Nguyên Thủy Pháp Tắc

Chương 849: Tuyết Kiếm Đường Đình khốn đốn



“Từ sau khi Cửu Lê khôi thủ trở về, Cửu Lê Tộc các người quả thực trở nên cứng rắn hẳn lên. Chẳng lẽ các người đã quên mất năm đó từng bị hai vị Phó điện trưởng họ Dương, họ Từ của bổn giáo thống trị trong hèn mọn hay sao?”

Trên cổ Chử Thiên Thư, cái đầu rắn lộ ra nụ cười đắc ý, hắn nhìn ra tu vi Lê Lăng vốn không cao, hoàn toàn dựa vào số lượng Thiên Kiếm Phù khổng lồ để phô trương thanh thế.

Lý Duy Nhất nhạy bén nhận ra dao động khí tức bất thường, thế là mở Thiên Thông Nhãn giữa lông mày.

Chỉ thấy.

Một vị khổng lồ Phật tu thân hình cao tới ba trượng sáu đang ẩn thân đi trên mặt biển, lặng lẽ áp sát về phía Lê Lăng. Hắn mặc xám tro tăng bào, bụng phệ, trên cổ treo một tràng huyết hồn niệm châu. Mỗi một viên niệm châu đều to bằng cái thùng nước.

Chính là tên man tặc cùng danh với Thạch Na Nhĩ – Từ Phật Đỗ. Sư huynh của An Nhàn Tĩnh.

“Quan Sơn Từ Phật Đỗ”, ngay từ ngày đầu tiên Lý Duy Nhất tới thế giới này đã nghe danh tiếng lẫy lừng của hắn, tại Lê Châu không ai là không sợ, hắn được coi như hóa thân của ma thần.

Lê Lăng hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm, vẫn đang đối đầu với Chử Thiên Thư.

Sau khi Lý Duy Nhất đạt tới Thánh Linh Niệm Sư tầng thứ sáu, cậu đã luyện chế được một đạo Thần Kiếm Phù. Lúc này, phù kiếm bay ra từ giữa lông mày, mang theo uy năng mãnh liệt phá tan mặt biển, nhắm thẳng tới Từ Phật Đỗ.

“Vút!”

Lý Duy Nhất đeo lên mặt nạ, dùng Bát Bộ Huyền Y chuyển hóa pháp khí, gọi ra Lôi Âm Chùy của Nham Tê, theo sát phía sau Thần Kiếm Phù, hóa thành một luồng điện quang lao vọt ra.

Từ Phật Đỗ nhận ra khí tức cường hoành và nguy hiểm, tâm thần chấn động, vội vàng thi triển thân pháp, chân đạp kim sắc phật văn du không nhi khởi, né tránh Thần Kiếm Phù.

Lý Duy Nhất biết rõ sự lợi hại của Từ Phật Đỗ nên không dám xem thường, cậu giơ chùy quá đầu, dốc toàn lực thúc động, tức thì bầu trời vang rền sấm sét. Cậu đã dung nhập đế thuật chi vận của Cửu Tiêu Lôi Kích Kiếm vào đòn đánh này.

“Rầm!”

Sau khi Cửu Tiêu Lôi Kích Kiếm tầng thứ sáu nhập môn, Lý Duy Nhất đã có thể chuyển hóa ra Bích Lạc Thanh Lôi, điện quang trên người cậu tựa như những con thanh long xà uốn lượn.

Từ Phật Đỗ làm sao ngờ được mình lại đụng phải nhân vật lợi hại nhường này? Trong lúc vội vã, hắn tung ra cả hai chưởng, trên người hiện lên một tôn kim phật cao trăm trượng để nghênh chiến Lôi Âm Chùy.

“Bùm!”

Điện quang như thác đổ, lôi âm và chấn kình đồng loạt tràn tới. Tôn kim phật trăm trượng bị một chùy đánh nổ tung. Từ Phật Đỗ rơi thẳng xuống mặt biển, đập mạnh vào lòng biển sâu.

