Nguyệt Quang Lạc

Chương 2



Ta cũng từng nghĩ đến việc lấy lòng bà, ta nỗ lực học theo dáng vẻ của đích tỷ, đọc sách, làm thơ, học cầm kỳ thi họa.

 

Ta bắt chước phong thái của tỷ ấy, cử chỉ đi đứng tựa như nhành liễu trước gió, mày mắt nhu hòa.

 

Thế nhưng, bà vẫn chẳng hề yêu thương lấy một chút.

 

Dần dần trưởng thành, dần đến độ tuổi cập kê.

 

Ta gả cho Thẩm Hành Chu.

 

Dù rằng nhà họ Thẩm cũng là một mớ hỗn độn, bà bà lụy con, luôn cho rằng ta đã cướp mất đứa con trai của bà, luôn cảm thấy con trai bà là dáng vẻ của bậc Trạng nguyên, còn ta thì không xứng tầm với hắn.

 

Tiểu cô t.ử lòng dạ cay nghiệt, thủ đoạn độc ác.

 

Từng có lần chỉ vì đôi câu khẩu thiệt, ả đã xô ta xuống nước, khiến ta sảy mất hài nhi.

 

Nhưng ta vẫn tự nhủ, Thẩm Hành Chu là một người tốt.

 

Cả đời này, hắn không nạp thiếp, không nuôi ngoại thất, cũng không sủng ái vũ cơ hay luyến đồng.

 

Ta là thê t.ử duy nhất của hắn.

 

Người trong kinh thành ai ai cũng ngợi khen ta có phúc lớn.

 

Thế nhưng, mãi đến khi hắn lâm chung, ta mới thấu hiểu, hóa ra trong lòng hắn, bao năm qua vẫn luôn khắc ghi hình bóng của đích tỷ.

 

Hắn chẳng hề yêu ta, kính trọng ta, mà chỉ vì không thể cầu được người mình thương, nên trong cơn tuyệt vọng mới tìm một kẻ thế thân.

 

Nỗi đau đớn như sóng cuộn biển trào, khuấy đảo cả ngũ tạng lục phủ.

 

Một dòng m.á.u đen ngòm, trào ra theo khóe miệng và cánh mũi ta.

 

Thẩm Hành Chu khó nhọc nâng tay lên, vân vê vệt m.á.u nơi đầu ngón tay, thấp giọng nói: "Đào Yểu, không sao đâu."

 

"Năm năm trước, ta phụng mệnh đi sứ Nam Cương, gặp một thuật sĩ, đã cầu được một phương t.h.u.ố.c nghịch thiên."

 

"Nàng và ta sẽ được quay trở về quá khứ, trở về thời điểm... khi A Nhạc còn ở đó."

 

Ta vội vã lùi lại phía sau, lau đi vệt m.á.u vấy bẩn trên mặt, kinh hãi thốt lên: "Ngươi đã làm cái gì?"

 

Hắn mỉm cười, nụ cười vẫn ôn hòa, nhã nhặn như thuở nào.

 

"Đào Yểu, từ năm năm trước, ta đã cấy Ngũ Độc Cổ vào thân thể nàng, chất độc đã sớm thấm sâu vào tận xương tủy."

 

"Nàng cũng chỉ còn sống được đôi ba ngày nữa thôi."

 

"Đợi sau khi ta và nàng cùng nhắm mắt, chúng ta sẽ được trở về quá khứ, ta sẽ sớm được gặp lại A Nhạc."

 

"Lần này, ta nhất định sẽ cầu hôn nàng ấy."

 

"Nàng phải hiểu chuyện một chút, chớ nên quấy nhiễu."

 

"Sau khi ta danh chính ngôn thuận rước nàng ấy vào cửa, ta sẽ xin lệnh tôn cho nàng làm thiếp."

 

"Đến lúc đó, nàng chỉ cần hầu hạ nàng ấy cho chu đáo là được."

 

Giọng nói của hắn yếu dần rồi tắt hẳn.

 

Sau khi Thẩm Hành Chu qua đời không quá ba ngày, ta cũng độc phát mà c.h.ế.t.

 

Người đời đều ca tụng, Thẩm phu nhân và Thẩm Tướng tình sâu nghĩa nặng, sau khi phu quân quy tiên đã vì quá đau buồn mà tái phát bệnh cũ.

 

Họ nào hay biết, Thẩm Hành Chu chính là kẻ mặt người dạ thú giỏi giang che đậy, chính tay hắn đã bỏ kịch độc vào thức ăn của ta.

 

Loại độc ấy cứ thế thấm nhuần vào ngũ tạng lục phủ.

 

Suốt năm năm qua, thân thể ta ngày một suy nhược, ta vốn cứ ngỡ là do tuổi tác đã cao, lại thêm phần lao lực quá độ.

