“Nhưng em phải nghĩ cho rõ một chuyện.”
“Lương của anh trai em không đủ nuôi em đi du học.”
“Lương hưu của bố mẹ em cũng không đủ gánh.”
“Nếu em nhất quyết muốn đi, em phải tự tìm cách cho mình.”
“Chứ không phải để người khác còng lưng ra gánh thay em.”
Cô ta đưa tay lau nước mắt, vẫn không nói được lời nào.
“Em có thể xin học bổng, có thể tìm chương trình trợ học của trường, cũng có thể đi làm hai năm tích lũy rồi hãy đi.”
“Không phải cuộc đời chỉ có đúng một con đường này.”
“Nhưng bất kể em chọn con đường nào, cũng không nên giẫm lên tiền của chị dâu mình để leo lên.”
Cô ta khóc càng lúc càng nghẹn hơn.
Tôi không an ủi cô ta.
Tôi đứng dậy, đi vào phòng làm việc, rồi khép cửa lại.
Mở máy tính lên, phương án ý tưởng cho dự án Không Gian Tụ Hợp đã được tôi vẽ đến một nửa.
Tôi nhìn bản vẽ trên màn hình, rồi gõ xuống một dòng chữ.
“Phương án 1: Giữ lại và tái sinh.”
Ngoài cửa, Trần Tuyết đã rời đi từ lúc nào không hay.
Cả căn nhà lại chìm vào một khoảng lặng kéo dài.
Yên tĩnh đến mức tôi gần như nghe rõ được từng nhịp tim của chính mình.
Điện thoại bỗng sáng lên.
Một số lạ gửi đến một tin nhắn.
“Cô Lâm, tôi là Cố Diễn.”
“Triệu tổng đã cho tôi phương thức liên lạc của cô.”
“Về thiết kế khe sáng trên bức tường chịu lực kia, tôi vừa nghĩ đến một vấn đề.”
“Góc độ của khe sáng nên hướng về phía Đông hay phía Tây?”
Tôi nhìn đồng hồ.
11 giờ 40 phút đêm.
Người đàn ông này, 11 giờ 40 phút đêm rồi mà trong đầu vẫn còn xoay quanh chuyện công việc.
Tôi trả lời.
“Hướng Đông.”
“Ánh sáng buổi sớm xuyên qua nhà xưởng, lọt qua khe sáng, vừa vặn sẽ chiếu thẳng xuống vị trí trung tâm của sảnh lớn tầng một.”
“Khi khách làm thủ tục nhận phòng, họ sẽ nhìn thấy một cột sáng rơi xuống trước mắt.”
Anh gần như trả lời ngay lập tức.
“Sáng mai tôi sẽ đến hiện trường chụp một bức ảnh hướng mặt trời mọc.”
“Cô có cần số liệu góc độ chính xác không?”
“Cần.”
“Được.”
Tôi đặt điện thoại xuống, vô thức nhìn về phía phòng ngủ.
Cánh cửa bên đó vẫn đóng kín.
Trần Hạo không hề bước ra.
Anh ta đang giận dỗi tôi.
Còn tôi, lại đang nghiêm túc thảo luận về góc độ ánh sáng với một người đàn ông chỉ mới quen biết được hai ngày.
Nghĩ lại cũng thấy buồn cười.
Nhưng kỳ lạ là, vào khoảnh khắc ấy, lòng tôi lại bình yên đến lạ.
Một tuần sau, cuối cùng Trần Hạo cũng phát hiện chuyện tôi đã nghỉ việc.
Không phải do tôi nói với anh ta.
Mà là đồng nghiệp của anh ta tình cờ gặp tôi ở trung tâm thương mại, thuận miệng nhắc một câu.
“Vợ cậu nghỉ việc rồi à?”
“Ban ngày tôi thấy cô ấy ngồi làm việc trong quán cà phê.”
Tối hôm đó, khi tôi về nhà, anh ta đã ngồi chờ sẵn trong phòng khách.
Sắc mặt tái mét, giống như vừa nghe được một chuyện động trời.
“Em nghỉ việc rồi?”
“Từ khi nào?”
“Nửa tháng trước.”