Hồi lâu sau, hắn mới nhô lên mặt nước, nhưng đã độn xa tới mấy chục dặm. Trong lòng hắn kinh hãi vô cùng, nhìn chằm chằm vào bóng dáng cường đại đang đứng giữa hư không kia.

Cửu Lê Tộc không có nhân vật này. Lôi Tiêu Tông… dường như cũng không.

Lý Duy Nhất vai vác Lôi Âm Chùy, mặt nạ gỗ mang lại cho cậu vẻ thần bí, điện quang xanh biếc dưới chân nhấp nháy không ngừng, cậu cười lạnh một tiếng: “Từ Phật Đỗ, gan ngươi cũng lớn thật đấy, dám tập kích Lê Lăng. Ngươi có biết kết cục của Thạch Na Nhĩ và Nham Vương đạo quân không? Có những người, ngươi không đắc tội nổi đâu.”

Từ Phật Đỗ định thần lại, chắp tay trước ngực, niệm lớn phật hiệu: “A Di Đà Phật! Hiểu lầm rồi, bần tăng và Cửu Lê Tộc là hàng xóm nhiều năm, có giao tình với nhiều vị tộc trưởng, không lý nào sau khi Cửu Lê khôi thủ trở về, ta lại tự chuốc thêm kẻ địch cho mình.”

Từ Phật Đỗ ẩn thân bắt lấy Lê Lăng là muốn bày kế để cứu nàng sau đó, nhằm xoa dịu quan hệ với Cửu Lê Tộc. Kết quả bây giờ là khéo quá hóa vụng.

“Thị phi đúng sai, mắt mọi người đều sáng suốt cả, Đạo Cung các người bắt buộc phải trả giá đắt.”

Lý Duy Nhất dứt lời liền dẫn động Thần Kiếm Phù, một kiếm chém ngang lưng Chử Thiên Thư đang định lén lút rút lui thành hai đoạn. Sau khi thu hồi Thần Kiếm Phù đã mờ nhạt hào quang, Lý Duy Nhất nhìn về phía Từ Phật Đỗ đằng xa: “Nếu ngươi biết điều một chút, họa may còn có thể sống đến lúc Lê Lăng và Thương Lê trưởng thành để giết ngươi. Nếu không biết điều, Cửu Lê khôi thủ chắc chắn sẽ đích thân trảm ngươi.”

Từ Phật Đỗ ác danh vang dội nhưng vẫn sống được đến giờ, chứng tỏ bản lĩnh không nhỏ. Cửu Lê Tộc ngoại trừ bậc siêu nhiên như Lê Dật Triệt và Ẩn Tổ ra thì không ai xử lý nổi hắn. Nếu hắn không liều chết tử chiến mà một lòng muốn chạy, Lý Duy Nhất cũng không giữ lại được. Sự nhục nhã của Cửu Lê Tộc phải dựa vào chính họ gột rửa thì mới tính là thực sự trỗi dậy.

Từ Phật Đỗ không rõ lai lịch của Lý Duy Nhất nên không dám lên tiếng, nhanh chóng dẫn theo các võ tu phe Đạo Cung rút lui.

Lý Duy Nhất đáp xuống mặt đất. Đám người Thạch Lục Dục, Thạch Cửu Trai, Tề Tiêu đã kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, nhìn cậu như nhìn thiên thần, sự kính sợ trong ánh mắt đã đạt tới đỉnh điểm.

Đông Hải không có Tinh Thiên Kính. Tuy họ có nghe nói về một vài chiến tích của Lý Duy Nhất, nhưng không tin hoàn toàn, cho rằng đã bị thổi phồng quá mức. Thế nhưng, uy danh của Từ Phật Đỗ thì họ nghe từ nhỏ đến lớn. Một nhân vật như vậy thế mà lại bị đánh lui.

