh khỏi ác mộng. Người gi.ết qua người vô tội, trên tay không có gì khác ngoài m.á.u tươi. Thẩm Phù Xuyên ôm ta vào lòng khẽ vỗ về, thay ta lau mồ hôi trên trán, trực tiếp nói hối hận. Hắn nói, ban đầu không nên để ta làm những chuyện bẩn thỉu như vậy, là hắn đã hại ta, mỗi lần nghĩ lại, hắn đều đau lòng không thôi.
Ta cười nhẹ “Không sao, ta nói rõ với nàng ta rồi, về sau có chuyện gì thì đi tìm ngài là được.”
Hắn xoa tóc ta, gật đầu khen ta làm rất tốt.
Ngày thứ hai, hắn mở đôi mắt xanh đen, thất thần một lúc mời rời giường, thoạt nhìn tinh thần có chút tệ. Ta đem t.h.u.ố.c bổ cho hắn theo thường lệ, hắn nhìn bát t.h.u.ố.c một lúc lâu, lại bảo ta đem cho hắn chút điểm tâm ngọt. Đợi ta trở lại, bát đã rỗng không, hắn cũng cầm theo điểm tâm ra khỏi cửa.
Ta nhìn quanh phòng, mở cửa sổ ra mới thấy một vũng bùn đen ở dưới gốc cây, ngửi một hồi mới thấy đây là mùi t.h.u.ố.c bổ.
Thẩm Phù Xuyên không uống bát t.h.u.ố.c đó, ta cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Mỗi ngày ta đều đem t.h.u.ố.c cho hắn, sau đó đi làm việc riêng, cho hắn có thời gian bỏ t.h.u.ố.c. Chỉ là thời gian dài không dùng t.h.u.ố.c bổ, tinh thần hắn ngày càng sa sút, có lúc sẽ nói nhảm như người mất hồn. Kể cả Thái y viện có muốn chữa, cũng không chẩn ra được hắn bị bệnh gì. Dần dần, người kinh sợ hằng đêm từ ta biến thành hắn.
Hắn bắt đầu không ngủ thường xuyên. Ban ngày thì tinh thần phấn chấn chạy đây chạy đó, đêm đến chỉ tựa vào bàn chợp mắt một lát rồi lại giật mình tỉnh giấc. Lâu ngày, từ một người tuấn lãng phong dật, hắn biến thành một con ma gầy yếu.
Có một đêm, ta mở mắt nhìn thấy hắn ngồi bên thành giường, tay đặt trên cổ ta, như thể muốn lấy mạng ta. Nhưng hắn chỉ cười ôn nhu “Có phải nàng sợ rồi không?”
Ta không lên tiếng, hắn bèn chuyển tầm mắt xuống bụng ta. Tay hắn xoa nhẹ bụng ta, tựa hồ như rất hối tiếc mà nói “Có phải ta sẽ đợi không nổi không …”
Ta nắm lấy tay hắn, ngồi dậy hỏi có phải xảy ra chuyện gì rồi không. Hắn nhìn ta chăm chú, lát sau mới cười nhẹ, đáp “Ngày sau ta ngủ ở thư phòng. Gần đây tinh thần hay hốt hoảng, ta sợ làm hại mẹ con nàng.”
Về sau, hắn thật sự không bước vào phòng ngủ của ta.
20.
Có những màn kịch, khi bắt đầu thì kinh thiên động địa, lúc kết thúc lại vô ảnh vô thanh.
Dùng câu này để hình dung ta và Thẩm Phù Xuyên, đúng là thích hợp.
Vào ngày thẩm vấn Dương tướng quân, ta giả trang tiểu thái giám, theo bên cạnh Lý Cẩn, ở Ngự thư phòng xem kịch.
Thẩm vấn được nửa chừng, binh lính dẫn một nữ nhân đầu tóc bù xù, gương mặt toàn m.á.u đến, cẩn thận nhìn lại, lại là Dương Oánh Oánh được xác nhận đã ch.ết kia.
Lúc đó, ta chỉ phong huyệt cho nàng ta, để Lý Cẩn gọi Dương tướng quân giúp nàng ta tạo hiện trường giả ch.ết, lấy được niềm tin của Thẩm Phù Xuyên, chính là vì chờ thời khắc này.
“Thẩm Phù Xuyên, ta nói rồi, ta muốn ngươi đền mạng!” Nàng ta nở một nụ cười nham hiểm, Thẩm Phù Xuyên đột nhiên sụp đổ.
Hắn lắc đầu, như thể không phân biệt được đâu là mộng đâu là thực. “Không phải ta, ta chỉ phụng mệnh hành sự, ngươi nếu như muốn tìm người đền mạng không cần đến tìm ta, cũng không cần đến tìm thê nhi (vợ và con cái) ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tim ta như quặn lại, rất đau, không nghĩ tới đến lúc này hắn vẫn nghĩ cho ta.
Đáng cười biết bao cơ chứ!
