“Hồ sơ du học của Tiểu Tuyết được thông qua rồi!”
“Là một trường cực kỳ tốt ở Anh đấy!”
Trần Hạo nâng ly rượu đứng bật dậy, vẻ hưng phấn gần như viết thẳng lên mặt, đến cả giọng nói cũng cao v.út hơn ngày thường mấy tông.
Không khí trên bàn ăn lập tức rộn ràng hẳn lên.
Mẹ chồng tôi, bà Vương Tú Lan, vỗ tay đến mức đôi đũa trong tay cũng chẳng buồn đặt xuống.
“Mẹ đã bảo rồi mà, Tiểu Tuyết nhà mình vốn giỏi giang có tiếng!”
“Nhà họ Trần chúng ta cuối cùng cũng sắp có một du học sinh rồi!”
Bố chồng tôi, Trần Kiến Quốc, hiếm hoi lắm mới nở nụ cười, vừa cười vừa gật đầu liên tục.
“Tốt, tốt lắm.”
Em chồng tôi, Trần Tuyết, ngồi phía đối diện, hai mắt đỏ hoe như sắp khóc, bày ra dáng vẻ xúc động vô cùng.
“Anh, chị dâu, em cảm ơn anh chị.”
Bàn tay đang gắp thức ăn của tôi bỗng khựng lại giữa không trung.
Cảm ơn tôi?
Tôi đã gật đầu đồng ý chuyện này từ khi nào thế?
..
Trần Hạo quay đầu nhìn tôi, ánh mắt rõ ràng đang ra hiệu kiểu “em phối hợp nói vài câu đi”.
Tôi không tiếp lời, chỉ cúi đầu chậm rãi húp canh.
Mẹ tôi, bà Triệu Tuệ Phương, ngồi bên cạnh tôi, từ đầu đến cuối chẳng nói mấy câu, chỉ bình thản bóc vỏ tôm.
“Bà thông gia à,” bà Tú Lan cười tươi nhìn mẹ tôi, “Chuyện này đúng là phải cảm ơn Niệm Niệm, nếu không có con bé ủng hộ, thằng Hạo chắc cũng chẳng dám mở lời đâu.”
Tay mẹ tôi vẫn thong thả bóc tôm, giọng bà nhạt đến mức như đang hỏi hôm nay trời có mưa hay không.
“Thế à?”
“Tôi lại chưa nghe nói gì về chuyện này cả.”
Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc mất hai giây.
Trần Hạo vội vàng đứng ra giảng hòa.
“Mẹ ơi, chẳng phải hôm nay mới có thông báo chính thức sao, con còn chưa kịp nói rõ với Niệm Niệm.”
Mẹ tôi cuối cùng cũng đặt con tôm vừa bóc xong xuống đĩa, rút khăn giấy lau tay, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Trần Hạo.
“Cậu Trần này, lương tháng của cậu hiện tại là bao nhiêu nhỉ?”
Trần Hạo hơi sững lại.
“Tám… tám nghìn tệ.”
“Học phí cộng với sinh hoạt phí một năm ở Anh thì hết khoảng bao nhiêu?”
Trần Tuyết vội vàng chen vào trả lời.
“Trường cháu nộp đơn học phí cũng không tính là quá đắt, một năm khoảng 35 vạn, cộng thêm sinh hoạt phí thì…”
“Xấp xỉ 50 vạn.”
Mẹ tôi bình tĩnh tính nốt phần còn lại thay cô ta.
Sau đó, bà nâng ly trà lên, nhấp một ngụm nhỏ.
“Lương tháng của cậu là 8 nghìn, còn một năm con bé tiêu hết 50 vạn.”
“Khoản thiếu còn lại, cậu định tìm ai để xin?”
Cả bàn ăn lập tức rơi vào một khoảng lặng đến ngột ngạt.
Nụ cười trên mặt bà Tú Lan đông cứng lại.
Ông Kiến Quốc đặt đôi đũa xuống bàn.
Trần Tuyết cúi gằm mặt, không nói thêm câu nào.
Còn Trần Hạo thì đỏ bừng cả mặt, như vừa bị ai tạt thẳng một gáo nước nóng.