Thạch Cửu Trai nhớ lại lần đầu tiên gặp Lý Duy Nhất trên núi gần Trấn Táng Tiên, nhất thời ngũ vị tạp trần, tâm trạng khó tả bằng lời.

“Nam Long, sau này cứ gọi ta là Tiểu Lục Tử thôi, ngàn vạn lần đừng gọi Lục ca nữa, ta không xứng đâu.” Thạch Lục Dục nói với vẻ mặt chân thành.

“Việc có Trường Sinh Đan hay không có quan hệ rất lớn tới việc có thể phá cảnh Trường Sinh hay không, đây là lý do võ tu Trường Sinh Cảnh ở Lăng Tiêu sinh cảnh rất thưa thớt.” Lý Duy Nhất lấy ra một bình đan dược đưa cho Tề Tiêu: “Gặp nhau là một cái duyên, ai cũng có phần.”

“Tôi… tôi cũng có phần sao?” Thạch Ngũ Nhan chỉ tay vào mình. Hắn và Lý Duy Nhất không có giao tình, không giống Thạch Lục Dục và Thạch Cửu Trai từng liều mạng vì Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất cười nói: “Ai thấy cũng có phần.” Những viên Trường Sinh Đan này cậu không cố ý thu thập, đều là vô tình tìm thấy trong giới đại của cường địch.

Thạch Lục Dục kích động tới mức da đầu tê dại, đôi tay run rẩy nhận lấy Trường Sinh Đan từ tay Tề Tiêu: “Đây là Trường Sinh Đan đó, nghĩa là chúng ta có hy vọng Trường Sinh rồi. Lão Ngũ, ngươi đúng là hưởng ké ánh hào quang lớn bằng trời của bọn ta rồi!”

Phải biết rằng Tả Khâu môn đình dựa vào Độ Ách Quán, mỗi năm cũng chỉ có hạn ngạch ba viên Trường Sinh Đan, tăng nhiều cháo ít. Dưới sự dẫn đầu của Thạch Cửu Trai, ba người truyền âm thương nghị một lát, rồi đồng loạt quỳ một gối xuống: “Chúng tôi quyết định rồi, quay về Địa Lang vương quân, hiệu trung với Cửu Lê Tộc và Tả Khâu môn đình.”

“Tả Khâu môn đình quân pháp nghiêm minh, nếu không sửa đi thói hư tật xấu, sau này phạm lỗi thì ta và Nam Long tuyệt đối sẽ không nể tình đâu.” Tả Khâu Hồng Quyên lạnh lùng nói.

“Nam Long phu nhân yên tâm, chúng tôi tuyệt đối không làm tổn hại đến thanh danh của hai vị.” Thạch Ngũ Nhan chỉ tay lên trời thề bảo đảm.

Thác Bạt Bố Thác sau khi xử lý xong cục diện hỗn loạn trên biển, nhanh chóng đi tới bờ bến phà để bái kiến và cảm tạ. Khi nhìn thấy Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Quyên, nụ cười trên mặt hắn chợt tắt ngấm, hắn hành lễ với Lê Lăng trước, sau đó mới cúi người sâu vái chào Lý Duy Nhất một cái: “Đa tạ Nam Long đã ra tay giải vây, Thác Bạt Bố Thác vô cùng cảm kích, sau này nhất định sẽ trả ân tình này.”Ủ​ng hộ ​nhóm dịch bằ​ng c​ách​ đ​ọc​ ​t​ại k​hot​ruyen​chu.fun

“Được rồi! Diễn kịch kết thúc, đi, quay lại Long Thành uống rượu thôi.” Lý Duy Nhất đã chịu đủ những lời trêu chọc của đám Mạc Đoạn Phong, Tề Tiêu, Thác Bạt Bố Thác rồi. Cậu rất trân trọng tình bạn thuở còn yếu thế.

Thác Bạt Bố Thác thần sắc nghiêm nghị: “Bên tôi còn rất nhiều việc phải xử lý, thực sự không thể dời thân. Xin lỗi mọi người, cáo từ!”

