Nguyện Nếu Có Kiếp Sau

Chương 7



14.



Ta ghìm cương ngựa ngay cạnh Dương Oánh Oánh, nàng ta đ.á.n.h giá ta một lượt từ đầu đến chân.



“Đa tạ Dương cô nương mời ta đến chơi.” Ta cười nói.



“Ta mời ngươi đến, chỉ vì muốn xem ngươi có xứng tranh với ta không.” Nàng ta rất thẳng thắn nói.



Trong cuộc thi hôm nay, phải cưỡi ngựa vòng quanh núi, ta vẫn luôn không xa không gần mà theo đằng sau nàng ta. Dương Oánh Oánh có lẽ không nghĩ tới ta sẽ theo kịp, bèn ra sức quất roi ngựa, vô tình biến cuộc thi này thành cuộc tỉ thí giữa hai chúng ta. Lưng áo cả hai ướt đẫm mồ hôi, các quý nữ khác đã sớm bị chúng ta bỏ xa không thấy nhân ảnh.



Dương Oánh Oánh đi chậm lại, đợi ta bắt kịp mới cùng ta trò chuyện “Ngươi cũng lớn gan đấy. Không sợ ta sẽ đẩy ngươi từ đây xuống sao? Dù gì ngươi cũng không cha không mẹ, bá phụ ngươi cũng không dám làm gì ta, ta tùy tiện nói hai câu thì chuyện này cứ thế mà qua.”



Tim ta nhói lên. Tướng môn hổ nữ, nói chuyện toàn dùng đầu óc, khắc sâu vào vết sẹo của người khác.



“Chỉ vì một tên nam nhân mà để mình dính hiềm nghi gi.ết người, ta thấy cô nương cũng không phải người nghĩ không thông như vậy.”



Dương Oánh Oánh nhướng mày, cười nói “Ngươi nói không sai, nếu thật sự chỉ vì một tên nam nhân thì cũng thôi.” Nàng ta hướng mắt về phía xa, ánh mắt mờ mịt “Nhưng làm nam nhân tốt biết bao nhiêu. Nếu ta là nam nhân, ta có thể kiến công lập nghiệp, ta có thể làm chủ cuộc đời ta.” Biểu cảm trên mặt nàng biến hóa đa dạng, sầu muộn, mê mang, u ám.



Nàng ta quay đầu nhìn ta, tiếp tục nói “Đáng tiếc, cô nương như chúng ta định sẵn là chỉ có thể gả cho người làm phu nhân, trở thành vật hy sinh của triều đình minh tranh ám đấu, không còn lựa chọn khác.” Lời vừa dứt, trong rừng cũng xuất hiện vài bóng người.



“Phụ quốc công bắt buộc phải là của ta. Nếu ta không gả được cho hắn, phụ thân nhất định ghét bỏ ta vô dụng. Ngược lại là ngươi không cha không mẹ, không bằng ta tiễn ngươi xuống đoàn tụ với bọn họ được không?”



Ta quả thật chưa từng nghĩ tới, ta và nàng ta chưa từng gặp mặt lại có một quyết định vô cùng giống nhau.



Dương Oánh Oánh nói với ta “Tô Dung Nguyệt, ta cảm thấy ta và ngươi khá hợp nhau đấy chứ. Chuyện ngày hôm nay cũng là bất đắc dĩ, ngươi đừng có trách ta.”



Ta chỉ cười.



Dương Oánh Oánh nghi hoặc, vừa muốn cưỡi ngựa bỏ đi, chân ngựa đã bị ai đó một đao c.h.ặ.t đứt. Nàng ta không kịp phòng bị mà ngã xuống núi.



“Người mà nàng ta an bài đều dọn dẹp sạch sẽ cả rồi chứ?” Ta lạnh giọng hỏi, người dẫn đầu gật đầu nói vâng. Xa xa truyền đến tiếng vó ngựa, đoán là các quý nữ sắp đến, ta lại phân phó “Nhất định phải để các nàng nhìn thấy các ngươi rồi mới được rời đi.”



Chuyện còn lại, cứ giao cho ta đi.



15.



Khi ta tìm thấy Dương Oánh Oánh, nàng ta mang một thân thương tích hôn mê cạnh một con suối nhỏ.



Sắc trời dần tối, ta kéo nàng ta vào một cái hang, sau đó đốt một vài cành cây khô. Ta lấy một cây kim bạc từ bộ y cụ đã chuẩn bị trong tay áo ra, đang định châm vào vết thương của nàng ta thì ngoài cửa động vang lên một giọng nói trầm thấp “Ngươi có biết mưu sát là tội ch.ết không?”



Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không chút do dự đ.â.m cây kim bạc vào người Dương Oánh Oánh.



Lý Cẩn từ cửa động tiến vào, ánh lửa hắt lên người hắn, kéo cái bóng thành một bức tường cao lớn. Hắn quỳ một chân, đặt ngón tay lên mũi Dương Oánh Oánh.



Không còn hơi thở.



Hắn u ám nhìn ta, hận không thể dùng ánh mắt khắc cho ta mấy d.a.o “Vì Thẩm Phù Xuyên, ngươi có thể làm đến mức nào? Hắn cho ngươi được bao nhiêu thứ tốt để ngươi can tâm tình nguyện vì hắn bán mạng chứ?”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem ra Lý Cẩn biết rất rõ hành vi của Thẩm Phù Xuyên. Ta cười rộ lên “Hắn nói, chỉ cần g.iết Dương Oánh Oánh, hắn sẽ cưới ta.”



Lý Cẩn sắc mặt khẽ biến, nắm lấy cổ tay ta chất vấn “Tô Dung Nguyệt, người ngươi yêu là Cô, sao ngươi lại có thể gả cho người khác?”