 

Ai ngờ đâu, nguyên nhân lại chính là vì lẽ ấy.

 

Ngay khoảnh khắc nhắm mắt xuôi tay, trong lòng ta dâng trào nỗi hận thù không cam tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

—— Tại vì sao chứ?

 

03

 

Lần nữa mở mắt ra, bên tai ta vang lên giọng nói líu ríu không ngừng của nha hoàn Phục Linh. Vừa chuyện trò với ta, nàng vừa giúp ta chải đầu trang điểm.

 

“Tiểu thư, người mặc chiếc váy màu ngó sen này thật đẹp. Đẹp hơn cả tiên nữ bước ra từ trong tranh nữa.”

 

Vừa nói, nàng vừa cài lên tóc ta một cây trâm bạc giản dị.

 

Ta đưa tay xoa huyệt thái dương đang âm ỉ đau, nhìn những bài trí mộc mạc quen thuộc trong khuê phòng thuở trước.

 

Lại cúi đầu nhìn chiếc váy màu ngó sen trên người.

 

Đến lúc này, ta mới hoàn toàn xác định được rằng mình đã trọng sinh.

 

Trọng sinh trở về đúng ngày phủ Trấn Nam Hầu cùng tân khoa Trạng nguyên lang Thẩm Hành Chu đến cửa cầu thân.

 

Chiếc váy màu ngó sen mà Phục Linh không ngớt lời khen ngợi ấy, vốn dĩ cũng không phải của ta.

 

Chất vải cực kỳ thượng hạng.

 

Trưởng tỷ Khương Nhạc Hoa yêu thích, liền sai người may thành váy.

 

Thế nhưng, đến khi chiếc váy được làm xong, nàng thử qua một lần lại không vui.

 

“Loại màu sắc yêu diễm thế này, nhìn vừa quê mùa vừa tục khí, cũng dám mang tới cho ta sao?”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Nàng vừa nói vừa cởi váy ra, tiện tay ném xuống đất.

 

Mẫu thân mỉm cười ôn hòa, chỉ thản nhiên nói:

 

“Nếu đã không thích, vậy đưa cho muội muội con là được.”

 

Vóc dáng ta cao hơn đích tỷ đôi chút, bộ váy này đối với ta mà nói, hơi ngắn một chút.

 

Nhũ mẫu thấy vậy không đành lòng, bèn tháo gấu váy, nới thêm một chút ra, lúc này mới miễn cưỡng vừa vặn.

 

"Mau qua đó đi thôi." Nhũ mẫu lên tiếng giục: “Kẻo phu nhân lại quở trách tiểu thư."

 

Phục Linh đã giúp ta chải tóc xong xuôi, ta chọn trong hộp trang sức một đóa hoa lụa màu tím nhạt, cài lên mái tóc.

 

Lại thêm một chiếc trâm ngọc.

 

Chợt nhớ ra, chiếc trâm ngọc này là do biểu ca tìm được những viên ngọc trai thượng hạng nhất từ Nam Dương kết thành.

 

Khi ấy, lễ vật gửi tới có hai chuỗi ngọc trai Nam Dương thượng hạng, hai chiếc trâm san hô đỏ, cùng hai đôi khuyên tai và hai chiếc trâm ngọc.

 

Đương nhiên, lễ vật gửi đến đều để đích tỷ chọn trước.

 

Nàng là trưởng, ta là ấu, vốn dĩ nên để nàng lựa chọn trước.

 

Nhưng cuối cùng, thứ được đưa đến chỗ ta, chỉ còn lại vỏn vẹn một chiếc trâm ngọc mà nàng đã chê bỏ.

 

Số ngọc trai còn lại, nàng bảo rằng ngoài việc làm vòng cổ, nàng còn muốn đính lên váy áo, chẳng dư thừa chút nào cả.

 

Mẫu thân ta khi ấy bảo rằng: "Tỷ tỷ con là đích nữ Thượng thư phủ, tự nhiên phải ăn vận hoa lệ hơn."

 

"Yểu Yểu, con phải hiểu chuyện."

 

Ta gật đầu, hiểu chuyện nuốt trọn mọi ấm ức vào lòng.

 

Bên tai, tiếng nhũ mẫu thấp giọng khuyên nhủ vang lên: "Tiểu tiểu thư, vẫn nên ăn vận giản dị chút thôi, kẻo phu nhân lại..."

 

Khóe miệng ta hiện lên một nụ cười châm biếm, thản nhiên đáp: "Bà ấy muốn nói gì thì cứ để bà ấy nói."

 

Dẫu sao thì, dù ta có làm bất cứ điều gì, cũng chẳng bao giờ có thể lấy lòng được bà lấy nửa phần.

 

Vậy thì hà cớ gì ta phải chiều theo sở thích của bà?