Lý Duy Nhất nhận ra sự xa cách trong ánh mắt của Thác Bạt Bố Thác, biết chắc có liên quan tới chuyện xảy ra với Tuyết Kiếm Đường Đình, thế là đưa mắt ra hiệu cho Tề Tiêu. Tề Tiêu hiểu ý, chặn đường Thác Bạt Bố Thác: “Thác Bạt! Có chuyện gì thì chúng ta nói cho rõ ràng.”

“Chuyện gì, người khác không biết chẳng lẽ Tề Tiêu ngươi lại không biết?” Thác Bạt Bố Thác nói.

Tề Tiêu đáp: “Duy Nhất huynh vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh, không hề biết tình hình của Tuyết Kiếm Đường Đình. Nhân phẩm của huynh ấy thế nào, ngươi còn không rõ sao?”

Thác Bạt Bố Thác im lặng hồi lâu, quay người lại nhìn thẳng vào Lý Duy Nhất: “Huynh thực sự không biết những gì Đại Cung Chủ đã làm sao?”

Lý Duy Nhất nhíu mày, lắc đầu. Cả nhóm bao trọn một lầu rượu tại thị trấn bến phà. Lý Duy Nhất chắp tay đứng bên lan can tầng hai, phóng tầm mắt nhìn ngàn cánh buồm trên mặt biển. Phía sau, Thác Bạt Bố Thác kể với vẻ mặt đau khổ:

“Tình cảnh khốn đốn của Tuyết Kiếm Đường Đình hiện nay thực chất là bị Đại Cung Chủ tính kế. Thiên hạ đều truyền rằng, đêm hội phóng bảng đó, Thiếu quân đã liều mạng đồng quy vu tận để trọng thương Cổ Chân Tướng, chuyện này đã lọt vào mắt của đám đại nhân vật ở Trường Sinh Lầu. Phó Thiếu Tôn vâng mệnh Đại Cung Chủ, cố ý nói trước mặt lão tổ họ Bạch – Trữ Thiên Tử của Kiếm Đạo Hoàng Đình rằng: Kiếm Đạo Hoàng Đình dùng tài nguyên Trạng nguyên để bồi dưỡng Thiếu quân chẳng khác nào đang may áo cưới cho Lăng Tiêu Cung. Bởi ai nấy đều nhìn ra Thiếu quân tình thâm nghĩa trọng với huynh. Phó Thiếu Tôn còn nói, Trường Sinh Tranh Độ kết thúc sẽ triệu hồi Thiếu quân về Động Quật Doanh. Lão tổ họ Bạch lúc đó đã tuyên bố, Kiếm Đạo Hoàng Đình tuyệt đối không buông thả cho Thiếu quân – một vị Trữ Thiên Tử tương lai này gả vào Lăng Tiêu Cung.”

Lý Duy Nhất ánh mắt u uẩn: “Đều truyền tai nhau, vậy chứng tỏ có người đang thêm dầu vào lửa.”

“Nhưng chuyện này liên quan tới nhiều vị đại nhân vật, ai dám tùy tiện bịa đặt? Lúc đó trên Trường Sinh Lầu, các bậc siêu nhiên của các đại sinh cảnh tụ hội, ngay cả Học Hải Đế Niệm cũng có mặt. Nếu là giả, với tính cách của Phó Thiếu Tôn đã sớm ra mặt đính chính chứ không phải là dồn Thiếu quân và Tuyết Kiếm Đường Đình vào tuyệt lộ.” Thác Bạt Bố Thác nói.

Lý Duy Nhất im lặng một lát, hỏi: “Kiếm Đạo Hoàng Đình đã làm gì?”