Yêu ấy à?



Ta cười lạnh, yêu tính là thứ gì chứ.



Ta quả thật từng si tâm vọng tưởng với Lý Cẩn, nhưng chỉ là chút rung động nho nhỏ mà chút rung động này cũng rất nhanh bị chính tay hắn bóp nát. Từ sau khi phụ mẫu tạ thế, thứ mà thế gian này cho ta chỉ toàn thù hận và phản bội.



Lý Cẩn giải thích với ta “Cô vẫn luôn tưởng rằng tiểu cô nương năm đó trên Đào Hoa sơn là a tỷ nàng, nàng ấy nói hy vọng Cô thích nàng ấy hiện giờ, không cần sống mãi trong hồi ức, nên Cô mới không cùng nàng ấy xác thực.”



Ta gỡ tay hắn, cười nói “Điện hạ nhận nhầm người là vô ý, lẽ nào không ngừng gây khó dễ cho ta cũng là vô ý?”



“A tỷ nàng ngày ngày đều khóc, nói … cảm thấy ta có ý đối với nàng, nên ta mới cố ý đối xử với nàng như vậy, chỉ là muốn để nàng ấy yên tâm thôi. Dung Nguyệt, thật xin lỗi.”



A tỷ giở trò quỷ sau lưng ta, ta vẫn luôn biết.



Lúc nhỏ, vì muốn theo phụ thân lên núi hái t.h.u.ố.c, ta đã lén học cưỡi ngựa, Con ngựa tuy nhỏ nhưng tính tình rất ác liệt, ta suýt bị nó hất khỏi yên, may mà có Lý Cẩn giúp ta khỏi ngã. Chúng ta chơi cùng nhau hai tháng trên Đào Hoa sơn, sau đó Lý Cẩn biến mất không chút tăm tích.



Sau khi vào kinh, lần đầu tiên gặp lại, ta đã nhận ra hắn. Ta đem chuyện này kể cho a tỷ, đại khái có nhắc qua Đào Hoa sơn. Đợi tới khi ta tìm được cơ hội gặp Lý Cẩn lần nữa, ta lại phát hiện hắn cùng a tỷ tình chàng ý thiếp, cơ hồ trong phút chốc đã đoán được chuyện gì xảy ra.



Ta không vạch trần tỷ ấy, một tên nam nhân mà thôi, tỷ ấy muốn, ta nhường cho tỷ ấy là được. Ta có thể chấp nhận tỷ ấy hoành đao đoạt ái, có thể chấp nhận tỷ ấy tham luyến vinh hoa, nhưng ta không thể chấp nhận tỷ ấy nhận giặc làm cha, đem huyết hải thâm thù của phụ mẫu quẳng ra sau đầu!



Ngày đó ở phủ Phụ quốc công, ta chẩn ra mạch của Lý Cẩn cũng không hề làm lớn chuyện, nhưng a tỷ ở bên cạnh chắc chắn đã nhìn ra ta đang làm cái gì. Có lẽ tỷ ấy đã kể cho bá phụ, vậy nên mới xuất hiện một màn mưu sát trong mưa.



Ta luôn không dám tin, bá phụ vì phương t.h.u.ố.c bí truyền của phụ thân mà không từ thủ đoạn phóng hỏa đốt núi, a tỷ lại vì d*c vọng cá nhân mà bắt tay cùng bá phụ tính kế ta.



Tỷ ấy biến thành cái dạng này từ khi nào?



Có lẽ là lần đầu tới kinh thành, chúng ra bị người ta mắng là đồ nhà quê.



Có lẽ là khi tỷ ấy tiến vào vòng quan hệ của các quý nữ kinh thành, bị bọn họ trêu chọc bắt nạt.



Cũng có lẽ là khi Lý Cẩn cạnh bên vì tỷ ấy mà tiêu tốn ngàn lượng hoàng kim khiến người người ngưỡng mộ.



Có lẽ là khi Thánh thượng hạ chỉ gả tỷ ấy tới Đông cung, những kẻ trước nay ức h.i.ế.p tỷ ấy đều thay đổi, đối với tỷ ấy vừa nịnh nọt lại thêm phần khách khí …



Tuy ta từng điên cuồng trốn tránh sự thật, không dám thừa nhận trên thế gian này chỉ còn mỗi ta nhớ đến những oan khuất của phụ mẫu, nhưng tỷ tỷ mỗi lần đều dùng hành động nói với ta, tỷ ấy không muốn làm một Tô gia trưởng nữ, không muốn làm a tỷ của ta nữa. Tỷ ấy muốn làm một Tô Dung Ngọc là cháu gái của Tô thái y, là Thái t.ử phi của Lý Cẩn, đứng trên vạn người mà hưởng thụ vinh hoa.



Lý Cẩn dời tầm mắt ra chỗ khác, vành tai ửng đỏ “A tỷ nàng nói không sai, Cô vẫn luôn thích nàng, Dung Nguyệt, nàng đừng gả cho Thẩm Phù Xuyên, đợi hồi cung, Cô xin phụ hoàng chỉ hôn, về sau Cô bảo vệ nàng, tuyệt đối không làm nàng phải bẩn tay, được không?”



“Không được.”



Nghĩ về những ngày đã qua đó, ta chỉ cảm thấy mỉa mai đến tột cùng. Lý Cẩn thật sự vẫn tưởng rằng những tổn thương mà hắn tặng ta có thể xóa sạch trong vài câu hay sao? Những năm này, ta cũng dần dần hiểu được, trừ bản thân mình, ai cũng không thể tin, cứu người cũng không bằng tự cứu mình.



“Nếu ngài thật sự phải xin lỗi ta …” Ta nhìn Dương Oánh Oánh, nói với hắn “Vậy thì thay ta làm một việc.”