Hắn hoài nghi ta từ lâu, nhưng vẫn luôn không vạch trần ta. Hắn cho rằng nếu đem bát t.h.u.ố.c bổ kia đổ đi thì có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng thật đáng tiếc, bát t.h.u.ố.c kia thực sự chỉ là một bát t.h.u.ố.c bổ mà thôi. Còn thứ độc đã hại hắn thật ta đã sớm bỏ vào mứt chà là mà hắn thích ăn, không màu, không vị, không mùi, không ai có thể phát hiện ra.
Ta nên vui mừng mới phải, nhẫn nhịn mưu tính cả một năm, cuối cùng cũng đến ngày này.
Thế nhưng nhìn hắn luôn miệng nói không cho phép hại thê t.ử ta, ta lại không khống chế được bước đến bên cạnh hắn. Lý Cẩn sống ch.ết giữ c.h.ặ.t ta “Thanh tỉnh một chút!”
Ta hồi thần đứng nguyên một chỗ, nhìn Thẩm Phù Xuyên rút cây trâm ngọc trên tóc đ.â.m tới Dương Oánh Oánh.
Khi bị người ta ép ngã dưới đất, hắn vẫn luôn nói “Hoàng mệnh khó trái! Hoàng mệnh khó trái!”
Gương mặt Thánh thượng tái đi, lời của Thẩm Phù Xuyên chẳng khác nào chỉ thẳng Hoàng thượng hạ lệnh cho hắn gi.ết ch.ết cốt nhục của lão thần. Mà, một khi đã xuất hiện một Dương Oánh Oánh, về sau sẽ có vô số Dương Oánh Oánh. Nhất thời, các hạ thần đều hoài nghi khó giả, phiền phức của mình, phải chăng cũng là vết tích của hoàng đế chăng?
Trong một khắc đó, người ngồi trên hoàng vị kia phải chịu bao nhiêu nghi vấn, “Ăn nói xằng bậy! Thẩm quốc công điên rồi! Người đâu, lôi hắn xuống, xử ch.ết!”
Một khắc đó, Thẩm Phù Xuyên nhất định không sống nổi nữa.
Ta nhìn hắn bị người khác lôi ra khỏi thư phòng, thần sắc đột nhiên thanh tỉnh, hắn nhanh ch.óng kêu lên “Mọi việc đều là hành vi của một mình thần, cầu Thánh thượng không cần thương tổn phụ mẫu thê nhi của thần …”
Hắn dường như nhìn thấy ta, còn cười với ta, cười nói “Đừng sợ.”
……
Một trận trầm mặc qua đi, Thánh thượng mở miệng “Tiếp tục, ban nãy thẩm vấn đến đâu rồi?” Thẩm Phù Xuyên đích xác là muốn mạng của Dương Oánh Oánh, nên hắn vẫn luôn điều tra Dương tướng quân cấu kết với địch mưu phản. Nhưng nói cho đến cùng, hắn cũng chỉ là con d.a.o sắc trong tay Thánh thượng, mà con d.a.o này muốn c.h.é.m hướng nào, vậy phải xem người cầm d.a.o là ai muốn như thế nào.
Không khí nhất thời an tĩnh, mà trận an tĩnh này là quân thần giao tranh, sóng ngầm cuồn cuộn.
Qua một khắc, Thánh thượng cũng đành chọn cách mềm mỏng. Ông ta đứng dậy, đến trước mặt Dương tướng quân, vươn tay ra đỡ “Dương tướng quân mau đứng dậy, là Trẫm hồ đồ rồi, Dương tướng quân trung với triều ta, sao có thể thông địch phản quốc được. Thẩm Quốc công kia lá gan cũng không nhỏ, dám lừa gạt Trẫm, khiến Trẫm suýt nữa phạm phải sai lầm lớn.”
Dương tướng quân không chịu đứng dậy, vẫn quỳ dưới đất, nghiến răng mà nói “Thánh thượng vất vả nhiều năm, nay cũng nên an hưởng tuổi già, việc trong triều cũng nên để Thái t.ử lo liệu.”
“Xuất khẩu cuồng ngôn! Ngươi, ngươi có ý gì?” Thánh thượng lắc ngón tay, nhìn phản ứng của đám quần thần hai bên trái phải.
Không ai phản ứng lại ông ta.
Ai lại có thể vì một người có tâm hoài nghi vô cùng nặng mà bán mạng chứ? Lo lắng hết lòng nhưng không một ngày yên tâm. Hôm nay là Dương tướng quân, ngày mai có thể là ngươi, là ta, là mỗi vị thần t.ử ở đây. Tuy nói, quân bắt thần t.ử, thần bất t.ử bất trung, nhưng có mấy ai thật sự cam tâm tình nguyện chứ?
E là, chỉ có mình Thẩm Phù Xuyên.
Ta mơ hồ nhớ lại lời Lão thái quân, đại trung thần thường là người ngu muội. Bà ấy mỗi lần nhìn thấy Thẩm Phù Xuyên, đều sẽ thở dài cảm thán “Cần gì phải vậy? Cần gì phải vậy!”
Cần gì phải vì bậc đế vương tàn khốc vô tình mà bán cả mạng mình?