Nói xong tôi lại hướng ánh mắt nhìn về phía Vu U U đang đứng bên cạnh anh ta:
“Tuổi còn trẻ thế này làm cái gì không làm, lại cứ thích đi làm kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác."
Vu U U nghe vậy liền vừa lau nước mắt vừa ra sức rụt rè nép vào phía sau lưng của Lương Vũ:
“Em... em không phải... em chỉ là vì quá thích sư phụ thôi mà, thích một người thì cũng là có lỗi hay sao ạ?"
Cô gái nhỏ giọng nói đầy sự ủy khuất, lại mềm mỏng nũng nịu.
Tôi thậm chí còn có chút nghi ngờ không biết có phải cô ta đã từng được luyện tập qua một khóa học chuyên nghiệp nào rồi hay không, nếu không thì làm sao có thể làm được cái việc vừa khóc lóc hoa lê đái vũ đáng thương đến thế kia, lại vừa có thể nói năng rõ ràng rành mạch, giọng tai lại còn êm ái, lọt tai đến như vậy chứ?
Có lẽ là vì dáng vẻ của cô ta quá mức yếu đuối, mong manh, còn tôi trông qua thì lại có phần quá mức mạnh mẽ, ghê gớm lấn lướt rồi, cho nên Lương Vũ vậy mà đúng là thật sự xê dịch người chắn trước che chở cho cô ta ở phía sau lưng mình:
“Hầu Mộng, chuyện này không liên quan gì đến U U cả, tất cả đều là lỗi của anh.
Có chuyện gì thì cứ nhắm vào anh đây này, đừng có mở mồm ra là sỉ nhục, bôi nhọ một cô gái nhỏ người ta như thế."
Tôi thực sự là cười ra nước mắt luôn rồi:
“Nhắm vào anh á?
Tôi đương nhiên là sẽ nhắm vào anh rồi, anh tưởng năm năm thanh xuân của tôi là thứ để cho anh có thể tùy tiện chà đạp, lãng phí, làm tổn thương như thế này chắc?"
Nói xong tôi xách chiếc vali hành lý bước hẳn ra phía ngoài cửa phòng, chỉ thẳng tay vào mặt anh ta nói:
“Cái loại tự mình dâng xác đến để làm trò hèn hạ đê tiện như Vu U U cô ta thì đừng có trách tại sao tôi lại mở mồm ra sỉ nhục cô ta."
12
Nói xong tôi bước chân ra khỏi cửa nhà, kéo vali hành lý quay người bỏ đi luôn.
Lương Vũ dường như có ý định muốn đuổi theo ra ngoài, thế nhưng tôi lại nghe thấy từ phía sau lưng anh ta truyền đến một tiếng động của sự va đập loảng xoảng:
“A, sư phụ...
đau quá."
Vẫn là cái giọng điệu nũng nịu chảy nước đó, nếu là ngày thường nghe thấy có thể tôi sẽ cảm thấy vô cùng phiền lòng, bực bội, nhưng hôm nay tôi lại có chút vui mừng, ít nhất là cô ta đã giúp tôi giữ chân Lương Vũ lại thành công rồi.
Quay trở về căn phòng do chính tự tay mình bỏ tiền ra thuê, tôi biết tất cả mọi chuyện đều nên đến lúc phải kết thúc rồi, tôi từ bây giờ trở đi không cần phải tự làm cho bản thân mình phải chịu uất ức thêm nữa rồi.
Trong suốt khoảng thời gian đó, Lương Vũ liên tục gọi điện thoại cho tôi nhưng tôi đều bấm ngắt kết nối trực tiếp, anh ta thấy tôi không thèm nghe máy liền đành phải chuyển sang nhắn tin gửi qua cho tôi.
Anh ta nhắn tin gửi qua liên tục không ngừng, tôi một tin cũng không thèm trả lời lại, đặc biệt là khi anh ta mở mồm nhắc đến bố mẹ tôi trong tin nhắn, lại càng khiến tôi thêm kiên định với quyết định chia tay của mình, bố mẹ tôi làm sao có thể để tôi phải chịu đựng sự uất ức, tổn thương lớn đến mức này để mà ở bên cạnh một thằng tra nam tồi tệ cơ chứ.
Ngày hôm sau Chúc Ngữ gửi qua cho tôi một bức ảnh chụp tờ phiếu đề xuất thanh toán chi phí của Lương Vũ, tôi còn chưa kịp nhìn hiểu xem rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, thì chị ấy đã lập tức gửi lại một lần nữa qua cho tôi, lần này đã khoanh vòng tròn màu đỏ phần tên công ty trên hóa đơn.
“Em vừa mới lật bài ngửa với hai người bọn họ xong, hôm nay không khí giữa hai người bọn họ ở công ty cứ kỳ kỳ quái quái kiểu gì ấy, hóa đơn đưa nhầm công ty thanh toán mà cũng không thèm phát hiện ra luôn."