“Em nghỉ việc mà giấu anh suốt nửa tháng?”
“Lúc anh lén xem điện thoại của em, anh cũng đâu có báo trước cho em biết.”
Anh ta lập tức đứng bật dậy.
“Lâm Niệm Niệm, rốt cuộc em còn coi anh là chồng nữa không?”
“Chuyện lớn như nghỉ việc mà em không hé răng lấy nửa lời.”
“Em ra ngoài làm cái gì?”
“Có phải em…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Em đăng ký studio riêng rồi.”
“Hiện tại đang nhận một dự án thiết kế.”
Anh ta sững người.
“Studio gì?”
“Thiết kế Niệm Chi.”
“Giấy phép kinh doanh đã lấy được rồi.”
Trên mặt anh ta lập tức xuất hiện một biểu cảm vô cùng phức tạp.
Không phải lo lắng.
Cũng chẳng phải đau lòng.
Mà là tính toán.
Tôi hiểu anh ta quá rõ.
Anh ta đang tính xem từ chuyện này, tôi có thể kiếm được bao nhiêu tiền.
“Dự án gì?”
“Quy mô bao nhiêu?”
“Không liên quan đến anh.”
“Thế nào gọi là không liên quan đến anh?”
Anh ta bước lên chắn trước mặt tôi.
“Em nghỉ việc rồi đi mở công ty, tiền từ đâu ra?”
“Có phải dùng tiền tiết kiệm của chúng ta không?”
“Là tiền em tự tích cóp.”
“Vốn đăng ký kinh doanh cũng là tiền cá nhân của em.”
“Không dính dáng đến một xu nào của anh.”
“Tiền cá nhân của em chẳng lẽ không phải là…”
“Trần Hạo.”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Em hỏi anh một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Lúc mỗi tháng anh chuyển cho mẹ anh 3 nghìn tệ, anh có từng nghĩ số tiền đó cũng là tài sản chung của vợ chồng không?”
Anh ta lập tức im bặt.
“Lúc anh tiêu tiền thì gọi là hiếu thảo.”
“Đến lượt em dùng tiền thì lại biến thành tự ý hành động.”
“Đây là logic của anh à?”
Anh ta đứng đực ra tại chỗ, bàn tay khẽ run lên.
Không phải vì tức giận.
Mà là vì sự luống cuống sau khi bị vạch trần.
“Em muốn làm công ty của em, anh không cản.”
Cuối cùng, anh ta chỉ nghẹn ra được một câu như vậy.
“Nhưng chuyện của Tiểu Tuyết…”
“Em nói rồi, không liên quan đến em.”
Anh ta hít sâu một hơi.
“Được.”
“Vậy anh nói cho em biết, khoản vay du học của Tiểu Tuyết, anh đã dùng căn nhà của chúng ta để thế chấp rồi.”
Máu trong người tôi như lạnh toát trong nháy mắt.
“Anh nói gì?”
“Bên ngân hàng cần tài sản cố định để bảo lãnh, anh đã mang sổ đỏ qua đó.”
“Căn nhà này anh sở hữu một nửa, anh có quyền…”
“Anh làm thủ tục từ lúc nào?”
“Tuần trước.”
“Vậy tuần trước anh còn bảo Tiểu Tuyết đến tìm em làm người bảo lãnh, là đang diễn kịch cho ai xem?”
Anh ta im lặng.
“Anh đã tính toán từ lâu rồi.”
“Tìm em chẳng qua chỉ là diễn thêm một màn.”
“Cố tình để em từ chối, rồi anh có thể danh chính ngôn thuận đem nhà đi thế chấp.”
“Dù sao sau đó anh cũng có thể nói rằng, vì em không chịu bỏ tiền, anh hết cách mới phải làm đến bước này.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Trần Hạo, anh đúng là khiến em phải nhìn bằng con mắt khác.”
Anh ta quay mặt đi, né tránh ánh mắt của tôi.
“Căn nhà đó có một nửa là của em, nhưng anh cũng có một nửa quyền lợi.”
“Anh đem tài sản chung đi bảo lãnh, cần có chữ ký đồng ý của vợ hoặc chồng.”