Đêm đó, ta thay một bộ y phục, đội mũ voan che mặt, chỉ dẫn theo nhũ mẫu ra ngoài.
Trong thiên lao, kẻ từng được ca tụng là trang nam t.ử phong tư như lan ngọc, giờ đây đang phủ phục trên mặt đất, đầu bù tóc rối.
Khi tra khảo, nhà ta đã gửi lời đến Hình bộ, nên Thẩm Hành Chu phải chịu hình phạt không nhẹ, một chân đã gãy nát dưới kẹp t.r.a t.ấ.n.
Phần bắp chân dưới, thịt da đều đã nát bấy, lại chẳng hề được cứu chữa hay bôi t.h.u.ố.c.
Thiên lao âm u ẩm thấp, vết thương từ lâu đã thối rữa, chảy ra thứ mủ tanh hôi.
Thẩm Hành Chu nhìn thấy ta, dường như ngẩn người một thoáng, tiếp đó, trong đôi mắt vốn đã xám xịt như tro tàn, đột nhiên ánh lên một tia hy vọng.
Hắn dùng cả tay chân, khó nhọc lê mình đến cửa lao.
"Yểu Yểu, Yểu Yểu, cứu ta, ta không muốn c.h.ế.t."
"Cầu xin nàng, niệm tình chúng ta ân ái kiếp trước, hãy cứu ta."
Thẩm Hành Chu khản giọng cầu xin ta.
Ta nhịn không được mà bật cười, thấp giọng nói: "Ân ái kiếp trước?"
"Thẩm Hành Chu, c.h.ế.t đến nơi rồi mà ngươi vẫn không biết hối cải sao?"
Thẩm Hành Chu cúi đầu, đúng là c.h.ế.t đến nơi rồi, hắn chẳng dám cứng miệng, nhưng rõ ràng là hắn chẳng hề cho rằng mình sai.
"Thẩm Hành Chu, những chuyện mẫu thân và muội muội ngươi gây ra, mà ngươi bảo chúng ta ân ái?"
"Rõ ràng là ngươi biết cả đấy thôi."
"Kiếp trước, vì muốn ngươi thăng lên chức Lại bộ Thị lang, ta bụng mang dạ chửa mà vẫn phải ngược xuôi khắp nơi."
"Vậy mà mẫu thân ngươi thì hay rồi, lại buông lời nh.ụ.c m.ạ ta là ra ngoài quyến rũ nam nhân?"
"Hắn đã bao giờ phân bua cho ta dù chỉ một lời?"
"Còn ả muội muội tốt của ngươi, đã đẩy ta từ phía sau xuống nước, khiến ta sảy mất đứa con đã năm tháng trong bụng."
"Đây chính là cuộc sống tốt đẹp mà ngươi nói đấy sao?"
"Từng chuyện từng chuyện một như vậy, ngươi không biết ư?"
"Cũng như việc ngươi biết rõ, đêm tân hôn mẫu thân ngươi làm như thế là cố tình làm nhục tân nương t.ử?"
"Là một đấng nam nhi, chẳng lẽ ngươi không nên khuyên can mẫu thân mình hay sao?"
"Con đường làm quan của ngươi kiếp trước thuận buồm xuôi gió, thăng tiến vùn vụt, đó là cái giá đổi bằng sự nhẫn nhục nuốt ngược nước mắt vào trong của ta."
"Ta vốn tưởng rằng, chỉ cần chờ mụ già nhà ngươi c.h.ế.t đi, gả ả muội muội ngươi đi thật xa, rồi đợi ngươi c.h.ế.t—thì ta sẽ có được cuộc sống mà mình hằng mong ước."
"Vậy mà ngươi, khi ở Nam Cương vì nhiễm nhiệt độc, biết mình cũng chỉ còn sống được vài năm nữa, lại đi tìm thứ gọi là hồi sinh thuật quái đản kia, hạ độc ta, bắt ta phải c.h.ế.t cùng ngươi?"
"Mỗi ngày sau khi trọng sinh trở về, ta đều chỉ nghĩ đến việc làm sao để g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi."
"G.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà ngươi."
Thẩm Hành Chu cứng họng, sững sờ ngước mắt nhìn ta.
Nửa ngày sau, hắn cố gắng nuốt khan một cái, mới thốt lên: "Mẫu thân và muội muội ta... là do nàng ra tay?"