Lúc này tôi mới phát hiện ra tờ hóa đơn này chính là hóa đơn tiền phòng của khách sạn nằm trong khu vui chơi giải trí đó, điều nực cười hơn nữa là tôi phát hiện ra số tiền anh ta đề xuất thanh toán lại hoàn toàn khác so với số tiền khi anh ta đặt phòng.
Số tiền đề xuất thanh toán rõ ràng là đã nhiều hơn hẳn 20 tệ, điều này đúng là vô cùng sâu xa, đáng để suy ngẫm đây này.
Tôi lại đem phần nội dung này cùng với những bức ảnh mới chụp được ngày hôm qua gộp chung lại xếp vào trong bản PPT của mình.
Tất cả tổng cộng có 16 trang PPT, tiêu đề được đặt là 《Đơn tố cáo về vấn đề tác phong lối sống sinh hoạt của Lương Vũ tại công ty XX》.
Tôi không có một chút do dự, đắn đo nào cả, hai bản PPT một bản gửi trực tiếp thẳng vào hòm thư tố cáo của công ty bọn họ, vì lo lắng không ai thèm ngó ngàng tới nên còn đồng thời gửi kèm cc cho các vị cấp trên lãnh đạo của bọn họ nữa.
Đương nhiên... những địa chỉ hòm thư điện t.ử này đều là do một tay Chúc Ngữ cung cấp cho tôi cả.
Còn một bản PPT khác thì tôi đã tiến hành che mờ tên tuổi cũng như gương mặt của hai con người đó lại, nhưng lại để lộ rõ ràng tên công ty cũng như tên trường đại học ngày xưa của bọn họ ra rồi trực tiếp đăng tải thẳng lên trên mạng internet.
Ngay khoảnh khắc bấm vào nút gửi đi, tôi chỉ cảm thấy toàn bộ đầu óc lẫn cơ thể đều vô cùng sảng khoái, nhẹ nhõm, cục tức nghẹn ứ ở trong cổ họng suốt bao nhiêu ngày qua cuối cùng cũng đến lúc được xả ra ngoài một cách triệt để rồi.
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ sau điện thoại của Lương Vũ đã lập tức gọi tới luôn, trước đây luôn luôn không thèm nghe máy, lần này tôi lại vô cùng dứt khoát bấm nút nghe luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hầu Mộng, cô vậy mà lại dám làm đơn tố cáo tôi?!"
Giọng nói đầy sự phẫn nộ, điên cuồng của Lương Vũ từ trong loa điện thoại truyền ra ngoài.
Tôi lại không nhịn được mà muốn bật cười thành tiếng:
“Sao thế hả, chẳng phải chính anh nói có chuyện gì thì cứ nhắm thẳng vào anh cơ mà?"
“Cô làm như thế này là đang muốn hủy hoại tương lai của tôi đấy có biết không?!"
Người đàn ông giọng nói đầy sự hiểm độc, tàn nhẫn, mặc dù không đứng đối diện trực tiếp ngay trước mặt nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được cái cảm giác nghiến răng nghiến lợi của anh ta lúc này.
“Không phải là tôi muốn hủy hoại anh, mà chính là tự bản thân anh đang tự tay hủy hoại đi chính tương lai của bản thân mình đấy chứ.
Những việc này suy cho cùng thì chẳng phải đều là do tự tay anh làm ra hay sao."
Tôi hừ cười một tiếng nói xong, liền nghe thấy ở đầu dây bên kia anh ta bắt đầu lớn tiếng ch/ửi rủa, mắng nhiếc vô cùng thậm tệ.
Thế nhưng tôi lại không có một chút hoảng hốt, sợ hãi nào cả, thậm chí anh ta càng ch/ửi mắng hăng bấy nhiêu thì tôi lại càng cảm thấy vui vẻ, hả dạ bấy nhiêu.
16 trang PPT kia đã tạo ra phản ứng vô cùng lớn ở công ty bọn họ, Chúc Ngữ cứ liên tục nhắn tin gửi qua cho tôi, từ trong từng câu chữ tôi đều có thể cảm nhận được rõ ràng tâm trạng đang vô cùng phấn khích, kích động của chị ấy lúc này.
Trên mạng internet tốc độ phản hồi cũng vô cùng nhanh ch.óng, bài đăng của tôi được một blog lớn chia sẻ lại, có lẽ là vì vụ việc này quả thực là đủ độ giật gân, bùng nổ cho nên vị blogger đó đã chia sẻ lại bài viết rất nhanh.
Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi, đã có rất nhiều tài khoản tài chính, tài khoản giải trí bắt đầu chia sẻ rầm rộ về vụ việc này.
Tôi bấm vào xem phần bình luận bên dưới, đúng là muôn màu muôn vẻ, cái gì cũng có thể nói ra được.