“Lão tổ tông nói với tôi, Sư Đà Vương trúng Tam Sinh Chú của Viễn Cổ Nghiệp Thành, nghi ngờ có nguyên nhân do bị đại đệ tử của Kiếm Thiên Tử tính kế trong đó. Đương nhiên nguyên nhân cốt lõi là Đại Cung Chủ cũng đang tính kế bọn tôi, nên đã dùng một số thủ đoạn khiến Kiếm Đạo Hoàng Đình đối phó Tuyết Kiếm Đường Đình, thôn tính Tuyết Kiếm Đường Đình, bọn tôi mới rơi vào kết cục hôm nay.”

Đôi mắt Thác Bạt Bố Thác đỏ ngầu, căm hận vô cùng: “Sư Đà Vương muốn giải Tam Sinh Chú, một là phải khuất phục trước Kiếm Đạo Hoàng Đình, hai là chỉ có thể thần phục Đại Cung Chủ. Nhưng Thiếu quân mới là người thảm nhất, Kiếm Thiên Tử đích thân ban hôn nàng và Bố Luyện Sư. Thời gian định vào ngày cuối cùng của Trường Sinh Tranh Độ, đêm giao thừa hai tháng sau.”

“Huynh hiểu Thiếu quân hơn bất kỳ ai, với tính cách cứng rắn của nàng, đến lúc đó chắc chắn sẽ diễn ra một màn huyết chiến tại hôn yến, dùng cái chết để phản kháng Kiếm Đạo Hoàng Đình. Dùng cái chết của Trạng nguyên, dùng tiếng chỉ trích dữ dội của thiên hạ để giải nguy cho Sư Đà Vương, đây là khả năng lớn nhất mà tôi có thể nghĩ tới. Lý Duy Nhất, huynh có biết, cũng chính huynh đã hại nàng không?”

“Tại sao?” Lý Duy Nhất có chút hiểu tâm trạng của Thác Bạt Bố Thác rồi, hắn vừa rồi có thể bình tĩnh hành lễ và cảm ơn đã là dốc toàn lực kiềm chế bản thân. Bởi trong mắt Thác Bạt Bố Thác, Lý Duy Nhất đã thay lòng đổi dạ, phụ bạc Đường Vãn Châu. Nếu không, tại sao nghe tin về Tuyết Kiếm Đường Đình và Đường Vãn Châu mà lại không có biểu hiện gì? Lại không đi cầu xin Đại Cung Chủ nương tay. Tuyết Kiếm Đường Đình làm sao đấu lại Lăng Tiêu Cung và Kiếm Đạo Hoàng Đình? Rõ ràng không chỉ Thác Bạt Bố Thác nghĩ vậy, mà ngay cả Thạch Lục Dục và Tề Tiêu lúc ban đầu cũng có suy đoán tương tự, nên không dám nhắc chuyện này trước mặt Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Quyên.

Thác Bạt Bố Thác nói: “Bởi vì trước khi Kiếm Thiên Tử ban hôn, lão tổ họ Bạch từng tới Tiêu Dao Kinh, cũng từng gặp mặt Dữ Thiên Yêu Hậu. Cho nên thời gian thành thân mới định vào ngày cuối cùng của Trường Sinh Tranh Độ. Kiếm Đạo Hoàng Đình đây là muốn nhất tiễn song điêu, chắc chắn đã nhận được lợi ích từ Ma Quân và Dữ Thiên Yêu Hậu, trao đổi lợi ích, chính là muốn dẫn huynh lộ diện. Những tin tức bí mật này có thể truyền đi cho thiên hạ đều biết, chẳng phải chính là Ma Quân hoặc Dữ Thiên Yêu Hậu muốn ép huynh ra mặt sao?”

Lý Duy Nhất không cho rằng những gì Thác Bạt Bố Thác nói đều là sự thật, với tu vi của hắn, những thông tin nắm được chắc chắn có sai lệch so với chân tướng.

“Sư Đà Vương ở đâu?”

“Tiêu Dao Kinh.”

“Được rồi, chúng ta bây giờ tới Lăng Tiêu Thành.”