Tôi ngồi bên cạnh, lần đầu tiên trong đời cảm thấy dáng vẻ mẹ tôi bóc tôm sao mà ngầu đến thế.
“Dì à, chuyện này…”
Trần Hạo gượng cười, giọng nói đã mất đi phân nửa khí thế ban đầu.
“Cháu đã bàn bạc với Niệm Niệm rồi, chúng cháu có một khoản tiền tiết kiệm…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tiền tiết kiệm của hai đứa?”
Mẹ tôi liếc mắt nhìn sang tôi.
Tôi lập tức lắc đầu.
“Chưa từng bàn bạc.”
Bốn chữ vừa thốt ra, mặt Trần Hạo càng đỏ hơn.
Bà Tú Lan cuối cùng cũng ngồi không yên, vội đặt đũa xuống.
“Bà thông gia, chuyện này chúng tôi cũng đâu có bắt một mình Niệm Niệm phải bỏ tiền.”
“Hai thân già chúng tôi cũng sẽ cố gắng gom góp thêm mà.”
“Gom được bao nhiêu?”
Mẹ tôi hỏi thẳng.
Bà Tú Lan lập tức ấp úng.
“Cái này… lương hưu của chúng tôi cũng không nhiều lắm, nhưng 5 vạn thì vẫn có thể rút ra được.”
“5 vạn.”
Mẹ tôi lặp lại con số ấy, giọng điệu chẳng có chút châm chọc nào, chỉ đơn giản là nhắc lại một sự thật.
“Vậy hơn 40 vạn còn lại thì sao?”
“Thì trả góp, từ từ rồi cũng trả được thôi.”
Trần Hạo bắt đầu cuống lên.
“Niệm Niệm mỗi tháng cũng có lương mà…”
“Dừng lại.”
Tôi lên tiếng.
Tất cả mọi người trên bàn ăn lập tức quay sang nhìn tôi.
“Trần Hạo, ý anh là muốn dùng tiền lương của em để nuôi em gái anh đi du học nước ngoài?”
“Không phải một mình em bỏ ra, anh cũng góp mà…”
“Lương anh 8 nghìn, một năm nhịn ăn nhịn uống cũng chỉ được 9 vạn 6.”
“Em gái anh học hai năm là 100 vạn.”
“Anh định để em trả món nợ này trong bao nhiêu năm?”
Trần Hạo há miệng, nhưng nghẹn nửa ngày vẫn không nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Trần Tuyết lập tức đứng bật dậy.
“Chị dâu, em có thể đi làm thêm…”
“Còn chưa ra nước ngoài đã bắt đầu tính chuyện đi làm thêm, vậy ý nghĩa của việc ra nước ngoài học là gì?”
Mẹ tôi lại thong thả uống thêm một ngụm trà.
Bữa cơm ấy, rốt cuộc chẳng còn ai nuốt nổi thêm miếng nào.
Hốc mắt bà Tú Lan đỏ lên.
“Niệm Niệm, mẹ biết chuyện này hơi đường đột, nhưng Tiểu Tuyết từ nhỏ học hành đã rất khá, cơ hội lần này mà bỏ lỡ thì thật sự không còn nữa đâu…”
“Mẹ.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Con không phản đối chuyện Tiểu Tuyết ra nước ngoài.”
“Điều con phản đối là mọi người tự ý thay con quyết định, sau đó còn muốn con mang ơn để móc tiền ra trả.”
Không khí trên bàn ăn lạnh hẳn xuống, chẳng còn chút hơi ấm nào.
Bố tôi, Lâm Quốc Cường, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, lúc này mới đứng dậy.
“Được rồi, ăn cơm trước đi.”
“Chuyện của người trẻ thì cứ để tụi nó tự bàn bạc với nhau.”
Ông liếc mắt nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi khẽ gật đầu, rồi tiếp tục ăn cơm như thể vừa rồi chẳng hề xảy ra chuyện gì lớn.
Nhưng trong lòng ai cũng hiểu rõ, chuyện này đã không còn đơn giản như vài câu nói trên bàn ăn nữa rồi.
Trên đường về nhà, Trần Hạo im lặng suốt cả quãng đường.