“Người chị em này đỉnh thật đấy nhé! 16 trang PPT được trình bày vô cùng rõ ràng, mạch lạc, logic c.h.ặ.t chẽ, câu chữ sắc bén, đanh thép."
“Cái thằng tra nam này cùng với cô đồ đệ trà xanh của nó đúng là cạn lời thật sự luôn rồi."
“Ngoại tình cắm sừng người ta xong quay lại đổ lỗi, trách móc nhà gái thì tôi cũng đến lạy luôn, đúng là thể loại tra nam cực phẩm hiếm có khó tìm."
“Tra nam dắt trà xanh đi mở phòng khách sạn xong lại còn bắt công ty thanh toán hóa đơn chi phí, nhiều hơn 20 tệ là tiền cái gì thì tôi cũng không thèm nói ra làm gì nữa đâu nhé, mọi người tự mình trải nghiệm đi nha."
“Cái đứa con gái này tôi biết này, là loại chuyên đi làm kẻ thứ ba giật bồ người khác quen tay rồi, ngày trước hồi còn đi học ở trường đại học đã chuyên đi cướp bạn trai của người khác xong bị bêu tên lên trên trang confession của trường vì tội làm tiểu tam rồi."
“Hóa ra là loại làm tiểu tam quen tay rồi cơ à, có hình ảnh có bằng chứng xác thực gì không bác ơi?"
“Tìm thấy tài khoản Weibo của con nhỏ tiểu tam trà xanh này rồi nè mọi người ơi, chao ôi... mấy cái phát ngôn triết lý sống này đúng là cạn lời luôn, không nói nhiều nữa anh em ơi tôi vào làm một trận ch/ửi bới trước cho bõ tức đây."
Vụ việc này có thể bùng nổ, lan truyền rộng rãi đến mức như thế này là điều hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu của tôi.
Toàn bộ những chuyện thối nát ngày xưa của Vu U U đều đã bị cư dân mạng đào bới lên bằng sạch không sót một tí gì.
Hồi còn học đại học cô ta đã từng cướp bạn trai của bạn cùng phòng ký túc xá, không phải chỉ một người đâu mà là tất cả các bạn cùng phòng luôn.
Nghe nói là sau mỗi một lần cướp thành công bạn trai của bạn cùng phòng xong, cô ta đều sẽ dùng cái cớ là “tao đang ra tay giúp các mày chọn lọc, thanh lọc bớt đi những thằng tra nam tồi tệ thôi mà" để không những không chịu nhận lỗi, nhận sai mà trái lại còn muốn các bạn cùng phòng phải mở mồm ra nói lời cảm ơn cô ta nữa cơ chứ.
Rất nhiều cô gái ngày trước từng bị cô ta cướp mất bạn trai đều đã đồng loạt đứng ra đăng bài viết bày tỏ sự phẫn nộ, mắng ch/ửi Vu U U là loại không biết xấu hổ, vô liêm sỉ.
Trong số đó có không ít người hiện tại cũng đang sinh sống và làm việc ngay tại Thượng Hải này.
Cũng có những cô gái đứng ra tung bằng chứng xác thực biểu thị rõ ràng Vu U U hiện tại cũng đang ra sức tán tỉnh, mồi chài bạn trai của bọn họ nữa kìa.
Mà ở trên tài khoản Weibo của cô ta thì lại tràn ngập một đống những bài viết súp gà tâm hồn dành riêng cho những kẻ chuyên đi làm tiểu tam, kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác, kiểu như là tình yêu chân chính thì không bao giờ có lỗi cả, người không được yêu mới chính là kẻ thứ ba thực sự.
Kiểu như là đa tình, bác ái thì không có lỗi gì cả, tình cảm là thứ không thể nào tự mình kiểm soát được, đó là chuyện thường tình của con người mà thôi.
Những câu nói làm chấn động, sụp đổ hoàn toàn thế giới quan, nhân sinh quan xuất hiện nhan nhản khắp nơi, chỉ có điều tôi hoàn toàn chẳng mảy may bận tâm làm gì.
Có thể khiến cho hai con người đó phải nhận lấy sự trừng phạt thích đáng, như vậy đối với tôi là đã quá đủ rồi.
Chúc Ngữ nói hai con người đó đều đã bị sa thải đuổi việc rồi, công ty bọn họ là doanh nghiệp nhà nước cho nên đặc biệt coi trọng vấn đề danh tiếng, thể diện, huống hồ là những việc mà Lương Vũ đã làm vì Vu U U trong bản PPT kia vốn dĩ đều là những hành vi vi phạm nghiêm trọng quy định của công ty.
Trực tiếp sa thải đuổi việc luôn đến cả tiền đền bù hợp đồng cũng tiết kiệm được một khoản, việc không truy cứu trách nhiệm pháp lý hình sự đối với hai người bọn họ đã là sự nhân từ, khoan dung lớn nhất của ban lãnh đạo cấp trên rồi.