Ta khẽ lắc đầu, đáp: "Kiếp trước, đã vô số lần ta muốn xuống tay, thực ra ta cũng từng ra tay rồi, nhưng lại để ả muội muội họ Thẩm của ngươi thoát c.h.ế.t trong gang tấc."
"Sau đó muốn tiếp tục, lại sợ ngươi phát giác, cũng chưa tìm được cơ hội nào thích hợp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đời này, vốn dĩ chẳng cần ta phải nhúng tay, ta hiểu rõ, chỉ cần Khương Nhạc Hoa làm ầm ĩ lên, mẫu thân ta chắc chắn sẽ xuống tay, hoặc giả, chính nàng ta cũng sẽ tự mình ra tay thôi."
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
"Mẫu thân và muội muội ngươi, ắt phải c.h.ế.t."
Thẩm Hành Chu thấp giọng van xin: "Yểu Yểu, họ đều c.h.ế.t cả rồi, nàng cứu ta đi, chỉ cần nàng cứu ta, nàng bắt ta làm gì cũng được."
"Chúng ta kiếp trước ân ái như thế, kiếp này, chỉ cần nàng muốn, ta có thể..."
Ta đột ngột quát lớn: "Câm miệng."
Kẻ này, c.h.ế.t đến nơi rồi, vậy mà còn dám thốt ra những lời vô liêm sỉ đến thế sao?
"Thẩm Hành Chu, ta chỉ muốn hỏi ngươi, Hồi sinh thuật rốt cuộc là thứ gì?"
Ta trực tiếp hỏi ra mối nghi hoặc trong lòng.
Lần này, Thẩm Hành Chu không nói lời nào.
"Thẩm Hành Chu, ta hỏi thế này—kiếp trước, sau khi đích tỷ ta c.h.ế.t, ngươi đã đi đâu?" ta hỏi.
Đời này, ta lục tìm trong ký ức, lại phát hiện ra rằng, kiếp trước, sau vụ việc đích tỷ ta tư thông với thị vệ, hạ độc Tiêu Tứ, thì Tiêu Tứ người này dường như đã hoàn toàn biến mất.
Trấn Nam Hầu trấn giữ biên ải, trong tay nắm giữ ba mươi vạn đại quân.
Hầu phủ phu nhân thì đóng cửa không tiếp khách.
Còn về tên ngốc trong truyền thuyết kia, vốn dĩ đã chẳng có mấy ai quan tâm, sau đó lại càng không còn ai chú ý tới nữa.
Ta thế mà lại chẳng hề hay biết chút hành tung nào của hắn sau này.
"Yểu Yểu, nàng hỏi chuyện này để làm gì?" Thẩm Hành Chu nhắm mắt, suy nghĩ hồi lâu.
Một lúc sau mới đáp: "Năm đó, ta ở Nam Cương sơ ý nhiễm phải nhiệt độc, vốn dĩ không thể sống sót, sau lại tình cờ gặp được hắn."
"Hắn biết ta trúng độc, liền tiến cử cho ta một thuật sĩ."
"Người đó rất cao tay, nhưng hắn nói, d.ư.ợ.c của hắn chỉ có thể trì hoãn, không thể chữa trị triệt để, ta cùng lắm chỉ còn lại ba đến năm năm thời gian."
"Ta quỳ cầu hắn."
"Hắn mới nhắc đến Hồi sinh thuật."
Lòng ta bỗng chốc thông suốt, thì ra là thế.
Ta quay người bước ra ngoài.
"Yểu Yểu, Yểu Yểu, cứu ta, cứu ta với."
Ta làm như không nghe thấy.
Bên ngoài, nhũ mẫu choàng chiếc áo choàng lên vai ta.
Vĩ thanh:
Ba ngày sau, Thẩm Hành Chu chịu hình phạt yêu trảm (chém ngang lưng hoặc c.h.é.m ngang eo), thân xác lìa đôi.
Kết thúc mối duyên nợ kiếp trước kiếp này giữa ta và hắn.
Kiếp này, ta bước về phía vinh hoa phú quý và những kiếp nạn hồng trần thuộc về riêng mình.
Nếu người gần như tiên ấy đã không tiếc dùng thuật pháp nghịch thiên để đưa ta trở về, giam cầm ta bên cạnh hắn.
Vậy thì kiếp này quấn quýt, sống c.h.ế.t không rời.
(Toàn thư hoàn)